Chuyện chưa kể về thất bại lớn nhất trong lịch sử bóng rổ nước Mỹ

Không ai có thể quên được cảnh gục ngã của tuyển Mỹ tại Olympic Athens năm 2004 trước thế hệ vàng của bóng rổ Argentina. Thế nhưng ít ai biết rằng thất bại đó đã tổn thương thế nào đến Allen Iverson, một trong những hậu vệ xuất sắc nhất giải bóng rổ NBA.

Sau khi để vuột mất chức vô địch vào tay Cleveland, Draymond Green đã khiến dư luận chú ý khi công khai chiêu mộ nhân tài đến Warriors. Và Kevin Durant là kết quả. Tuy nhiên, Green không phải ngôi sao NBA đầu tiên tuyển quân sau khi nhận một thất bại đau đớn.

Năm 2004 đánh dấu một cột mốc đáng quên của tuyển bóng rổ Mỹ khi lần đầu tiên kể từ Dream Team 1992, đội Mỹ lại không thể giành được huy chương vàng tại đấu trường Olympic dù đã tung ra đội hình với nhiều cái tên khá nổi bật.

Argentina mới đây đã để thua tuyển Mỹ (chỉ bao gồm những cầu thủ tiêu biểu của giải G-League) sau khi dẫn xa với khoảng cách 20 điểm tại giải đấu FIBA AmeriCup 2017 vừa khép lại giữa tuần này.

Nhìn lại năm 2004, cũng chính Argentina là những người đã mang đến cơn ác mộng cho nền bóng rổ Mỹ, buộc một siêu cường quốc bóng rổ phải về nhà với huy chương đồng.

Đội hình G-Team của Mỹ vừa đăng quang sau khi hạ Argentina
Đội hình G-Team của Mỹ vừa đăng quang sau khi hạ Argentina

Ngay lập tức sau trận thua cách nay 13 năm, người ta trông thấy Allen Iverson miệng không nở một nụ cười, tay cầm điện thoại và đi tìm cứu viện. “The Answer” đã gọi cho ai lúc đó? Không ai biết được, trừ anh và những người nhận cuộc gọi.

Tại sao Iverson phải tự ép mình giải quyết một vấn đề mà không hoàn toàn là do lỗi của anh? Ít ai biết được, trong đội hình Olympic 2004, không ai mong muốn được chơi cho đội bóng “Đỏ, Trắng và Xanh” nhiều hơn anh.

“Được tham gia đội tuyển quốc gia năm ấy với tôi là một vinh dự. Tôi sẽ luôn lưu giữ chúng trong suốt khoảng đời còn lại, dù cho không giành được huy chương vàng”, phóng viên Adrian Wojnarowski của ESPN trích lời Iverson.

Nghe có vẻ thật yên bình. Thế nhưng vì sao Stephon Marbury, một trong hai hậu vệ dẫn bóng góp mặt trong đội hình Olympic 2004 lại nói rằng đó chính là 38 ngày tệ nhất cuộc đời anh ấy?

Hãy nhìn qua đội hình Mỹ năm đó. Trong số 12 cầu thủ đến Athens, có đến một nửa dưới 24 tuổi. Những cái tên như LeBron James hay Carmelo Anthony còn chưa đón sinh nhật thứ 21. Emeka Okafor chỉ là một cầu thủ đại học, anh chưa từng khoác lên mình chiếc áo của đội tuyển chuyên nghiệp trước khi đến Hy Lạp.

Carlos Boozer, Amar’e Stoudemire rồi Dwayne Wade, cộng hết thâm niên chơi tại NBA của 3 cầu thủ này cũng chỉ đạt con số 5. Đội hình năm đó của Mỹ sở hữu tuổi đời trung bình trẻ nhất trong lịch sử chinh chiến các kỳ Olympic.

Tim Duncan và Allen Iverson được chọn là 2 người dẫn dắt đội bóng này. Trong lúc Duncan chỉ mới bắt đầu thử nghiệm vị trí lãnh đạo tại Spurs được 1 năm, sau khi tiền bối của anh là David Robinson giải nghệ, Iverson đã làm điều đó được 8 năm.

Kể từ lúc gia nhập 76ers vào năm 1996, anh đã thể hiện vai trò và uy thế của mình khi giải quyết hầu hết những vấn đề của đội bóng, đưa 76ers đến Final. Đó chính là lý do vì sao người ta gọi anh là “Câu Trả Lời” (The Answer).

Thế nhưng, sự gục ngã năm 2004 đó chính là điều duy nhất mà Iverson không thể nào tự mình trả lời được. Anh chỉ biết gánh vác mọi thứ một mình.

