Bill Russell – Huyền thoại phá kỷ lục về nhẫn vô địch NBA

Bill Russell huyền thoại với 11 chức vô địch trong 13 mùa giải hay huyền thoại của chiến thắng

“Đó là vào một ngày tại Las Vegas,” John Havlicek kể lại. “Bulls vừa có được một chức vô địch nữa và có ai đó bước tới Bill Russell và nói, ‘Ông nghĩ sao về cú ăn 3 của Bulls?’”

“Russell nhìn vào anh ta và nói, ‘Chẳng gì cả.’”

>>> Bài viết liên quan:

Bill Russell không hề có ý thiếu tôn trọng Michael Jordan, Scottie Pippen hay Phil Jackson. Nhưng khi bạn là chìa khóa mang về 11 danh hiệu vô địch cho CLB trong suốt 13 năm sự nghiệp, bạn ở một tầm vóc cao hơn.

Dưới đây là sự thật không thể chối cãi: Bill Russell chơi từ mùa 1956-57 đến 1968-69. Trong thời gian đó, Celtics đã giành 11 chức vô địch và chỉ một lần không vào được Final. Và Bill Russell luôn có mặt trong danh sách đội hình chính.

Bill Russell là một cầu thủ rất đặc biệt, ông có ảnh hưởng trực tiếp đến cả 1 loạt playoff trước khi cả ông ra sân. Mùa xuân năm 1957, Celtics phải gặp Syracuse Nationals ở vòng đầu. Một ngày trước loạt đấu, HLV Syracuse-Paul Seymour có thông báo gây sửng sốt. Trung phong Johnny Kerr, cầu thủ có khả năng giữ bóng rất tốt, sẽ phải ngồi dự bị. Chỉ vì Russell từng khiến Kerr phải vất vả trong suốt regular-season.

“Tôi làm vậy chỉ để làm mất lợi thế của Russell,” Seymour giải thích.

Điều đó hầu như không có ý nghĩa. Celtics thắng Game 1, 108-89, và tờ The Boston Globe lập tức lên tiêu đề: “RUSSELL THÔI MIÊN ĐỘI KHÁCH”. Russell ghi tổng cộng 16 điểm, 31 rebounds và 7 blocks.

[​IMG]

“Ông ta nhận được bao nhiêu một năm nhỉ?” Dolph Schayes, tiền đạo của Syracuse. “Sẽ tốt hơn nếu chúng tôi có thể trả 5 năm để ông ấy vắng mặt trong series đó.”

Russell đã chơi hơn 164 trận playoff, nơi mà ông đã có được những chiến công vĩ đại. Ông ghi trung bình 16 điểm và 24 rebounds trong một trận playoff, nhưng với những ai từng biết ông sẽ hiểu rằng số liệu chẳng mang nhiều ý nghĩa. Những gì mà Bill Russell tác động đến bóng rổ là điều mà chưa ai từng làm được, trước đây hay hiện tại.

“Nếu được chọn bất cứ cầu thủ nào,” Hậu vệ Lakers-Jerry West phát biểu sau loạt Finals không thể vượt qua Boston năm 1968, “Lựa chọn số 1 của tôi luôn là Bill Russell. Bill Russell chưa bao giờ ngừng làm tôi kinh ngạc.”

Allow Havlicek mô tả lại cảnh Russell phá hỏng đợt phản công nhanh của đối phương.

“Cứ gọi là 1 chống 3,” Havlicek nói. “Ông ấy chiếm lĩnh cả sàn đấu. Ông ấy hiểu được mọi ý đồ của đối phương, và tùy thuộc vào người cầm bóng thuận tay nào ông ấy sẽ khiến anh ta phải làm điều mình không muốn làm. Ông ấy có thể khiến một cơ hội rõ đến 90 % chỉ còn 50 % khả năng vào rổ. Như Bill thường nói, ‘Tôi thống trị một nữa sân đấu. Cứ đến đi và thử xem liệu bạn có thể ghi điểm.’”

