Danh hiệu MVP 2016-2017: Cuộc đua sít sao nhất lịch sử NBA (Kỳ 1)

Mùa giải năm ngoái tại giải bóng rổ NBA chứng kiến lần đầu tiên có cầu thủ đạt danh hiệu MVP một cách “hoàn hảo” khi Steph Curry được vinh danh thuyết phục với 100% phiếu bầu của các nhà báo và người hâm mộ đều bầu chọn anh ở vị trí số 1.

Tuy nhiên mùa giải năm nay lại là một câu chuyện hoàn toàn khác khi người hâm mộ nhiều khả năng sẽ được chứng kiến một kết quả sít sao nhất trong lịch sử cho danh hiệu MVP. Hãy cùng điểm qua những ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu MVP mùa giải năm nay.

Ứng cử viên “Không được người bình chọn ưa thích”

Có một sự thật mà hầu như tất cả mọi người yêu thích bóng rổ đều công nhận, đó là trong khoảng 1 thập kỷ trở lại đây LeBron James luôn là cầu thủ xứng đáng nhất giành danh hiệu MVP mỗi mùa nếu xét trên khía cạnh tài năng bóng rổ.

Tuy nhiên, một điều đáng chú ý trong những cuộc bầu chọn danh hiệu MVP là những người bỏ phiếu thường không muốn bầu cho cầu thủ nào đã giành được được danh hiệu này trước đây.

Những thống kê chỉ ra rằng kể từ khi Larry Bird lần thứ 3 liên tiếp đạt danh hiệu MVP vào năm 1986 đến nay đã có 6 cầu thủ 2 lần liên tiếp giành MVP nhưng chưa có một cầu thủ nào 3 lần liên tiếp có được danh hiệu này.

Kể cả khi Michael Jordan có trung bình gần 30 điểm một trận với hiệu suất dứt điểm 50% và có 69 trận thắng cùng Chicago Bulls năm 1997 thì anh cũng không thể lần thứ 3 liên tiếp đạt MVP.

LeBron James không được người bầu chọn ưa thích do có quá nhiều MVP
LeBron James không được người bầu chọn ưa thích do có quá nhiều MVP

Một ví dụ khác cho thấy những người bình chọn luôn không muốn bầu chọn cho những cầu thủ đã quá thành công là vào mùa giải 1968-1969. Wilt Chamberlain đưa Los Angeles Lakers đạt thành tích 55-27 với 20 điểm và 20 rebounds mỗi trận nhưng vẫn không thể lần thứ 4 liên tiếp có được danh hiệu MVP.

Cầu thủ MVP năm đó là Wes Unseld có trung bình ít hơn Chamberlain 7 điểm, 3 rebounds và 2 assist cùng với hiệu suất dứt điểm và ném phạt đều kém hơn Chamberlain. Huyền thoại của Lakers thậm chí còn không có được bất kỳ một phiếu bầu nào trong cuộc bình chọn năm đó.

LeBron James là cầu thủ nhiều lần đạt danh hiệu MVP nhất hiện còn thi đấu tại NBA với 4 lần được vinh danh ở hạng mục cao quý này. Trong lịch sử chỉ có 3 cầu thủ có được nhiều danh hiệu MVP hơn anh là  Kareem Abdul-Jabbar (6 lần), Bill Russell (5 lần) và Michael Jordan (5 lần).

Điều đó có nghĩa là yếu tố lịch sử đang chống lại cầu thủ xuất sắc thứ 2 mọi thời đại ở mọi cuộc bầu chọn MVP còn lại trong sự nghiệp của anh. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là James không có những lợi thế của riêng mình.

LeBron đang có trung bình 26 điểm một trận mùa giải năm nay với hiệu suất dứt điểm đạt gần 55%. Anh cũng đang có một mùa giải đạt chỉ số trung bình về rebounds và assists cao nhất trong sự nghiệp của mình với 8,4 rebounds và 8,8 assists mỗi trận.

Lần cuối cùng James có được danh hiệu MVP đã cách đây 4 năm và hy vọng quãng thời gian đó đủ lớn để những nhà bình chọn “châm chước” và bỏ phiếu cho LeBron.

Ứng cử viên “Lột xác trở thành một siêu sao và chơi cho ứng cử viên vô địch”

Hai lần liên tiếp đạt danh hiệu Cầu Thủ Phòng Ngự Hay Nhất Năm và về nhì trong cuộc bình chọn MVP mùa giải năm ngoái, Kawhi Leonard đương nhiên sẽ là một ứng cử viên cho danh hiệu MVP mùa giải năm nay khi mà anh thậm chí còn chơi xuất sắc hơn cả mùa giải năm ngoái.

Với sự giải nghệ của huyền thoại Tim Duncan cùng với việc Tony Parker và Manu Ginobili đã quá già và không còn phong độ cao, Kawhi Leonard vượt qua cái bóng của những đàn anh và trở thành một siêu sao đích thực ở mùa giải năm nay.

[poll id=”4″]

Vốn được biết đến là một cầu thủ phòng ngự đẳng cấp ở những mùa giải trước, Kawhi đã bước thêm một bước dài trên con đường của những siêu sao khi cải thiện rất nhiều ở khả năng tấn công trong mùa giải này. Anh có trung bình 25,9 điểm, 5,9 rebounds và 3,5 assists với hiệu suất dứt điểm 48,3% cùng với hiệu suất ném 3 điểm lên đến 36,6%.

Ưu thế của Kawhi Leonard là vụt sáng giúp đội nhà trở thành ứng viên vô địch
Ưu thế của Kawhi Leonard là vụt sáng giúp đội nhà trở thành ứng viên vô địch

Có thể phong cách thi đấu của Leonard không mang lại tính giải trí nhiều như những đối thủ khác trong cuộc đua MVP khi mà anh sở hữu lối chơi trầm ổn và không quá hoa mỹ, tuy nhiên không quá nếu nói rằng Leonard chính là cầu thủ toàn diện nhất NBA hiện nay trong cả tấn công lẫn phòng thủ.

Và nếu những nhà bình chọn lựa chọn cầu thủ quan trọng nhất với đội bóng của một trong những ứng cử viên vô địch thì đó phải là Kawhi Leonard.