Những sự chắp vá đầy non nớt của đội hình tuyển Mỹ năm đó là một trong những biểu hiện cho sự tự phụ của nền bóng rổ Mỹ
Những sự chắp vá đầy non nớt của đội hình tuyển Mỹ năm đó là một trong những biểu hiện cho sự tự phụ của nền bóng rổ xứ cờ hoa

“Iverson chưa bao giờ ngại việc phải lên tiếng, đặt mình vào trung tâm mọi chuyện, hay thậm chí là bia đỡ đạn. Kể cả khi công chúng chỉ trích, lấy anh làm lý do cho đội hình tệ hại năm đó, Iverson vẫn sẵn sàng hứng chịu, điều mà chưa có bất kỳ cầu thủ NBA nào phải làm khi có mặt tại tuyển quốc gia”, phóng viên Wojnarowski chia sẻ.

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến thất bại này, nhưng nổi bật nhất vẫn là dư âm từ vụ khủng bố 11/9 năm 2001.

Với nỗi lo sợ khủng bố sẽ nhắm vào đại hội thể thao lần này, rất nhiều tên tuổi sáng giá của NBA vào thời điểm đó đã dùng lý do an ninh để từ chối cống hiến cho đội tuyển quốc gia. Có thể kể đến như Mike Bibby, Vince Carter, Kevin Garnett, Tracy McGrady, Ray Allen hay Jason Kidd đều không tham gia.

Shaquille O’Neal, Jermaine O’Neal và Ben Wallace đã hoàn toàn kiệt sức sau chuỗi chung kết đầy kịch tính. Kobe Bryant vướng phải nghi vấn tấn công tình dục nên cũng không góp mặt. Và mọi trọng trách của đoàn bóng rổ Mỹ kỳ đó dồn cả vào Allen Iverson.

Ngoài lý do an ninh ra, HLV trưởng tuyển Mỹ, Larry Brown, người vừa giành được chức vô địch với Detroit Pistons chính là nguyên nhân tiếp theo mà nhiều cầu thủ tốt không muốn đi.

Được biết, phong cách chơi của HLV Brown là một lối đánh khá cổ điển và dè dặt. Richard Jefferson, cầu hủ lão làng hiện đang thi đấu cho Cleveland cho biết: “Tôi còn nhớ trong buổi tập chọn đội hình cho Olympic Athens 2004, ông ta đã nói với Jason Kidd thế này: ‘Này Kidd, tôi biết cậu là một cầu thủ tấn công nhanh rất ổn. Nhưng tôi muốn cậu hãy dừng lại ở vạch ném phạt và chuyền ra hai cánh’.

Ông ấy không biết mình đang nói chuyện với người có số assist cao thứ 2 tại NBA sao? Tôi tin chắc Kidd sẽ hiểu rõ hơn ai hết khi nào nên chuyền. Và đó chính là lý do vì sao có nhiều người không tham gia đến vậy”.

Vào thời điểm đó, người Mỹ vẫn rất tự tin. Họ nghĩ rằng chỉ cần chọn bừa một đội hình 12 cầu thủ NBA tốt nhất có thể cũng giành được chiến thắng. Thế nhưng, những VĐV nhận ra sự không phù hợp của HLV Brown lúc đó đều nghĩ đến kết cục không hay cho đội Mỹ. Và họ chọn ở nhà, trừ Allen Iverson.

Sự bảo thủ của HLV khiến các cầu thủ không được chơi đúng sức của mình
Sự bảo thủ của HLV khiến các cầu thủ không được chơi đúng sức của mình

Anh hiểu rõ, với vị trí đội trưởng của một tuyển Mỹ chỉ vừa ráp nối trong 2 tuần cùng một HLV bảo thủ, chắc chắn đây sẽ là đợt ra quân khó khăn nhất. Thế nhưng, đó không phải lý do để Iverson từ chối. Với anh, việc được thi đấu cho đội tuyển quốc gia còn thiêng liêng hơn nhiều so với việc vô địch NBA.

Chính vì thế, bất chấp việc Mỹ không có được đội hình tốt nhất, “The Answer” vẫn ra sân và tin tưởng rằng mình có thể làm được. Thế nhưng không, 8 năm lãnh đạo 76ers không giúp anh gắn kết 11 cầu thủ vừa tập trung 2 tuần và một vị HLV cố chấp.

Trong số những cầu thủ tại đội Mỹ năm đó, Stephon Marbury có lẽ là người phẫn nộ nhất với những quyết định của HLV Brown. Chia sẻ với NBC Sports, anh nói rằng HLV không cho họ được chơi bóng đúng nghĩa, ông chỉ muốn những cầu thủ này phải chơi theo các nguyên tắc của ông. “Chúng tôi chỉ cần được chơi bóng như cách chúng tôi từng chơi”, Marbury nói.