Bill Russell cao khoảng 2m06. Ông nặng khoảng 100 kg. Phù hợp cho làm một “small forwards,” hay “vị trí số 3,” trong bóng rổ hiện tại. Nhưng lại chưa từng có ai ở khổ người này hội đủ được khả năng nhảy cao, sức rướng, bậc nhanh, tốc độ, sự khôn ngoan và trên hết là sự mãnh liệt. Mọi thứ mà Bill Russell làm đều hướng đến 1 mục tiêu – giành chiến thắng. Chính là nó. Chiến thắng từng trận và bước tới chức vô địch.

Chẳng vấn đề gì dù cho đó chỉ là một giải đấu cấp sinh viên, nơi mà đội University of San Francisco của ông giành 2 danh hiệu NCAA liên tiếp (1955 và 1956), hay Olympics (huy chương vàng, 1956), hay NBA. Bill Russell không trông ngóng vào những số liệu thống kê mà chỉ luôn mơ về chiến thắng.

“Russell là cầu thủ biết biến kỹ năng của mình thành cơ hội,” Auerbach hồi tưởng, người thầy của Russell trong 10 năm đầu sự nghiệp. “Anh ta có nguồn lực lớn để đến với chiến thắng. Anh ta không bao giờ quan tâm đến thành tích thống kê.”

“Khát vọng chiến thắng khiến ông ấy khác biệt,” Bob Cousy, người đồng đội trong 6 chức vô địch đầu tiên của Russell phát biểu. “Ông ấy không có kỹ năng toàn diện của những người như Wilt (Chamberlain) hoặc Kareem (Abdul-Jabbar). Tuy nhiên, sự mãnh liệt của mình, ông đưa mình đến một đẳng cấp trên cả hai người kia.”

Phần lớn giải đấu không đủ sẵn sàng đối mặt với ông, đơn giản chỉ vì ông là nhà cách mạng. Các big-man nổi bậc trước đây thực hiện phần lớn nhiệm vụ của họ trên hàng công. Thật vậy, có nhiều hoài nghi rằng trong khoảng giữa những năm 50, Russell sẽ khó là một tên tuổi vĩ đại nếu chỉ hạn chế vai trò của mình trên hàng công.

Sự thật thì Russell là một cầu thủ chơi công tuyệt vời. Ông luôn biết cách lắp đầy những hạn chế. Khả năng chuyền và chọn vị trí xuất sắc, và cực kỳ nguy hiểm khi ở dưới rổ. Khả năng ném tầm trung tạm được. và là một cầu thủ alley-oop kiểu mẫu. Nếu lơ là, bạn sẽ nhận hậu quả. Khả năng tận dụng tốt cơ hội. Cứ chứng kiến 30-điểm của ông trong Game 7 của Finals 1962 trước L.A.

[​IMG]

Russell là cầu thủ đầu tiên giúp xây dựng hàng công của đội bóng từ chính lối chơi phòng ngự, như cách mà Hlv của Minneapolis Laker-John Kundla choáng váng thừa nhận khi xem Russell lãnh đạo Celtics “sweep” các học trò của ông trong Finals 1959.

“Có chút gì đó rối rắm, một cầu thủ phòng ngự sao có thể là tạo nên sự khác biệt?” Kundla. “Chúng tôi không sợ Celtics-không có Bill Russell. Đưa anh ta ra và chúng tôi có thể đánh bại họ … Anh ta là mẫu tấn công tinh thần. Russell khiến cả đội chúng tôi lo sợ từng giây một. Mỗi một người trong năm cầu thủ trên sân đều nghĩ Russell có thể chặn đứng họ với bất kỳ tình huống nào. Một cú ném bị block, và trước khi bạn nhận ra điều đó, Boston đã phản công và chiến thuật kiểu Russell hoàn tất.”

Một năm sau, St. Louis Hawks nỗ lực đưa Boston tới Game 7. Không may cho họ, Russell vẫn chạy tốt. Ông ghi 22 điểm và 35 rebounds tất nhiên thống trị hoàn toàn sân phòng ngự. Celtics thắng 122-103, khiến Bob Pettit, tiền đạo vĩ đại nhất NBA trước khi Larry Bird xuất hiện, gục ngã trước Russell.