Thực tế lịch sử cũng đã chứng kiến nhiều lần danh hiệu MVP được trao cho những cầu thủ lột xác trở thành siêu sao và đưa đội bóng về đích ở vị trí thứ nhất hoặc thứ hai trong mùa giải chính NBA.

Từ Allen Iverson mùa giải 2000-01, Steve Nash mùa giải 2004-05, Dirk Nowitzki mùa giải 2006-07 đến Derrick Rose mùa giải 2010-2011 hay gần đây nhất là Steph Curry mùa 2014-2015 là những minh chứng về danh hiệu MVP được trao cho những cầu thủ kiểu này.

Danh hiệu MVP 2016-2017: Cuộc đua sít sao nhất lịch sử NBA (Kỳ 2)

Minh Quân | WTT

Tiếp tục mổ gối, tương lai nào cho cựu MVP 2011 Derrick Rose tại New York Knicks

Kể từ sau mùa giải 2010-2011 xuất thần với danh hiệu MVP, Derrick Rose chưa khi nào hoàn toàn khỏe mạnh. Lời nguyền chấn thương tiếp tục ám vào Rose mùa này khi anh chính thức nghỉ hết mùa vì chấn thương nặng.

Rose bước vào mùa giải năm nay với sự lạc quan. Cùng New York Knicks, MVP 2011 hy vọng sẽ tạo nên mùa bóng đáng nhớ ở NBA để đáp trả sự nghi ngờ của nhiều người.

Sau khi phải chịu đựng nhiều chấn thương ở Chicago, Rose thực sự hy vọng vào năm đầu tiên thi đấu cho Knicks, nơi anh muốn dẫn dắt đồng đội tiến sâu vào Play-off, đồng thời lấy lại vị thế của một trong những PG hay nhất.

Thế nhưng mong ước đôi khi không gắn liền với thực tế. Ở một mùa bóng mà Knicks mất định vị và có thể đi theo bất kỳ hướng nào ngoại trừ việc tiến lên, Rose đã không tránh khỏi sự rối ren đó.

Rose đặt nhiều kỳ vọng ở mùa giải năm nay
Rose đặt nhiều kỳ vọng ở mùa giải năm nay

Thông báo mới nhất từ Knicks vào ngày hôm qua cho biết, Rose sẽ vắng mặt trong phần còn lại của mùa giải vì phải phẫu thuật đầu gối. Lần này là ca mổ để chữa trị vết rách sụn chêm ở đầu gối trái của Rose.

Đây quả thực là đòn đau với Rose, người đã trải qua tổng cộng 4 ca phẫu thuật chia đều cho 2 đầu gối. Tất cả đều diễn ra trong vòng 5 năm qua.

Trước đó ở mùa giải 2012-13, Rose từng phải nghỉ hết năm vì đứt dây chằng chéo trước. Mùa giải sau đó, anh tiếp tục nhập viện với chấn thương rách sụn chêm đầu gối phải. Tính ra Rose đã lỡ 268 game, hơn một nửa so với số trận anh đã thi đấu trong sự nghiệp (470 trận).

Rose sẽ trở thành cầu thủ tự do vào Hè này. Với tiền sử chấn thương như vậy, có khả năng rất cao là không đội bóng nào, bao gồm cả Knicks, sẽ đề nghị một bản hợp đồng dài hạn với anh dù đó là mong muốn Rose từng bày tỏ.

Những pha đi bóng của Derrick Rose luôn khiến người xem phải giật thót mình.

Còn hiện tại, khi Rose không thực sự hứng thú với sơ đồ tấn công kiểu “tam giác” mà Knicks đang muốn áp dụng cho mùa sau, cơ hội để Rose chơi cho câu lạc bộ ở New York, dù là một bản hợp đồng ngắn, dường như cũng không còn.

Knicks đã bị loại trong cuộc đua giành vé dự Play-off, vì thế việc mất Rose trên sân cũng không quá quan trọng vào thời điểm này. Thay vào đó, sự tập trung được dành cho tương lai của cầu thủ 28 tuổi, người đang có mùa giải đầu tiên không đến nỗi nào bất chấp thành tích bết bát của đội nhà.

“Tôi cho rằng cậu ấy đang chơi tốt”, HLV của Knicks Jeff Hornacek nhận xét về Rose: “Sự bùng nổ các bạn từng thấy những năm trước đã phần nào được cậu ấy tái hiện ở mùa này”.

Đồng đội của Rose, tài năng trẻ Kristaps Porzingis nói thêm: “Tôi cảm thấy tiếc cho anh ấy. Tôi biết Derrick đã rất nỗ lực suốt mùa bóng”.

Rose có lẽ đã chơi trận cuối cùng cho Knicks hôm 27/03
Rose có lẽ đã chơi trận cuối cùng cho Knicks hôm 27/03

Ở mùa giải năm nay, Rose đã chơi 64 game, ghi bình quân 18 điểm, 4,4 assist và 3,8 rebound mỗi trận, hiệu suất ném rổ đạt 47,1%. Nếu như Rose đang dần tìm lại sức mạnh tấn công giúp anh giành MVP thì khả năng phòng ngự lại đang là điểm yếu. Rose chỉ xếp hạng 82/89 PG về độ hiệu quả khi phòng thủ ở mùa này.

Mùa Hè vừa qua, tay ném 28 tuổi đã thêm yoga vào quá trình tập luyện với hy vọng lành lặn đến hết mùa giải. Thật không may, cái đầu gối khó bảo lại buộc anh kết thúc mùa giải sớm hơn dự kiến.

Với một lottery pick ở kỳ NBA draft sắp tới, Knicks có thể chọn một PG khác để thay thế cho Rose, người từng là ngôi sao sáng nhất ở giải bóng rổ NBA nhưng giờ đang dành hết thời gian để phục hồi sau một chấn thương nữa.

Danh sách các chấn thương ám ảnh Derrick Rose suốt 5 năm qua
Danh sách các chấn thương ám ảnh Derrick Rose suốt 5 năm qua

 

Phân loại và sơ cứu các loại chấn thương thể thao

Tổng hợp

18 tuổi mới xách bóng ra sân thi đấu, có quá muộn?