Khi nghe được điều này, Gregg Popovich, khi đó là HLV phó của đoàn bóng rổ Mỹ đã trao đổi lại với ông Brown. Thế nhưng, thay vì điều chỉnh lối chơi, vị HLV trường 63 tuổi này đã lớn tiếng: “Tôi muốn Stephon Marbury rời khỏi đội ngay lập tức. Đón máy bay đưa anh ta về nước ngay”. Tất nhiên, Marbury vẫn thi đấu.

Với tất cả những rắc rối âm ỉ trong đội bóng, 12 con người này đã phải trải qua một giai đoạn đáng quên nhất trong nền bóng rổ Mỹ. Ở vòng bảng Olympic 2004, tuyển Mỹ đã chịu 2 thất bại trước Puerto Rico dưới sự chỉ huy của ngôi sao Carlos Arroyo và đội bóng châu Âu Lithuania.

Trong số đó, thảm hại nhất chính là trận thua cách biệt 19 điểm trước đội bóng cùng châu lục Puerto Rico, điều chưa từng xảy ra kể từ năm 1992.

Chiến thắng vang dội này đã đưa cái tên Carlos Arroyo đến với người hâm mộ bóng rổ thế giới. Và đó cũng chính là lúc khoảng cách bóng rổ giữa Mỹ và phần còn lại của thế giới rút ngắn hơn bao giờ hết.

Bước vào vòng bán kết, những tân binh trẻ cùng lối chơi đầy gượng ép của tuyển Mỹ đã không thể vượt qua được thế hệ vàng của Argentina với Manu Ginobili, Andre Nocioni, Luis Scola…

Chưa bao giờ người ta thấy khoảng cách bóng rổ giữa Mỹ và phần còn lại của thế giới lại gần đến như vậy
Chưa bao giờ người ta thấy khoảng cách bóng rổ giữa Mỹ và phần còn lại của thế giới lại gần đến như vậy

Nhìn vào mặt tốt, điều này đã mở rộng cánh cửa với những cầu thủ đẳng cấp ở các quốc gia khác muốn thi đấu tại NBA. Vì sau Olympic 2004, những cái tên từ châu Âu, châu Mỹ và thậm chí là châu Á bắt đầu xuất hiện nhiều hơn tại NBA.

Trở về nước, người đầu tiên phải hứng chịu “gạch đá” từ dư luận chính là đội trưởng Allen Iverson. Họ nói rằng anh đã ảo tưởng về khả năng của mình, rằng anh đã cầm bóng tấn công quá nhiều mà lẽ ra nên chuyền cho đồng đội nhiều hơn. Thế nhưng, điều đó chỉ càng làm máu phục thù trong anh thêm sôi sục.

Tất nhiên ban lãnh đạo tuyển bóng rổ Mỹ cũng đã nhìn ra được vấn đề. Họ cuối cùng đã hiểu việc chỉ chọn đại 12 người chơi tốt tại NBA giờ đây sẽ mang lại hậu quả nặng nề đến mức nào.

Hàng loạt những thay đổi đã được thực hiện, bao gồm cả việc thay đổi HLV trưởng thành “Coach K” Mike Krzyzewski cũng như các tiêu chí chọn cầu thủ chặt chẽ và một lối chơi phóng khoáng, thoải mái hơn. Cùng với những cuộc gọi cầu cứu của Allen Iverson, một đội bóng với nhiệm vụ tái khẳng định vị trí của Mỹ được thành lập.

Tại Olympic Bắc Kinh năm 2008, đội tuyển này đã thực sự càn quét tất cả các đội bóng, thậm chí là cả Tây Ban Nha đang có phong độ rất cao. Tuy nhiên, ở đó, người ta không còn thấy bóng dáng Iverson đâu cả.

Khi biết tin mình không có mặt trong đội hình phục thù tại Olympic 2008, Irveson không tỏ ra quá bức xúc như mọi người nghĩ: “Tôi nghĩ đã đến lúc bỏ quá khứ qua một bên, để những cầu thủ đó có thể hoàn thành điều họ cần phải thực hiện. Thật sự tôi không có bất kỳ điều tiêu cực nào để nói về việc này cả”.

Chỉ cần là dân trong nghề, ai cũng biết những lời nói đó của Iverson là dối lòng. Không một cầu thủ NBA nào có được khát khao được góp mặt trong đội hình phục thù của Mỹ năm 2008 như Iverson, đó là sự thật.

Để dễ hình dung thì bạn hãy nghĩ đến việc Draymond Green dùng mọi cách để thuyết phục, chiêu mộ Kevin Durant về Golden State Warriors sau khi chịu thất bại cay đắng vào game 7.