“Tôi nghĩ thể hiện ngày hôm nay của anh ấy có thể được gọi là một trong những trận đấu hay nhất mọi thời đại”, Pettit tuyên bố. “Anh ấy làm cho chúng tôi như vô hình trên sân. Và khiến chúng tôi tôn trọng anh với mỗi giây trôi qua. ”

Nếu đó là ấn tượng, thì hiệu suất trong Game 7 với Lakers hai năm sau đó gọi là gì? Trong chiến thắng over-time, Russell đã kết thúc với 30 điểm đã nói ở trên và 40 rebounds.

Hay Game 3 Finals 63 trước L.A., khi ông có 38 rebounds và 6 kiến tạo? Hay Game 3 Finals Miền Đông 1965 trước Philadelphia, khi ông khiến Chamberlain ghi chưa quá 20 điểm trong 3 hiệp đầu? Hay Game 5 cũng series đó, với 28 rebounds, 10 blocks, 6 steals và 7 kiến tạo? Schayes, Hlv-Philadelphia 76ers: “Celtics nên cảm ơn Chúa vì đã ban cho họ Bill Russell.”

Bill Russell có 11 trận đấu quyết định trong sự nghiệp 13 năm của mình. Nói cách khác, ông đã chơi trong 10 Game 7 và 1 Game 5 (series 5-game). Kỉ lục của đội – đúng hơn là kỉ lục của ông –11-0. Chỉ số trung bình trong 11 Game là 18 điểm và 30 rebounds.

Khó mà nói về Russell mà không nhắc đến người bạn và cũng là đại kình địch, Chamberlain. Hai lần gặp gỡ trong 10 mùa cuối của Russell, Chamberlain nở nụ cười một lần, năm 1967. Đó là năm Chamberlain sung sức nhất, trung bình 24 điểm, 24 rebounds và 9 kiến tạo cũng như 76ers đạt kỉ lục 69 chiến thắng và có chức vô địch sau 5 game trước Celtics.

Khi đội để mất một loạt playoff lần đầu tiên khi ông đã hoàn toàn khỏe mạnh, Russell đánh giá: “Ngay bây giờ, anh ấy (Wilt) đang chơi như tôi.”.” Tất nhiên không có nghĩa rằng Russell đánh giá thấp Chamberlain. Russell đang muốn nói Wilt đã hoàn toàn thi đấu vì chiến thắng.

Một năm sau đó, Russell lại là người nở nụ cười cuối, khi tất cả những gì Chamberlain có trong suốt 2 hiệp cuối của Game 7 là 4 điểm, 100-96 Boston thắng.

Không nghi ngờ gì về việc Russell gây ảnh hưởng Chamberlain. Mặc cho ưu thế thể hình và mặc cho khả năng tất công đáng sợ của mình, Chamberlain vẫn không tỏ một chút lơ là với Russell.

“Ông ấy thay đổi nhiều vì Russell,” Frank Ramsey chia sẻ. “Khi ông ấy muốn ghi điểm với bất kì ai, anh ấy chỉ hạ trọng tâm, nhảy và kết thúc. Với Russell, thì phải là hạ trọng tâm, nhá, ném, rồi lại nhá sau đó mới kết thúc. Ông ấy sợ Russell block. Trung phong khác thì không thể, nhưng Russell lại có thể, và nó đáng để lo lắng.”

Có một mẫu chuyện, một ký ức ưa thích về Russell. Thế hệ Celtics fans trước đây sẽ chẳng quên được tiếng thét của Blv huyền thoại-Johnny Most, “Bị Russell block rồi! Bị Russell block rồi! Anh ta như từ trong bóng tối vậy!” và thật thú vị khi những người như Cousy, Auerbach và Tom Heinsohn đều nhất loạt rằng pha bóng của Russell là thứ tuyệt vời nhất họ từng thấy. Hay đơn giản là sự ra đời của cụm từ “The Coleman Play.”