Ở tuổi 27, Dewyane Dedmon đang là chỗ dựa mới của San Antonio Spurs và được xem như nhân tố quan trọng để đội nhà thách thức quyền uy của Golden State Warriors tại giải bóng rổ NBA 2016-2017.

Chiến thắng Memphis Grizzlies 97-90 sáng nay chỉ là ví dụ mới nhất cho thấy ảnh hưởng của Dewyane Dedmon tại San Antonio Spurs, bất chấp trung phong này chỉ đánh 12 phút, ghi 4 điểm và 4 rebounds.

Bởi lẽ, khi Dewayne Dedmon xuất phát ở đội hình chính cùng Kawhi Leonard, Aldridge, Danny Green và Tony Parker, thành tích của đội nhà đang là 13 thắng – 2 thua.

Và với Dedmon đang chịu trách nhiệm chính về việc tranh bóng bật bảng, HLV Gregg Popovich hiện sở hữu hàng thủ tốt nhất NBA ngay năm đầu chấm dứt kỷ nguyên Tim Duncan.

Tất cả những chỉ số nêu trên rất dễ gây ngộ nhận rằng đường đến với giải bóng rổ NBA của Dedmon nếu không phủ đầy hoa hồng thì cũng tương đối suôn sẻ.

Tuy nhiên, sự thật hóa ra rất khác: Cách nay 9 năm, nghĩa là trước lúc bước qua tuổi 18, Dedmon vẫn chưa có dịp so tài với ai trên sân bóng rổ.

Tất cả những gì mà cậu có thể làm được với quả bóng cam cho đến thời điểm đó là xách nó ra công viên rồi chơi một mình. Nguyên nhân là do Dedmon theo tôn giáo khá đặc biệt của mẹ trong lúc bà Gail cũng không muốn con trai chơi thể thao đồng đội sau vụ tranh cãi với một thầy dạy bóng chuyền lúc cậu học lớp 8.

Nhưng khi bước sang tuổi 18, trở thành một người trưởng thành, Dedmon biết rằng đây là lúc cần phải tự mình quyết định. Vậy là Dedmon bảo với bà Gail rằng cậu muốn gia nhập đội bóng rổ.

Video: Diễn biến chính trận đấu giữa Memphis Grizzlies và San Antonio Spurs

Đối với bà Gail, thông báo ấy chẳng khác sét nổ giữa trời quang, nhưng do Dedmon đã đến lúc nắm quyền tự quyết, bà đành chào thua con trai.

Dù vậy, thách thức mà Dedmon đối mặt vẫn chồng chất. Bắt đầu là học chơi bóng rổ trong một đội bóng như thế nào lúc 18 tuổi. Kế đến là cố gắng đột phá vào đội bóng rổ của trường. Tiếp theo là hướng tới D-League trước lúc đặt chân xuống NBA.

Mọi thứ chẳng có gì là chuyện nhỏ. Lợi thế duy nhất của Dedmon là chiều cao (hiện anh cao 2m13). Đấy là lý do Dedmon dễ dàng được chào đón nhập đội bóng rổ ở trường.

Nhưng ngoài chiều cao, Dedmon chẳng đóng góp được gì khác cho đội bóng trong suốt thời trung học còn lại. Khi tiến vào Antelope Valley College, Dedmon lại xin vào đội bóng rổ và không khó tạo ấn tượng với HLV trưởng Dieter Horton nhờ vóc dáng và sức mạnh dù còn thiếu kinh nghiệm.

Tuy nhiên, Dieter Horton đã nhanh chóng hiểu được Dedmon là thế nào khi đề nghị cậu thực hiện một bài kiểm tra cơ bản kỹ năng dẫn bóng và lên rổ từ hai phía. Dedmon đã trợn tròn mắt nhìn HLV mới của mình trước lúc vụng về bắt đầu bài test.

Điều quan trọng ở đây là Dedmon vẫn kiên trì theo lựa chọn của mình. Rốt cuộc, Dedmon bắt đầu thể hiện được năng lực phòng ngự, kỹ năng block, thậm chí còn dunk dễ dàng.

Một khi tên tuổi bắt đầu lan rộng trong khối đại học sau 3-4 năm thi đấu, Dedmon quyết định tham dự NBA Draft 2013 lúc 23 tuổi. Hoặc là đánh ở NBA, hoặc là bỏ chơi bóng rổ, Dedmon không cho bản thân có chọn lựa nào khác.

Dewayne Dedmon trong thời gian thi đấu ở đại học
Dewayne Dedmon trong thời gian thi đấu ở đại học

“Khi điền tên vào danh sách draft, tôi biết rõ mình muốn thi đấu ở NBA. Đấy là mục tiêu duy nhất của tôi. Không có chọn lựa ra nước ngoài chơi bóng”, Dedmon khẳng định.

Dù vậy, Dedmon đã không có tên trong buổi tối NBA draft. Mãi tới ngày cuối sự kiện, cậu mới nhận được điện thoại của Dallas Mavericks mời chơi cho đội Summer League tại Las Vegas. Tương tự là lời mời từ Miami Heat đến Orlando Summer League.

Dedmon đã thử việc ở cả 2 đội, song rốt cuộc lại ký hợp đồng với GoldenState. Nhưng sau 5 trận đầu mùa, anh bị sa thải. Dedmon bèn đầu quân cho đội bóng của CLB này ở D-League. Anh lại được GoldenState triệu tập, nhưng rồi lại bị sa thải lần nữa.

Cái vòng luẩn quẩn ấy lặp lại vài lần cho đến lúc Dedmon nhận điện từ Philadelphia. 76ers cho cậu hợp đồng 10 ngày, sau ký thêm hợp đồng 10 ngày nữa rồi… chia tay.

Dedmon coi những lần vấp ngã đó là kinh nghiệm. Tuy nhiên, thất bại chỉ càng khiến tâm lý của cậu mạnh mẽ hơn. Dedmon giải thích: “Nhiều người có thể tự hỏi: ‘Tại sao không giữ mình lại?’. Nhưng với tôi, chỉ cần họ không đuổi mình ngay sau hợp đồng 10 ngày đầu tiên thì rõ ràng mình đang đi đúng hướng”.