Đội hình mới của Mỹ vào năm 2008 đã thắng như chẻ tre, mang phong thái của một Dream Team thật sự, nhưng lại không còn Allen Iverson nữa
Đội hình mới của Mỹ vào năm 2008 đã thắng như chẻ tre, mang phong thái của một Dream Team thật sự, nhưng lại không còn Allen Iverson nữa

Một vài gương mặt cũ từ năm 2004 cũng xuất hiện sau 4 năm, như LeBron James, Carmelo Anthony, Dwyane Wade, Carlos Boozer. Tuy nhiên, không ai hiểu rõ nỗi đau thua cuộc hơn Iverson.

Không được gọi triệu tập tuyển quốc gia, anh hiểu rằng lý do mình xuất hiện tại Olympic Athens hóa ra chỉ là một nước cờ tùy tiện của ban lãnh đạo. Nhiều người nói rằng, Allen Iverson chính là vật hi sinh để nước Mỹ giác ngộ ra rằng mình không phải một vị thần trong làng bóng rổ.

Iverson có lẽ cũng hiểu điều này. Nhìn vào bộ khung Dream Team 2008, anh thấy được những PG vô cùng tài năng như Jason Kidd, Chirs Paul, Deron Williams. Iverson biết, nếu lựa chọn một đội bóng có khả năng chơi hòa hợp chứ không đơn giản chỉ là 12 người chơi tốt, chắc chắn anh sẽ không được gọi tên.

Hoặc giá như nếu năm đó anh cũng giống Jason Kidd, khôn ngoan hơn một tí và chịu khó rút lui, có lẽ hình ảnh về Allen Iverson tại giải đấu quốc tế đã không xuống cấp đến như vậy. Biết đâu nếu năm 2004 anh không đến và trở thành đội trưởng, năm 2008 anh đã giành được cho mình chiếc huy chương vàng.

Đến tận bây giờ, điều tiếc nuối nhất của Allen Iverson chẳng phải không nhận được huy chương vàng Olympic, mà chính là việc anh vẫn chưa được trải qua cảm giác phục thù mà anh hằng mong đợi.

“Cảm ơn Iverson vì đã tự hào khoác chiếc áo đội tuyển quốc gia dù biết chắc sẽ thất bại. Đó mới là phẩm chất của một cầu thủ vĩ đại. Anh không phải là ‘Câu Trả Lời’ cho sự gục ngã của tuyển Mỹ năm đó, mà chính là cho sự chuyển mình đầy mạnh mẽ của một nền bóng rổ vốn tự mãn vì làm vua quá lâu rồi”,  Wojnarowski – phóng viên ESPN chia sẻ.

Huy Hồ | WTT

Kevin Durant – Chuyện chưa kể về quá khứ đau buồn và khởi đầu của số áo 35

Một câu chuyện đáng quên hơn đáng nhớ. Một khởi đầu vớ vẩn với kết cục bi thương. Một góc khuất trong đời Kevin Durant xám xịt bởi tội ác và trừng phạt. 

Đấy là một đêm mưa tầm tã. Quán bar J’s Sports Café đã tới giờ đóng cửa. Vào lúc đó mà bỗng có đám đông bu quanh ở ngoài cửa thì đừng mong có chuyện gì hay ho.

Quả là thế thật, vì khi đám đông bắt đầu tan rã mỗi người một ngã sau một vụ loạn đả, Charles Craig đi đến nơi đậu xe mà không ngờ rằng tai họa sắp ập đến.

Bởi lẽ, chàng trai 35 tuổi ấy trông quá nổi bật trong đám đông với chiều cao 1m93, nặng 140kg cùng chiếc áo thun polo ngắn tay vàng tươi và không nhìn thấy một gã mình trần cầm khẩu Colt bạc sản xuất năm 1965 đang đuổi theo.

Sau đó, kết quả khám nghiệm tử thi cho biết có một đầu đạn 0,38 cal (1 cal tương đương 9mm) đã xuyên thủng xương sống thứ 10 trong lồng ngực anh và xuyên qua cả động mạch chủ.

Đầu đạn thứ hai nằm trong não và để lại một vết tròn thâm tím ở cổ. Đầu đạn thứ 3 để lại một chút thuốc súng trên hộp sọ khi xuyên qua gò má trái. Đầu đạn thứ 4 cắt qua mô mềm trên da đầu và sượt bên dưới tai trái nạn nhân.

Vụ nổ súng đã khiến bãi đậu xe náo loạn. Nhiều người la hét. Một số nằm bẹp ngay xuống đường. Số khác chạy trốn. Kẻ sát nhân quăng súng rồi tẩu thoát trên một chiếc xe đậu gần đó. Lúc ấy là 2 giờ 40 sáng ngày 30/04/2005.