Tình huống xảy ra ở phút thi đấu chính thức cuối cùng của Game 7 Finals 1957 trước St. Louis. Tờ The Boston Globe, mô tả: “Pha bóng hay nhất đến khi anh chạy về từ giữa sân lao thẳng vào rổ bật nhảy và phá bóng khi mà (hậu vệ St. Louis Jack) Coleman nếu layup thành công sẽ khiến Hawks vượt 103-102 và thời gian chỉ còn đúng 39 giây.”

[​IMG]

Cousy: “Đó là màn trình diễn thể lực siêu phàm nhất tôi từng được thấy trên sân. Tôi tỳ người để anh ấy chạy về, và với đà đó có lẽ vẫn kịp. Nhưng khi nhìn lên Coleman đã nhận bóng từ giữa sân, và đã chạy trước bốn, năm bước. Ông ta sẽ ghi bàn, và họ sẽ dẫn trước trong 40 còn lại. Russell cứ bước lao tới, chỉ sáu hoặc bảy bước dài nhất mà tôi từng thấy. Anh ấy hoàn tất 94 feet khi mà không còn chút hy vọng và blocked cú ném của Coleman. Coleman không có tốc độ tốt, nhưng thể lực và sức rướng vẫn rất tốt.”

Cả thế giới bóng rổ đã được thấy một huyền thoại trong suốt 13 năm và luôn như vậy cho tới trận cuối cùng. 21 rebounds và Celtics thắng (108-106) đơn giản là một cái kết đầy ngọt ngào cho Bill Russell.

“Chúng tôi đã thắng,” Russell nói, “bởi vì tình đồng đội, tình bạn và tinh thần tập thể.”
Vẫn cần một lý do nữa, lý do lớn nhất. Vì đó là Bill Russell, một trong những tượng đài lớn nhất của thể thao Mỹ.

Người dịch: Nguyên Sơn | BRVN Forum

Shaquille O’Neal – Sự nghiệp huyền thoại gắn liền với những con số

Shaquille O’Neal mang số áo 34 của Los Angeles Lakers đã có cơ hội xuất hiện tại trung tâm Staples với tư cách giống như những huyền thoại Wilt Chamberlain (số 13), Jerry West (số 44), Magic Johnson (số 32) và Kareem Abdul-Jabbar (số 33), sự xuất hiện của ông được bảo chứng rằng Shaq là 1 trong những huyền thoại bất tử vĩ đại nhất của Lakers trong mọi thời đại.

Shaquille O’Neal – Trung phong huyền thoại trong lịch sử NBA

Nhằm tôn vinh sự cống hiến chói lọi của Shaq đối với L.A Lakers, chúng ta hãy cùng nhìn lại những con số ấn tượng khi Shaq trong màu áo của Lakers với những màn trình diễn xuất sắc nhất trong sự nghiệp của ông.

Thế nhưng, những thành tích đáng nhớ của Shaq không thể chỉ đo lường bằng việc thống kê theo mùa giải, Diesel đã làm 1 số phân tích tính toán tốt nhất Playoff NBA khi Shaq dẫn dắt Lakers đến với 3 chức vô địch 2000-2002, được vinh danh với chiến thắng MVP Finals. Sau đây chúng ta sẽ có dịp nhìn lại những con số gắn liền với playoff của Shaq:

Khi Shaquille gia nhập Lakers, ông được Jerry West dẫn đi một vòng tham quan. Khi đến phòng truyền thống của đội bóng, West chỉ vào những chiếc áo của các huyền thoại trước đây và nói: “Cậu có thể trở nên vĩ đại như họ.”