Tới đầu năm 2014, Dedmon ký hợp đồng 10 ngày với Orlando Magic trước lúc đội bóng này giữ cậu lại đến hết mùa rồi cho đánh thêm 2 năm nữa.

Sắm vai trung phong dự bị, Dedmon chậm rãi trưởng thành với thông số bình quân khá khiêm tốn: 4 điểm và 4 rebounds trong 12 phút thi đấu qua 58 trận cho Magic ở mùa 2015-2016.

Sự hiện diện của Dewayne Dedmon giúp Spurs phòng ngự càng tốt
Sự hiện diện của Dewayne Dedmon giúp Spurs phòng ngự càng tốt

Ngặt nỗi, Dedmon đã không thể gắn bó với Orlando lâu dài. Đội bóng này quyết định để anh trở thành cầu thủ tự do vào Hè 2016. Đến lúc này, vận may bỗng mỉm cười với Dedmon khi Spurs tìm kiếm trung phong trám chỗ Tim Duncan vừa giải nghệ.

Trùng hợp là lúc đó, James Borrego – từng làm HLV tạm quyền ở Magic cuối mùa 2014-2015 và cho Dedmon đánh 15/17 trận trong giai đoạn ấy – đang làm trợ lý HLV ở Spurs nên tiến cử học trò cũ cho CLB.

Vậy là vào tháng 07/2016, Spurs mời chào Dedmon hợp đồng 2 năm với mức lương 6 triệu đô. Đây là sự kết hợp đang làm hài lòng tất cả.

Vì tại Spurs, Dedmon đang thể hiện đỉnh cao của sự nghiệp với bình quân 17 phút thi đấu, hiệu suất ném 64,8%, ghi 5,2 điểm và có 6,4 rebounds qua 65 trận, bao gồm 26 trận đánh chính.

Quan trọng hơn nữa là sự hiện diện của Dedmon trên sân thường khiến Spurs chơi hay hơn thường lệ. Thống kê của NBA xác nhận khi có Dedmon, Spurs chỉ cho đối phương ghi 96 điểm qua 100 lần cầm bóng, ít hơn thông số trung bình của họ 5 điểm. Và khi có Dedmon trên sân, Spurs ghi nhiều hơn đối phương 11 điểm qua 100 lần cầm bóng, nhưng chỉ 7 điểm lúc anh ngồi ngoài.

Tất nhiên là bất chấp những biểu hiện như thế, Dedmon hiện vẫn chỉ là viên ngọc thô của Spurs cần HLV Gregg Popovich tiếp tục rèn giũa.

Nhưng nếu xét tới việc Dedmon đang có bản hợp đồng với điều khoản năm 2 cho phép anh tự quyết định đi hay ở và giới chuyên môn khẳng định chẳng thiếu đội bóng muốn có trung phong này một khi anh trở thành cầu thủ tự do thì rõ ràng là chỉ cần có đủ nghị lực và đam mê, chẳng có tuổi nào là quá trễ để tiến vào thể thao đỉnh cao.

Bằng chứng là trung phong đeo áo số 3 của Spurs mùa này vẫn tiến được vào “thánh địa” NBA dù chỉ thật sự chơi bóng rổ đúng nghĩa từ năm 18 tuổi.

Minh Châu | Webthethao

Những chỉ số gây sốc trong kỳ tích ghi 70 điểm của Devin Booker

Vào ngày mà cả Stephen Curry, James Harden, Isaiah Thomas, Anthony Davis lẫn LeBron James đều thi đấu, thật khó nghĩ tới cầu thủ ghi 70 điểm 1 trận tại giải bóng rổ NBA sáng nay lại là Devin Booker.

Tuy nhiên, điểm số 70 chưa hẳn là thông số duy nhất gây sốc khi Devin Booker trở thành cầu thủ thứ 6 trong lịch sử giải bóng rổ NBA đạt tới cột mốc đó sau Wilt Chamberlain, Kobe Bryant, David Thompson, David Robinson và Elgin Baylor.

Những cú sốc khác bên cạnh việc Devin Booker ghi 70 điểm mà Phoenix Suns vẫn thua Boston Celtics 120-130 là ở các chỉ số của anh ở trận này, bao gồm 17 cú ném 2 điểm chính xác, 24 quả ném phạt thành công và kiếm được 4 quả 3 điểm, chưa kể 8 rebounds.

Nhiều người không xem trận đấu sáng nay ắt hẳn cảm giác mình hoa mắt khi thấy Devin Booker chỉ ghi được có 4 quả 3 điểm. Có thể khẳng định là tại NBA hiện nay, gần như không tưởng tượng nổi có cầu thủ ghi đến 70 điểm mà chỉ cần 4 quả 3 điểm.

Video: Diễn biến của trận đấu giữa Boston Celtics – Phoenix Suns

Những người chơi bóng rổ thường xuyên chắc chắn hầu như đều tin rằng Devin Booker phải ghi ít nhất 7-8 quả 3 điểm mới đạt được tổng cộng 70 điểm.

Bằng chứng là khi Klay Thompson ghi 60 điểm 1trận hồi đầu mùa này bao gồm 8 quả 3 điểm, một số ý kiến còn cho rằng 8 quả 3 vẫn là hơi ít. Nào ngờ giờ đây, Devin Booker chỉ có 4 quả 3 khi ghi nhiều hơn Klay Thompson 10 điểm.

Việc Devin Booker thực hiện thành công 24-26 quả ném phạt là một cú sốc khác. Vì ở 6 trận trước đó, anh chỉ ném tổng cộng có 24 quả phạt.

Và cho dù Boston Celtics khét tiếng về việc sử dụng sức mạnh để phòng thủ, thật điên rồ khi nghĩ tới số lần phạm lỗi mà họ nhằm vào chỉ riêng Devin Booker.

Cách mà Devin Booker ghi 70 điểm cũng đủ gây sốc
Cách mà Devin Booker ghi 70 điểm cũng đủ gây sốc

Cuối cùng song cũng không kém phần ấn tượng là 8 rebounds của Devin Booker. Cần nhớ rằng trước trận này, chỉ số trung bình của anh mới là 20,9 điểm, 3,1 assists và 3,1 rebounds.