Khi đó, chú nhóc 16 tuổi Kevin Durant không có mặt tại hiện tường, song nhanh chóng nghe được sự cố. Bởi lẽ, Charles Craig vừa là người cố vấn, vừa là người cha tinh thần và thầy dạy bóng rổ của cậu.

Vậy là không bao lâu sau đó, Kevin Durant bắt đầu đeo áo số 35 để ghi nhớ độ tuổi của Charles Craig lúc anh qua đời.

Bây giờ Kevin Durant đã 28 tuổi, 8 lần đánh trận All-Star và đang khao khát đưa Golden State Warriors tới ngôi vô địch giải bóng rổ NBA 2016-2017.

Đồng thời, chiếc áo số 35 của anh hiện là một trong những áo đấu bán chạy nhất ở giải bóng rổ NBA gần 10 năm qua. Người hâm mộ trên khắp thế giới đua nhau mua áo có tên Kevin Durant cùng số 35 ấy.

Tại Đại học Texas – nơi Kevin Durant từng thi đấu 1 mùa trước lúc gia nhập giải bóng rổ nhà nghề Mỹ năm 2007, ban lãnh đạo đã treo áo số 35 của anh để tôn vinh.

Đối với những người đó, 35 chỉ là một con số. Nhưng với Kevin Durant cùng bất cứ ai quen biết Charles Craig, 35 là câu chuyện về một con người và một khoảnh khắc.

Kevin Durant lên 8 ở lần đầu gặp Charles Craig tại SeatPleasantActivityCenter, một trung tâm nằm chếch về phía Đông cách thủ đô nước Mỹ chừng 10km.

Thật ra trong trung tâm có rất nhiều thầy phụ trách những khâu huấn luyện khác nhau cho bọn trẻ nên đối với Kevin Durant, Charles Craig chỉ quan trọng như từng huấn luyện viên khác.

Khác biệt duy nhất là Charles Craig thường cho bọn trẻ vài đô để mua quà vặt, hay dẫn chúng đi xem phim hoặc đưa chúng về nhà chơi.

“Nó thích con nít”, Claudette Craig – mẹ của Charles Craig từng khẳng định trong một cuộc phỏng vấn gần đây: “Nó sẵn lòng làm mọi thứ cho bọn trẻ. Nó có xe tải nên thường đưa cả đám trẻ tới nhà rồi hỏi: ‘Mẹ ơi, con hiện có một lũ nhóc đang đói bụng, mẹ lo cho chúng ăn được không?’. Những lúc đó tôi bảo: ‘Nếu con có thực phẩm thì mẹ sẽ nấu’. Bởi lẽ, Charles làm bếp rất tệ”.

Trong bọn nhóc ấy có Kevin Durant, thời đó tuy cao nhưng gầy. Những lúc đó, Kevin Durant xem nhà của thầy như nhà của cậu, còn thầy Craig chẳng khác người cha thứ hai do cậu không có quan hệ thân thiết với bố đẻ.

“Nếu ông ấy mất lúc 47 tuổi, tôi đã chuyển sang số áo 47”, Kevin Durant tuyên bố: “Đó là tất cả những gì mà tôi có thể làm cho người mà tôi yêu quý. Đó chẳng phải do con số ấy hay hơn hoặc trông có vẻ tốt hơn đối với tôi. Tất cả chỉ để nhớ về ông ấy”.

Thế nhưng, Kevin Durant thật ra không biết chi tiết về cái chết của Charles Craig, vì đó chỉ là 1 trong 173 vụ giết người ở hạt Prince George năm 2005, một năm cực kỳ nguy hiểm với 466 vụ giết người riêng tại Washington.

Vì vậy, rất ít tin tức về sự cố ấy. Washington Post chỉ đưa vài dòng trong 2 ngày sau vụ án và vài trang sau đó 15 tháng khi tuyên án. Nguyên nhân khiến dư luận thờ ơ phần nào do đây chỉ là thêm vụ giết người nữa ở nơi mà các vụ bắn giết xảy ra như cơm bữa.

Nguyên nhân khác có lẽ là do vụ án xảy ra trước khi Kevin Durant nổi tiếng. “Vụ án Chucky (biệt danh của Charles Craig) chỉ là một con số thống kê”, Sherri Kittrell – giám đốc Seat Pleasant Activity Center thừa nhận.

Do đó, không bất ngờ khi cái chết đáng buồn và trớ trêu của Charles Craig với hồ sơ vài trăm trang nhanh chóng chìm vào quên lãng sau 4 ngày xét xử.

Thậm chí ngày nay, quán J’s Sports Café với vài chiếc bàn billiards & snooker và một sàn nhảy nhỏ đã không còn nữa sau đêm thứ Sáu giông bão ấy.