Và Shaq đã làm được điều đó. Với chiếc áo số 34 của mình, Shaquille O’Neal đã trở thành trung phong lừng danh của NBA và giành 3 chức vô địch cùng Lakers. Những đóng góp vô giá của Shaq đã biến lời tiên đoán của West năm nào trở thành hiện thực. Shaq chính thức gia nhập cùng Wilt Chamberlain, Kareem Abdul-Jabbar, George Mikan và tất cả những huyền thoại khác của Lakers khi đội bóng này quyết định treo vĩnh viễn chiếc áo số 34 mà Shaq từng mặc khi còn thi đấu.

[​IMG]
​Buổi lễ vinh danh Shaq đã được tổ chức một cách ngắn gọn nhưng không kém phần long trọng trong thời gian nghỉ giữa giờ của trận đấu Lakers – Dallas. Phát biểu tại buổi lễ, Shaq nói: “Tôi chỉ ước gì Tiến sĩ Buss có thể ở đây để trông thấy điều này.” Cố Tiến sĩ Jim Buss, người mới qua đời vào tháng 02 năm nay, từng là chủ sở hữu Lakers và cũng là nhân vật chủ chốt đã mang Shaq đến với đội bóng. Shaq nói tiếp: “Tôi luôn hy vọng và cầu nguyện điều này sẽ đến. Và cuối cùng giấc mơ đã trở thành hiện thực.”

[​IMG]

Trong sự nghiệp thi đấu của mình, Shaquille O’Neal được xem là trung phong vĩ đại nhất của bóng rổ thế giới. Ông là người đang nắm giữ vị trí số 6 trong số những cây ghi điểm xuất sắc nhất lịch sử giải đấu. 8 trong số 19 mùa giải của Shaq là khoác áo Lakers. Đã có tới 15 lần Shaq được triệu tập tham dự All-Star Game và chính vì những lẽ đó, sự vinh danh của Lakers dành cho Shaq là vô cùng xứng đáng.

Lakers treo vĩnh viễn số áo 34 của huyền thoại Shaquille O'Neal​
Lakers treo vĩnh viễn số áo 34 của huyền thoại Shaquille O’Neal​

 

Shaquille O’Neal – Trung phong huyền thoại trong lịch sử NBA

Shaquille O’Neal – Trung phong huyền thoại trong lịch sử NBA

Ở cái tuổi 41 lão làng, tôi vẫn tin chắc rằng ngọn lửa NBA vẫn đã và đang bùng cháy trong con người Shaquille O’Neal, và để kỷ niệm cho một chặng đường sự nghiệp đỉnh cao của ông, thương hiệu Reebok đã từng cho ra đời Sneakers Reebok Shaqnosis nhằm kỉ niệm thời khắc đáng nhớ khi ông quyết định giải nghệ. Shaquille O’Neal đã sở hữu 4 chiếc cúp vô địch NBA trong suốt 19 năm cống hiến cho giải đấu nhà nghề Mỹ NBA. Ông từng thi đấu tại 6 đội bóng khác nhau trong suốt những năm 1992-2011, nhưng những ngày tháng được cho là ấn tượng nhất đối với Shaquille O’Neal chính là thời điểm thập kỷ đầu tiên của sự nghiệp thi đấu khi ông là 1 ngôi sao tại 2 CLB Orlando Magic và Los Angeles Lakers.

Shaquille O’Neal – Sự nghiệp huyền thoại gắn liền với những con số

Shaquille O’Neal chỉ ở Orlando vỏn vẹn có 4 năm, nhưng cũng chính vào thời điểm ấy đã giúp ông định hình được phong cách cũng như những lợi thế cầu thủ của mình. Ông không chỉ rinh về cho mình giải thưởng Rookie của năm vào 1993, mà còn là một trong những tân binh đầu tiên được tuyển chọn tham gia NBA All-Star Game kể từ sau Michael Jordan. Bắt đầu năm thứ 2 tại NBA, Shaquille O’Neal ghi trung bình 29,4 điểm/trận, đó cũng là chỉ số cao thứ 2 chỉ đứng sau David Robinson. Ở mùa giải thứ 3, Shaquille O’Neal đã dẫn đầu NBA về số trận thắng khi ghi đến 29,3 điểm/trận, nhưng ông vẫn xếp sau David Robinson trong phần biểu quyết chọn Danh hiệu MVP.