Nhưng trong trận đấu ghi 70 điểm, Devin Booker đạt được 8 rebounds mà trong đó có tới 6 defensive rebounds, chỉ có 2 xảy ra ở khu vực bảng rổ của đối phương.

Booker kết thúc trận đấu với 70 điểm, 8 rebounds, 6 assists, 3 steals, qua đó chính thức gia nhập cậu lạc bộ 70 điểm tại NBA, nơi mà mới chỉ có 5 cầu thủ được vinh danh ở đó.

Ngay cả những huyền thoại như Michael Jordan, Larry Bird hay LeBron James cũng chưa từng ghi được hơn 70 điểm trong một trận đấu. Anh cũng trở thành cầu thủ duy nhất hiện đang thi đấu ở NBA ghi được trên 65 điểm trong một trận đấu.

Và anh chỉ mới vừa tròn 20 tuổi.

Booker dứt điểm hiệu quả ở mọi vị trí và cả ở vạch ném phạt
Booker dứt điểm hiệu quả ở mọi vị trí và cả ở vạch ném phạt

Devin Booker chính là cầu thủ trẻ nhất của Suns từng ghi được trên 40 điểm trong một trận đấu. Anh cũng là cầu thứ 3 sau Brandon Jennings và Lebron James kể từ năm 1983 ghi được trên 50 điểm trước tuổi 21, và là cầu thủ duy nhất cán mốc 70 điểm trong một trận đấu trước tuổi 21 trong lịch sử NBA.

Booker đi vào lịch sử khi ghi được 70 điểm ở độ tuổi 20
Booker đi vào lịch sử khi ghi được 70 điểm ở độ tuổi 20

Sau trận đấu, Booker cho rằng tinh thần của Kobe Bryant đã giúp anh có được 70 điểm ở trận đấu này: “Anh ấy (Kobe) không bao giờ đặt ra giới hạn cho bản thân mình, và điều đó luôn được tôi lưu giữ trong tiềm thức của mình”.

Kobe chính là nguồn động lực của Booker.
Kobe chính là nguồn động lực của Booker.

Booker chưa bao giờ giấu diếm sự thần tượng của mình đối với huyền thoại của Los Angeles Lakers. Tháng 3 năm 2016, trong trận đấu cuối cùng của Kobe với Phoenix Suns, Booker đã tìm đến phòng thay đồ của Lakers sau trận đấu để xin được chụp hình lưu niệm cũng như xin chữ ký của Kobe. Kobe khi đó đã ký tặng lên đôi giầy của Booker cùng với lời nhắn nhủ:

“Hãy trở thành huyền thoại”.

 

Lời nhắn nhủ của Kobe dành cho đàn em: “Be Legendary” (Hãy trở thành huyền thoại)
Lời nhắn nhủ của Kobe dành cho đàn em: “Be Legendary” (Hãy trở thành huyền thoại)

Có lẽ vẫn còn quá sớm để biết được liệu Devin Booker có thể trở thành một huyền thoại như lời nhắn nhủ của Kobe Bryant hay không, nhưng với màn trình diễn siêu đẳng trước Boston Celtics, Booker cũng đã có những cột mốc của riêng mình trong lịch sử NBA.

Kỷ lục ghi 70 điểm của một cầu thủ 20 tuổi có lẽ sẽ còn tồn tại một thời gian rất dài nữa, và Booker đã có những bước đầu rất thành công trên con đường của những huyền thoại.

Minh Châu | Webthethao

Vì sao CEO Adam Silver phẫn nộ trước tình cảnh các đội bóng thi nhau cho ngôi sao dưỡng sức?

Đối với một tổ chức, định hướng đúng có ý nghĩa sống còn. Thế nhưng, điều đó vẫn chưa hẳn thành công nếu những người thừa hành cố tình hiểu theo cách khác. 

Bi kịch của CEO Adam Silver trong nỗ lực giúp giải bóng rổ NBA giàu mạnh chính là ở chỗ này. Bởi lẽ, 24 tỷ đô từ việc bán bản quyền truyền hình trong 9 năm chẳng phải món quà từ trên trời rơi xuống đầu các đội bóng của NBA.

Đó là thành quả từ quá trình phát triển theo định hướng của Adam Silver từ khi ông nắm quyền cách nay 3 năm. Giờ đây, khi nhắc tới giải bóng rổ NBA, hầu hết đều liên tưởng ngay tới những khái niệm tích cực như giải đấu quy tụ những cầu thủ bóng rổ giỏi nhất, giải đấu có tính giải trí bậc nhất với công tác tổ chức gần như hoàn hảo nhất.

Vì thế, không lạ khi Adam Silver phản ứng gay gắt với việc vài đội đang cho các siêu sao dưỡng sức nhằm toan tính đường xa tới cuộc đua tranh vô địch. “Đấy là vấn đề cực kỳ nghiêm trọng cho giải đấu của chúng ta”, CEO của NBA tuyên bố.

Thậm chí trong bản ghi nhớ cho cuộc họp liên đoàn vào tháng sau, Adam Silver còn phân tích kỹ: “Những quyết định như thế có thể ảnh hưởng tới người hâm mộ cùng các đối tác kinh doanh, làm tổn hại danh tiếng cùng nhận thức về giải bóng rổ nhà nghề Mỹ”.

CEO Adam Silver lo lắng về hình ảnh NBA có thể tổn hại do các siêu sao được nghỉ quá nhiều.
CEO Adam Silver lo lắng về hình ảnh NBA có thể tổn hại do các siêu sao được nghỉ quá nhiều.

Không khó lý giải sự phẫn nộ của Adam Silver khi chứng kiến giá trị của NBA đang bị uy hiếp không phải từ bên ngoài, mà ở bên trong.

Ông càng khó kìm chế nổi thất vọng khi chứng kiến việc cho siêu sao dưỡng sức ngày càng leo thang ở mùa này do mới đây cả Golden State Warriors lẫn Cleveland Cavaliers – hai nhà vô địch gần nhất và dự báo sẽ gặp lại ở trận chung kết lần thứ 3 liên tiếp – đều cho một loạt siêu sao nghỉ ngơi đúng vào những trận được phủ sóng trên toàn nước Mỹ.