Ở nơi đó, Charles Craig từng cùng 2 người em là Kerrick Craig và Kory Nicholson với mấy người bạn như Keith Bryant cùng vợ Quanita kèm người em họ LaDawn Taylor đến uống chút rượu rồi tán gẫu về âm nhạc.

Các kết quả xét nghiệm sau đó cho biết Charles Craig có độ cồn trong người dao động từ 0,08-0,1%, nghĩa là chưa tới mức bị cấm lái xe. Trong người nạn nhân không có chất kích thích.

Seat Pleasant Activity Center, nơi Kevin Durant lần đầu gặp thầy Charles Craig
Seat Pleasant Activity Center, nơi Kevin Durant lần đầu gặp thầy Charles Craig

 

Trong quầy bar, LaDawn Taylor nhận ra Terrell Bush, người mà cô chỉ biết sơ sơ thời còn trung học. Bush lúc đó 24 tuổi, mặc áo da và đội mũ bóng chày. Bush từng bị kết tội giết người năm 2002 nhưng được tha bổng. Vào đêm đó, Bush đã có 3 đứa con và sắp đón thêm đứa nữa.

Đến 2 giờ sáng, nhân viên quán J xua khách ra ngoài, ước khoảng 200 người. Giữa lúc mọi người tản ra dưới cơn mưa, Charles Craig cùng các em và bè bạn cũng rời quán thì nhìn thấp một đôi đang cãi nhau trước quầy cầm đồ.

Đám đông bắt đầu vây quanh họ khi người đàn bà đánh người đàn ông. Trong cuộc phỏng vấn sau đó, Kerrick Craig – hiện 46 tuổi – thú nhận anh là một trong những người đứng xem và cười nhạo người đàn ông bị đánh. Kerrick Craig xác định người đàn ông đó là Bush.

Kerrick Craig còn cho biết khi ấy, một người bạn của họ đã xen vào tìm cách can ngăn đôi kia, nhưng bị Bush đánh nên đánh trả. Ngay lập tức như dầu gặp lửa, một trận chiến đường phố bùng phát.

Ước khoảng 15-20 người say đã tham gia ẩu đả, trong lúc nhân chứng tại tòa cho biết cũng ngần ấy người lao vào can ngăn. Bản thân Kerrick Craig dính một cú đấm vào mặt làm văng mất kính.

Charles Craig định xông vào can, nhưng bị mấy cô gái lôi đi. Vấn đề xem ra là lúc đó, Charles Craig trông quá nổi bật, một mặt do dáng người cao to, mặt khác do chiếc áo vàng chóe.

“Chồng tôi, cô em họ cùng người bạn gái đã kéo được Chucky rời xa đám đánh nhau và tiến về phía tôi đang ở chỗ đậu xe”, Quanita Bryant cho lời khai vào năm 2006.

Vào thời điểm đó, đám người hăng máu cũng từ từ phân tán. Chỉ một vài người còn nhớ rằng ai đó đã hét lên cảnh báo có một kẻ mang súng.

Nhưng Charles Craig đã không quay lại nhìn. Một người đàn ông cởi trần, có lẽ do áo bị lột mất trong lúc lộn xộn, đã lao nhanh đến sau anh và bắn liền 4 phát.

“Một gã đã đuổi theo anh tôi, bắn anh ấy rồi lại bắn anh ấy, xong nhảy lên một chiếc xe tẩu thoát”, Kerrick Craig làm chứng.

“Anh có nhìn rõ kẻ đã bắn anh trai anh không?”, một luật sư đã hỏi.

“Không nhìn rõ lắm”, Kerrick Craig thú nhận: “Tôi bị mất mắt kính”.

Hiện là quản lý trạm trong hệ thống xe điện ngầm ở Washington, Kerrick Craig hầu như ngày nào đều nhớ tới đêm ấy, trong đầu như quay chậm lại cảnh người đàn ông từ phía sau áp sát anh trai anh, và tự hỏi tại sao kẻ sát nhân lại đuổi theo anh trai mình mà không phải mình.

“Tôi luôn cảm thấy mình có tội”, Kerrick Craig tâm sự: “Tôi luôn cảm thấy hắn đang tìm tôi. Nếu hắn nhìn thấy tôi, tôi hẳn đã thành mục tiêu để giết”.

Sau đó, tang lễ của Charles Craig được tổ chức tại nhà thờ New Grove Missionary Baptist ở đường Benning. Bà Claudette Craig phải trả thêm tiền để sắm cỗ quan tài quá cỡ, nhưng không đủ tiền để làm mộ bia cho con.