[​IMG]

Khi kết thúc mùa giải NBA vào giai đoạn 95-96, cũng chính là thời điểm Shaquille O’Neal chấm dứt hợp đồng với đội bóng chủ quản Magic. O’Neal đã quyết định chọn con đường tiến về miền Tây và gia nhập Los Angeles Lakers vào mùa giải 96-97. Cũng cùng năm đó, Los Angeles đã chọn vào đội bóng của mình một cầu thủ trung học mang tên Kobe Bryant (và hiện tại đã là siêu sao của Lakers). Một điều có thể chắc chắn rằng Shaquille O’Neal hay Kobe Bryant đều là những ngôi sao cá nhân rất nổi bật, nhưng họ luôn biết cách phối hợp với nhau để giành chiếc cúp vô địch NBA liên tiếp trong 3 năm 2000, 2001 và 2002.

[​IMG]

Về sau, Shaq nhận được chiếc nhẫn vô địch danh giá cuối cùng trong sự nghiệp thi đấu lẫy lừng của mình khi là 1 thành viên của Miami Heat, đội bóng khi đó được dẫn dắt bởi Dwayne Wade. Vào năm 2011 Shaq đã quyết định giã từ sự nghiệp cầu thủ của mình và hiện nay được xem là một chuyên gia phân tích NBA. Trong thời kỳ hoàng kim, tên tuổi Shaq đã gắn liền với một số lượng sneakers thể thao nhất định, cũng như ký kết cùng thương hiệu giày Reebok . Vào 2013, Shaq lại tiếp tục hợp tác với Reebok chính thức tái phát hành 2 mẫu giày nổi tiếng nhất của ông, đó là Shaq Attaq và Shaqnosis.

[​IMG]

Sneakers ra đời như một minh chứng chúc mừng sinh nhật lần thứ 41 của Shaq, vì thế bạn sẽ có thể hốt được 1 đôi giày tuyệt đẹp thế này với chữ ký của danh thủ nổi tiếng một thời Shaquille O’Neal với giá khá hợp lý đấy nhé!

“Tôi thực sự mệt mỏi khi nghe nói về tiền, tiền, tiền, tiền, tiền. Tôi chỉ muốn được thi đấu, uống Pepsi, mang Reebok” – Shaquille O’Neal.

Tổng hợp

Dirk Nowitzki – Ngôi sao gắn liền với thương hiệu cú ném “Fade Away thần thánh”

Đã từng có một bài viết nổi tiếng chia sẻ như thế này :”Bạn không thề cản bước anh ấy, bạn chỉ có thể hy vọng kìm giữ anh ấy lại”. Tuy nhiên khi cơ hội đến với Dirk Nowitzki, dường như chẳng ai giữ được anh.

[​IMG]

Đã từng có thời kỳ Dirk Nowitzki ghi trên trận trung bình 28.4 điểm, 7.5 rebounds và 2.7 kiến tạo. Ngoài ra, tỉ lệ 52% field-goal, 52% 3-điểm và 93 % ném phạt. Nowitzki luôn luôn là một cầu thủ tuyệt vời, anh đã thực sự đưa mỗi trận đấu của mình đến một mức độ khác trong những mùa giải, đặc biệt là vào playoff 2011.

Vậy thì tại sao thậm chí việc kìm giữ Nowitzki cũng bất khả thi? Hãy cùng xem nhé!

Ra mắt với chỉ 2 điểm và hành trình gian nan cán mốc 30.000 điểm của Dirk Nowitzki

Mẫu Bigman hiếm có

[​IMG]

Nowitzki đơn giản là mẫu cầu thủ đặc biệt nhất mà NBA từng có. Hãy thử nghĩ xem: Trong tất cả các cầu thủ từng xuất hiện, cả trong quá khứ lẫn hiện tại, bạn có thể tìm ra một người nào để so sánh với Dirk? Không thể được, vì không có ai giống như anh ta.