Nổi nhất là sự kiện Warriors để cho cả Stephen Curry, Klay Thompson, Draymond Green lẫn Andre Iguodala dưỡng sức ở trận đấu truyền hình trực tiếp gặp San Antonio sáng 12/03 lúc Kevin Durant đang chấn thương. HLV Steve Kerr giải thích đấy là cách phản ứng với việc đội nhà phải đấu 8 trận ở 8 thành phố chỉ trong 13 ngày.

Hoặc vào sáng Chủ nhật vừa qua, Cleveland cất luôn Big 3 LeBron James, Kyrie Irving và Kevin Love ở trận thua Los Angeles Clippers. Và đây chẳng qua mới là những trường hợp cộm cán nhất.

Các siêu sao của Golden State Warriors như Draymond Green và Stephen Curry đùa giỡn khi được nghỉ.
Các siêu sao của Golden State Warriors như Draymond Green và Stephen Curry đùa giỡn khi được nghỉ.

Adam Silver thật sự có cơ sở để lo lắng cho NBA khi người hâm mộ bắt đầu phàn nàn về việc bỏ cả đống tiền ra mua vé nhưng lại không được xem các thần tượng của mình thi thố. Và đương nhiên, những đài truyền hình đã ký hợp đồng kỷ lục 24 tỷ đô với NBA cũng chẳng hài lòng.

Tất nhiên là tại NBA, chẳng phải mọi người đều không hiểu nỗi lo của Adam Silver. Chris Bosh – tiền phong của Miami Heat đồng tình: “Giữa lúc các khâu khác đều đang làm hết mình để NBA lớn mạnh, thật khó hiểu tại sao các cầu thủ lại muốn được nghỉ ngơi. Giới cầu thủ có thể cho rằng lịch đấu quá căng, nhưng bận rộn chính là một phần ở NBA”.

Ngay cả HLV Doc Rivers của Los Angeles Clippers cũng thừa nhận Adam Silver có lý, nhưng như nhiều đồng nghiệp và cầu thủ, ông vẫn “giả ngố” vì những toan tính riêng.

Bằng chứng là tuần trước, ông từng cất 2 ngôi sao ở nhà khi Clippers tới Denver. Doc Rivers than thở: “Ông ấy (Adam Silver) đúng, nhưng tôi chẳng qua chưa tìm được giải pháp. Tôi mơ có một đáp án dễ dàng, nhưng chưa có được. Tôi biết các cầu thủ cần nghỉ ngơ và cũng biết người hâm mộ muốn thấy các siêu sao thi đấu”.

Siêu sao LeBron James cũng đứng về phía chống lại Adam Silver bằng nhận xét: “Tôi chẳng hiểu tại sao việc mình ngồi ngoài vài trận lại trở thành vấn đề? Điều khôn ngoan nhất mà một HLV từng làm là cho cầu thủ nghỉ vài trận rồi cùng ông ta tiến lên giành 5 ngôi vô địch”.

Los Angeles Clippers cũng cho trụ cột nghỉ ở mùa này
Los Angeles Clippers cũng cho trụ cột nghỉ ở mùa này

Rõ ràng trong các tình huống vừa nêu, cầu thủ và HLV ở NBA đang cố tình hiểu sai ý của Adam Silver. Bởi lẽ, CEO của NBA kêu gọi không cho siêu sao nghỉ dưỡng sức khi lành lặn mà trong bóng rổ, việc này chẳng phải là không thể làm.

Vì với regular season kéo dài 82 trận và mỗi trận được thay người nhiều lượt (không như bóng đá), các HLV ở NBA chẳng thiếu giải pháp cho siêu sao của họ không bị quá tải, thậm chí luôn thi đấu bằng cách bố trí xếp họ ở danh sách dự bị thật hợp lý (ví dụ như trung phong Tristan Thompson của Cleveland Cavaliers đang đánh liên tục 440 trận ở regular season).

Thay vì vậy, một số HLV đang ép siêu sao của mình phải cày ải gần như không nghỉ như LeBron James phải đánh bình quân 37,5 phút hoặc Kyrie Irving 35 phút.

Chừng nào các HLV ở giải bóng rổ nhà nghề Mỹ còn sử dụng siêu sao thiếu hợp lý như vậy mà giới cầu thủ không nghĩ là có vấn đề, bi kịch của CEO Adam Silver sẽ còn kéo dài với thanh gươm Damocles lúc nào cũng sẵn sàng tước đoạt mọi thành quả mà ông đã tạo ra tại NBA.

Minh Châu | Webthethao

Russell Westbrook sẽ “biến chao” trong thời gian tới, hướng đến danh hiệu MVP

Loạt trận của giải bóng rổ NBA rạng sáng mai rất có thể là lúc James Harden cùng Houston Rockets tiếp đón phiên bản Russell Westbrook – Oklahoma City Thunder đáng gờm nhất.

Để đạt được thông số bình quân triple-double ở mùa này thì trong 11 trận cuối regular season của Oklahoma City Thunder, Russell Westbrook cần phải có thêm 76 rebounds, 85 assists và… chẳng cần ghi thêm điểm nào.

Cũng may cho NBA và người hâm mộ là Russell Westbrook còn mục tiêu chinh phạt 42 triple-double mùa này mà anh hiện mới có 35, nên số 0 của Thunder vẫn cần phải tiếp tục ghi điểm chứ không thì chắc anh sẽ chỉ vùi đầu vào cải thiện các chỉ số rebounds và assists mà thôi.

Tuy nhiên, sự thật đó giải thích tại sao lối chơi của Russell Westbrook đang có dấu hiệu chuyển biến mạnh mẽ.

Ví dụ mới nhất là ở chiến thắng Philadelphia 76ers 122-97 vừa qua, mọi người thấy Westbrook nhận đường chuyền vào góc, nhồi bóng một phát rồi thực hiện động tác bước lùi nhảy ném ra sau vạch ném 3, nơi anh đạt hiệu suất 50% ở mùa này.

Video: Màn thể hiện của Westbrook trong trận đấu giữa Oklahoma City Thunder – Phialdelphia 76ers

Thậm chí, tất cả còn thấy Westbrook nhìn xuống như đảm bảo chân anh đã ra ngoài vạch 3 điểm. Cùng lúc đó, chẳng có cầu thủ phòng ngự nào của đối phương xung quanh anh khoảng 3m.