Vì vậy, Charles Craig hiện yên nghỉ trong một ngôi mộ không tên tại Công viên Tưởng niệm Quốc gia Harmony ở Landover, Md. “Tất cả những gì tôi muốn làm trước lúc chết là đặt vào đó một tấm bia mộ”, bà Claudette Craig thổ lộ: “Tôi nay 70 rồi, không còn nhiều thời gian nữa”.

Về phần Terrell Bush, gã này sống trong căn hộ cách vụ nổ súng chưa đầy 2 cây số, nhưng phải 6 tháng sau cảnh sát mới tìm được hắn ta.

Nguyên nhân là do rất nhiều người chứng kiến cảnh nổ súng, nhưng do hỗn loạn và mưa to trong bãi đậu xe lờ mờ ánh sáng nên hầu như không ai thấy rõ diện mạo hắn.

Thậm chí Quanita Bryant cũng không báo cảnh dù có góc nhìn rất rõ và đứng cách đó chưa đầy 5m. LaDawn Taylor còn biết Bush từ hồi ở trung học, nhưng cũng không khai báo.

Người duy nhất liên lạc với cảnh sát là một người bạn đi cùng họ và sớm đoạt lấy khẩu súng của kẻ sát nhân rồi cẩn thận giấu nó ở sau bánh xe trước.

Đấy là LaRonn Smith, người đã nói với trung sĩ Charles Burgess rằng anh ta đang nắm một chứng cứ quan trọng. Tuy nhiên, hạ sĩ Rona Johnson – kỹ thuật viên của cảnh sát hạt Prince George – đã không thể thu được dấu vân tay trên súng do quá ướt, trong lúc mưa lớn đã xóa sạch mọi dấu vết khác để kiểm tra DNA.

Chẳng rõ Rona Johnson nói có thật không, nhưng chưa ai biết làm cách nào mà chỉ vài ngày sau vụ nổ súng, cảnh sát bắt đầu truy lùng dấu vết của Bush.

Và 4 ngày sau, ngay trước khi chôn Charles Craig,Kerrick Craig gọi cho thám tử Kelly Rogers thuộc cảnh sát hạt Prince George để báo về việc bạn gái anh kể rằng ở chỗ làm có người phụ nữ cho biết bồ cô ta có lẽ đã bắt chết ai đó hồi cuối tuần.

Kerrick Craig đã đưa cho Kelly Rogers một cái tên: Terrell Bush.

Kelly Rogers bèn tìm một tấm ảnh cũ của Bush rồi chế thêm chuỗi ảnh 6 người đàn ông có chi tiết trùng với miêu tả của các nhân chứng về kẻ mang súng: Một người da đen tóc dài có chiều cao trung bình chừng 1m65-1m70.

Bãi đậu xe nơi xảy ra vụ bắn chết thầy của Kevin Durant
Bãi đậu xe nơi xảy ra vụ bắn chết thầy của Kevin Durant

 

Kelly Rogers đã cho Quanita Bryant và LaDawn Taylor xem những bức ảnh này cùng lúc, nhưng tách họ ra. Điều trớ trêu là cả hai đều không nhận ra Bush và LaDawn Taylor cũng chẳng nhắc gì về việc họ từng biết nhau thời trung học.

Nhưng hôm sau, vào ngày chôn Charles Craig, Kelly Rogers cùng đồng nghiệp đã gặp LaRonn Smith ở một góc phố. “Tôi đưa anh ta xem mấy tấm hình”, Kelly Rogers khai báo: “Tôi nhìn mắt anh ấy lướt trên trang giấy rồi bỗng dưng mở to. Anh ấy bắt đầu thở mạnh. Và anh ấy chỉ vào số 6. Anh ấy khẳng định đó là kẻ đã bắn bạn anh ấy hoặc bắn nạn nhân rạng sáng 30 ấy”.

LaRonn Smith ký tên vào sau tờ giấy và viết rõ số “6”. Cuối này hôm đó, Bush bị lùng bắt về tội giết người cấp độ 1.

Nhưng Bush đã trốn chạy trong mấy tháng. Tới cuối tháng 5, hắn ta đến nhà của Steven và Denise Jackson tại ngoại ô Atlanta. Hai người này mới gặp Bush 1-2 lần trong nhà người quen ở Maryland và chỉ biết hắn gọi là Bush Baby.

Lúc ấy, họ nhận Bush do người bạn nhờ giúp: Bush Baby có thể ở chung với mọi người tại Georgia hay không? Sau đó, Bush nói với nhà Jackson rằng tên hắn là Wayne Remington.

Bush ở nhà Jackson nhưng không đi làm gì cả. Thỉnh thoảng hắn nhận tiền thông qua dịch vụ Western Union và cho biết đó là số tiền hắn bán xe ở Maryland. Hắn gọi vợ chồng Jackson là “chú” và “cô”, nhưng chưa từng giải thích tại sao lại rời Maryland.