Nowitzki cao 2m13 và nặng 111 kg, nhưng anh không hề chơi như một “gã khổng lồ”. Anh là sự kết hợp của kỹ năng và sự khéo léo của một chiến binh dưới rổ và sức mạnh của một tiền phong. Kết quả là, anh trở thành một trong những… nếu không muốn nói là số một, những cầu thủ đa năng nhất của giải.

Dirk gần như không thể bị kìm giữ bởi vì không có cầu thủ nào ở giải có đủ tố chất cần thiết để chặn đứng big man này.

Off-Balance hoàn hảo

[​IMG]

Nowitzki có một khả năng phi thường trong những cú ném off-balance hay thậm chí là circus shots khi mà dường như hàng thủ đã khóa kín và không có bất cứ cơ hội nào.

Bất kể là ném tựa lưng, giật lùi hay thậm chí ở biên, Dirk hầu như có thể ghi điểm ở mọi góc.

Chỉ khi hậu vệ nghĩ rằng cuối cùng đã chặn được anh ta, Nowitzki lập tức thực hiện một cú backbreaking shot.

Bigman giữ bóng tốt

[​IMG]

Một trong những lí do các hậu vệ buộc phải chơi rắn với Nowitzki là vì khi khu dưới rổ trở nên chật chội, Dirk là cầu thủ duy nhất có thể giữ bóng và tiến sát vành rổ.

Mẫu cầu thủ to lớn như Dirk thường không có khả năng cầm bóng như một hậu vệ, nhưng đó là điều Nowitzki có. Khi không có không gian ổn định để thực hiện một cú ném, anh sử dụng khả năng di chuyển lôi kéo đối phương và dứt điểm để mở lối cho đồng đội, có thể là một cú ném hoặc lên rổ, đôi khi mang về cho mình cơ hội ném phạt.

“Vũ khí” riêng

[​IMG]

Không chỉ ghi điểm trực diện, Nowitzki còn là một sát thủ khi quay lưng hướng về rổ. Khả năng lấy vị trí tốt, một chút vấn đề khi bật nhảy do chiều cao nhưng đó luôn là những cú nhảy ném xoay người không thể cản nỗi .

Một pha nhảy ném fadeaway thực hiện bởi Dirk là một kỳ quan không thể bỏ lỡ.

Tầm hoạt động vô hạn

[​IMG]

Sự thống trị của Nowtzki không chỉ bên trong vòng cung; anh còn thật sự xuất sắc ở vòng ngoài.

Mặc dù chỉ thực hiện khoảng 2 hay 3 cú 3-điểm/trận, trong suốt sự nghiệp anh đã luôn cho thấy mình có thể ghi điểm từ bất cứ đâu, kể cả bên ngoài vòng cung.

“Cỗ máy” ném phạt

Kết quả mùa giải 2011​
Kết quả mùa giải 2011​

​Bạn sẽ chẳng tìm thấy bigman nào dứt điểm đa dạng như thế.

Dirk Nowitzki chính thức gia nhập “CLB 30K”

Tổng hợp

Bạn có biết huyền thoại nào “lùn” nhất tại NBA?

Các cầu thủ trong giải bóng rổ chuyên nghiệp Mỹ (NBA) thường có chiều cao 1,8 mét trở lên, thậm chí rất nhiều cầu thủ cao trên 2 mét. Tuy nhiên, anh chàng chỉ cao 1,6m này đã làm nên những pha bóng kỳ tích trong suốt những thập niên 80-90.

Tên của anh là Tyrone Curtis Bogues, danh xưng là Muggsy Bogues. Mọi người gọi anh với cái tên trìu mến là kiến nhỏ, cao 1,6m, anh là người thấp nhất trong lịch sử các cầu thủ bóng rổ nhà nghề, tuy nhiên  anh lại là một trong những người chơi nhanh nhất, có những lúc đỉnh điểm, anh được đánh giá điểm 10+ cho các đường chuyền hỗ trợ.

Tính trong suốt chặng đường làm cầu thủ, điểm số bình quân của kiến nhỏ là 7,6 điểm/trận.