Thế nhưng, ngay khi có cầu thủ 76ers xông lên nhằm phong tỏa tầm ném của Westbrook, anh bất ngờ chuyền bóng sang phải mà không hề lưỡng lự.

Đối với Oklahoma City Thunder, đấy là sự thay đổi tích cực, trên cả tuyệt vời. Thay đổi ấy bắt đầu từ sau trận thua Portland 121–126, khi Westbrook ném bóng tới 39 lần.

Quan trọng hơn nữa, thay đổi đó vừa kịp đủ thời gian để kiểm chứng hiệu quả trước lúc Russell Westbrook cùng Oklahoma City Thunder đến Houston rạng sáng mai để gặp Rockets với James Harden.

Ghi điểm không còn là mục tiêu hàng đầu của Westbrook
Ghi điểm không còn là mục tiêu hàng đầu của Westbrook

Đây là đại chiến mà thể hiện của cá nhân rõ ràng quan trọng hơn chiến thắng của toàn đội, bởi siêu sao sáng nhất của mỗi bên đều đang là đối thủ trực tiếp tranh MVP của NBA 2016-2017.

Cho tới nay, Harden đang dẫn đầu NBA về chỉ số assists với trung bình 11,3 trong lúc Westbrook đứng đầu NBA về điểm số bình quân 31,4.

Nhưng thực tế, cả hai đều thuộc loại “văn võ song toàn” về khả năng ghi điểm lẫn kiến tạo: Harden đang đứng nhì NBA về ghi điểm với trung bình 29,4 còn Westbrook đứng thứ 3 NBA trong khoản assists với bình quân 10,4.

Tuy nhiên, chẳng quá lời khi cho rằng đối thủ sợ Thunder với Westbrook chuyền nhiều hơn là ném. Bằng chứng là ở 4 trận thua gần đây của Thunder, Westbrook ném 3 tổng cộng tới 47 lần.

 

Nhưng ở 7 trận gần đây, anh chỉ ném 3 tổng cộng 46 lần, bình quân 6,6 lần/trận. Đồng thời, tổng số cú ném của anh cũng giảm đều mọi mặt, đặc biệt ở trận thắng Philadelphia 76ers, anh ném đúng 6 lần và không có cú ném 3 nào.

Các thống kê càng phản ánh rõ thay đổi của Westbrook tác động tích cực tới Thunder như thế nào. Trong 7 trận qua, anh ném trung bình 17,7 lần, thấp hơn 6 so với chỉ số bình quân mùa này là 23,8 song Thunder lại đạt thành tích 6 thắng – 1 thua.

Thất bại duy nhất là trước Golden State Warriors với cách biệt 16 điểm, song hiệu suất thi đấu của Thunder (điểm số ghi được trừ điểm số đối phương ghi trong 100 lần cầm bóng) vẫn đạt +11,1, xếp nhì NBA và chỉ kém Warriors với thông số +12,3.

Dù vậy, nguyên nhân xâu xa khiến Westbrook thay đổi chưa hẳn hoàn toàn là nhằm lập chỉ số triple-double mùa này mà còn do muốn phục hận thất bại trước chính Golden State Warriors mùa trước.

James Harden đang dẫn đầu NBA về chỉ số assists và cạnh tranh trực tiếp danh hiệu MVP với Westbrook.
James Harden đang dẫn đầu NBA về chỉ số assists và cạnh tranh trực tiếp danh hiệu MVP với Westbrook.

Còn nhớ hồi tháng 04/2016 sau khi Thunder bị loại khỏi Play-off do Westbrook chỉ có đúng 1 assist cho Steven Adams, anh từng tuyên bố: “Tôi xin nhận trách nhiệm, vì dù có thể ném bóng, tôi cần phải tìm cách để cho đồng đội mình cũng dứt điểm thuận lợi”.

Vấn đề chỉ là từ lúc Kevin Durant sang GoldenState, Westbrook thường phải chịu trách nhiệm ném những quả quyết định ở cuối trận, bất chấp anh đang có hiệu suất tốt hay không.

Hậu quả là ở 2 trận thua Houston mùa này của Thunder, Westbrook chính là người nhận trọng trách ném 3 lúc đội nhà đang bị dẫn chừng 2 điểm.

Hiện tượng ấy phần nào khiến trận đấu lúc 02h30 sáng mai càng thêm hấp dẫn, vì cả 3 lần Thunder gặp Rockets ở mùa này, chênh lệch thắng – thua chỉ cách nhau tối đa 3 điểm (Thunder thắng sân nhà 105-103 sáng 17/11, Rockets thắng sân khách 102–99 ngày 10/12 và thắng sân nhà 118–11 ngày 06/01).

Đại chiến lần này đầy biến số khi Westbrook hứa hẹn chuyền nhiều hơn ném
Đại chiến lần này đầy biến số khi Westbrook hứa hẹn chuyền nhiều hơn ném

Song song đó thì ở những lần gặp Houston mùa này, Westbrook thường có xu hướng ném nhiều hơn: Từ 20-25 cú ném đột ngột tăng lên 34.

Nhưng ngay lúc này, Westbrook đang tỏ ra đồng đội hơn. Ngoại trừ trận thua Golden State thì loạt 6 chiến thắng trước lúc đến Houston chứng kiến Westbrook giúp Thunder vượt qua các đội mạnh sắp dự Play-off như San Antonio, Utah, Toronto đều bằng lối chơi hài hòa hơn với số đường chuyền nhiều hơn.

Hệ quả là trước Portland ngày 08/03 Westbrook có số cú ném bằng tổng số cú ném của những cầu thủ còn lại trong đội hình xuất phát thì ở 6 trận qua, Thunder luôn có ít nhất 3 cầu thủ ném bóng nhiều hơn 10 lần mỗi trận.

“Tôi cho rằng Westbrook luôn làm điều mà anh tin rằng đội nhà đang cần”, HLV Billy Donovan của Thunder vừa tuyên bố như thế trước chuyến đi Houston.

Nhưng xem ra ông chưa nói hết ý: “Sấm sét” sẽ đáng gờm như thế nào khi điều mà đội bóng cần lại cũng chính là thứ mà Westbrook đang theo đuổi nhằm đánh bật kình địch số 1 Harden ra khỏi cuộc đua tranh MVP NBA mùa này đúng thời khắc quyết định?