Cho đến một ngày của tháng 12, Bush, Jackson cùng 2 người bạn đang ở trong căn hộ thì thấy một xe cảnh sát lảng vảng bên ngoài. Jackson bèn tông cửa chạy do tưởng rằng cảnh sát tới kiếm ông ta vì đang có lệnh bắt giữ từ Ohio. Tuy nhiên, Michael Carlson từ cảnh sát hạt Prince George đến Georgia không phải để tìm Jackson.

Trang bị áo giáp chống đạn, hạ sĩ Michael Carlson cùng những người khác tiến vào nhà và nhìn thấy Bush ở hành lang. Michael Carlson bảo hắn ngồi xuống sàn, đọc lệnh bắt rồi còng tay.

“Hắn hỏi tôi người tôi muốn bắt là ai, tôi bảo: ‘Terrell Bush’. Hắn nói đó không phải tên hắn. Tôi bảo hắn rằng tôi biết đó là tên hắn và cuộc trò chuyện chấm dứt”, Michael Carlson cho biết. Bush đã bị giam giữ từ đó.

Phiên tòa tại Tòa án quận hạt Prince George bắt đầu vào ngày 21/08/2006, lúc Bush 25 tuổi, còn Kevin Durant vừa bước vào Đại học Texas.

Phiên tòa diễn ra trong 2 ngày rưỡi rồi chuyển cho ban bồi thẩm. Triệu tập 14 nhân chứng, nhưng chỉ có 4 chứng kiến tận mắt vụ giết người mà đều là bạn hoặc họ hàng của Charles Craig.

Nhân vật chính lúc đó là LaRonn Smith, người duy nhất sẵn lòng và xác định Bush là hung thủ. Thế nhưng, LaRonn Smith cũng thừa nhận là đêm đó anh ta đã say.

Vì vậy, các cuộc tranh luận đã kéo dài tới ngày thứ 3. Thomas Mooney – luật sư biện hộ viện cớ vụ này chỉ có 1 nhân chứng, lại là nhân chứng có vấn đề và không có bằng chứng trực tiếp chống lại Bush. “Cuộc điều tra hoàn toàn bế tắc”, Thomas Mooney khẳng định.

Tuy nhiên, các công tố viên có bằng chứng Bush xuất hiện tại bar đêm đó, lại thêm có người thấy gã mang súng và ngay sau đó hắn chuyển tới Georgia sống bằng bí danh.

William Moomau – công tố viên liên bang kết luận: “Đây là bằng chứng cho thấy bị cáo đã giết người đàn ông đó rồi muốn thoát tội. Xâu chuỗi mọi hành động của bị cáo đã chỉ rõ điều đó”.

Khi tòa tuyên án Bush phạm tội giết người ở mức độ 1, hầu như chẳng mấy ai có mặt tại phòng xử nhỏ xíu ấy mỗi ngày. Ngoại lệ là bà Claudette Craig.

Bản án được thông báo vào ngày thứ Hai, 28/08.

“Xin chào buổi sáng”, bà Claudette Craig nói khi có cơ hội trò chuyện trước tòa và với Bush. Bà còn nhớ rõ lúc đó Bush không thèm nhìn mình: “Tôi đã cân nhắc và suy nghĩ về điều mình muốn nói. Tôi muốn cậu ấy biết rằng cậu ta chẳng có quyền tước đi mạng sống con tôi và biết rằng cậu ta đã hủy hoại tôi cùng gia đình như thế nào. Và đâu chỉ cậu ta hủy hoại tôi cùng gia đình, mà còn hủy hoại cả mẹ cậu ta nữa. Con trai tôi đã mất, cậu ta rồi cũng xong. Mẹ cậu ta sẽ đau chẳng khác tôi. Tôi chẳng biết nói gì với cậu ta ngoài câu Chúa phù hộ cho cậu và thương xót linh hồn cậu”.

Bush được yêu cầu đứng dậy và tòa hỏi hắn ta có muốn nói gì không.

“Uhm, nghe theo lời khuyên từ luật sư của mình, tôi xin giữ im lặng”, Bush nói.

Kết quả Bush chịu án tù chung thân dành cho kẻ sát nhân mức độ 1, cộng thêm 20 năm tù về tội tàng trữ vũ khí trái phép. Mọi nỗ lực chống án đều bất thành.

Khi tuyên bố bản án vào năm 2006, quan tòa đã bảo với Bush: “Bush này, cậu đúng là máu lạnh khi giết Charles Craig”.

Hai ngày sau đó, trường Đại học Texas khai giảng với tân sinh viên Kevin Durant tự nhủ cả đời này anh chỉ mặc áo số 35 mà thôi.

Minh Châu | Webthethao