(Ảnh: facebook/MuggsyBogues14)
(Ảnh: facebook/MuggsyBogues14)

Anh xếp hạng thứ 17 trong danh sách những cầu thủ bóng rổ nhà nghề NBA và có 6726 lần trợ giúp cho cầu thủ tấn công. Giống như một sao băng nhỏ, anh nhanh như gió trong những pha lấy bóng và chuyền bóng cho hàng tấn công đưa bóng vào rổ.

Năng lực của anh có thể sánh ngang với ngôi sao Boykins. Tuy nhiên, hiện tại nhiều fans hâm mộ lại chỉ biết đến cầu thủ Boykins mà chưa nhận thấy được tài năng và sức mạnh của anh.

Muggsy Bogues dũng mãnh như một con hổ, chân tuy ngắn nhưng lại có tốc độ cực nhanh. Với chiều cao 1,6m, anh chạy trên sân nhanh không thua kém gì các cầu thủ “chân dài” khác. Đôi khi dáng người thấp bé này lại là một lợi thế giúp anh không bỏ sót một khe hở nào.

Anh luôn nói với những đứa trẻ rằng: “Dáng người thấp bé không phải là tất cả, chỉ cần người đó bỏ ra nhiều tâm huyết để bù vào chỗ thiếu hụt, cũng có thể thực hiện giấc mộng của mình, cũng có thể trở thành một trong những huyền thoại bóng rổ hoặc là những minh tinh trong môn thể dục“.

Ngày 14 tháng 4 năm 1993, đội Knicks và Orleans Hornets cùng chơi trên sân, trong khi trận đấu chưa kết thúc thì xuất hiện một kỳ tích. Nổi bật trong bức tường chắn của đội, anh đã làm động tác giả, rồi sau đó như là định đập trái bóng vào rổ, anh lại quay sang chuyền bóng cho đồng đội để thực hiện tấn công. 38 phút sôi động, sau cùng đội Orleans Hornets đã giành chiến thắng. Muggsy Bogues không thể thay đổi kết quả của trận đấu, nhưng anh lại là người duy nhất chơi nổi bật trong vị trí phòng vệ. Anh cũng đã giành được nhiều lời khen ngợi, cao 1,6m nhưng đã xây được bức tường chắn hàng công cao tới 2,13m của đối thủ một cách xuất sắc. Một bức tường chắn vững chắc chặn ngang hàng thủ đối phương.

Anh có khả năng áp sát rất mạnh, tuy không có thế mạnh trong cản bóng nhưng anh cũng không tạo ra sơ hở trong hàng phòng thủ. Mặt khác anh lại có khả năng quan sát và chuyền bóng rất tốt, trong tình huống phản công nhanh thì những pha đưa bóng của anh có tỷ lệ thành công cao.

Như vậy, với chiều cao khiêm tốn nhưng anh cũng đã làm nên kỳ tích là đưa mình bước vào làng bóng rổ nhà nghề NBA. Cho nên có thể nói: “NBA sẽ tái xuất hiện một Larry Bird nữa, nhưng tuyệt đối không bao giờ có một cầu thủ như Muggsy Bogues – ngôi sao bóng rổ nhưng có chiều cao khiêm tốn”.

Cùng xem những pha bóng hay nhất của Muggsy Bogues

Cầu thủ thấp nhất lịch sử NBA được đề cử thành huyền thoại

Cùng Tracy McGrady và Ben Wallace, Muggsy Bogues – cầu thủ thấp nhất lịch sử NBA với chiều cao 1m60 – hiện là một trong những ứng viên đầu tiên được đề cử vào danh sách các Huyền thoại của NBA.

Bogues được Washington Bullets draft ở mùa giải 1987-88. Dù chiều cao khiêm tốn nhưng Bogues đã có 39 pha block trong sự nghiệp và có khả năng thực hiện những pha úp rổ.

Muggsy Bogues và Tracy McGrady
Muggsy Bogues và Tracy McGrady
Tổng hợp