Minh Châu | Webthethao

Liệu chúng ta có nên dành “một vé” MVP cho Stephen Curry?

Cho tới nay, danh hiệu MVP của giải bóng rổ NBA 2016-2017 xem ra chỉ còn là cuộc đua song mã giữa Russell Westbrook với James Harden do các chỉ số hoặc lối chơi của họ quá ấn tượng.

So sánh với hai ngôi sao của Oklahoma City Thunder và Houston Rockets, chỉ số bình quân của Steph Curry có vẻ khá khiêm tốn với 25 điểm, 4,4 rebounds và 6,3 assists giúp Golden State Warriors thắng 56 – thua 14.

Tuy nhiên, bất chấp mọi nỗ lực của Westbrook và Harden nhằm cải thiện tất cả thông số, Curry xem ra vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối ở 1 thông số mà anh luôn thể hiện tuyệt vời suốt 4 mùa qua.

Thống kê của NBA chứng tỏ Curry vẫn dẫn đầu chỉ số +/-
Thống kê của NBA chứng tỏ Curry vẫn dẫn đầu chỉ số +/-

Ở mùa này, từ lúc gia nhập tập thể đầy siêu sao có thể xem như là đội mạnh nhất NBA hơn 4 năm qua, Curry càng dễ dàng thống trị ở chỉ số đang là ưu thế của anh: Plus-minus (+/-).

Riêng mùa này đến nay, anh hiện dẫn đầu với +12,3; vượt hẳn người xếp nhì là Kevin Durant 11,1. Draymond Green và Klay Thompson xếp kế tiếp với 10,7 và 10,5, còn người thứ 5 là Chris Paul đã tụt hẳn xuống còn 8,5; trong lúc LeBron James chỉ đạt 7,5.

Còn nếu tính hết trong 4 mùa qua, chỉ số cộng-trừ của Curry hiện tổng cộng tới 3.335. Con số này còn nhiều hơn cả Westbrook (1.357) và Harden (1.284) cộng lại.

Chỉ số cộng-trừ của Curry 4 năm qua vượt hẳn mọi siêu sao NBA
Chỉ số cộng-trừ của Curry 4 năm qua vượt hẳn mọi siêu sao NBA

Đến đây có lẽ cần nhắc lại rằng +/- là một phương thức đo thành công của đội bóng và cầu thủ, mà trong trường hợp của cầu thủ thì chỉ số này chỉ tính số điểm ghi được trừ số điểm bị thua suốt thời gian người ấy có mặt trên sân.

Lúc này mới thấy Curry lợi hại như thế nào khi ngay cả King James cũng chỉ đạt +2.040 điểm trong 4 năm qua. Thế nhưng, chỉ số cộng-trừ của Curry chẳng phải là không có cách lý giải.

Nguyên nhân chủ yếu là do tài bắn 3 của Curry khiến cục diện trận đấu thường xuyên sớm ngã ngủ và tạo ra những thế trận áp đảo cho Warriors. Điều đó cũng giải thích tại sao anh hiện được nhiều người xem như tay ném xuất sắc nhất lịch sử giải bóng rổ nhà nghề Mỹ.

Curry thường giúp Warriors sớm quyết định số phận trận đấu
Curry thường giúp Warriors sớm quyết định số phận trận đấu

Điều đó cũng chứng tỏ tại sao nhiều trận đấu của Golden State chóng định đoạt ngay khi vừa bước vào hiệp 4. Chiến thắng Oklahoma City Thunder vào sáng thứ Ba vừa qua có thể xem như ví dụ điển hình, khi đội bóng của Westbrook trở thành nạn nhân mới nhất của Curry ở những giây cuối hiệp 3.

Nói cách khác, chàng hậu vệ 29 tuổi này vẫn ở đỉnh cao phong độ, và ngay cả khi không giành được MVP của giải bóng rổ NBA lần thứ 3 liên tiếp, dấu ấn của Curry cho thấy anh vẫn xứng đáng là MVP của Warriors, cho dù đội bóng có tuyển thêm bao nhiêu siêu sao chăng nữa.

Minh Châu | Webthethao

“Trùm rebound” Dennis Rodman – Gã điên rồ dại hay Thiên tài bóng rổ?

Bạn có nghĩ Dennis Rodman chỉ là 1 tên cục súc, hay gây sự và chơi bóng theo cách rồ dại? Tuy nhiên, huyền thoại Isiah Thomas đã từng phát biểu: “Nếu nói về IQ bóng rổ, Dennis Rodman là 1 thiên tài.”

“Ông Trùm Rebound” tại NBA

Dennis Rodman, tên đầy đủ là Dennis Keith Rodman sinh ngày 13/5/1961, chiều cao 6ft7 tức khoảng 2m01, người thường được gọi bằng biệt danh “The Worn” (con sâu) với chuỗi thành tích 7 lần được nêu tên trong đội hình “NBA All-Defensive First Team” và 2 lần đạt danh hiệu “Cầu thủ phòng ngự xuất sắc nhất NBA”, dẫn đầu về số lần rebound tại NBA 7 lần liên tiếp  từ năm 1992 đến 1998, với mùa cao nhất là trung bình 18.7 rebound 1 trận và mùa thấp thấp trung bình 15 rebound 1 trận, những con số mà ngay cả các trung phong cao to như Yao Ming (2m29), Shaquille O’ Neal (2m16) cũng phải mơ ước.

Trước đó Rodman từng chơi ở vị trí tiền đạo phụ (SF) sau này được chuyển sang chơi vị trí tiền đạo chính (PF) cũng bởi vì khả năng bắt bóng bật bảng siêu phàm của mình. Thậm chí trong phần tiểu sử của mình tại NBA.com, Rodman còn được ghi nhận “tiền đạo rebound xuất sắc nhất trong lịch sử NBA”.

Tuổi thơ bất hạnh

Rodman sinh ra tại Trenton, New Jersey, cha ông là một trong những quân nhân từng tham gia chiến đấu tại chiến tranh Việt Nam. Ngay từ nhỏ, Rodman đã bị cha bỏ rơi, mẹ của anh đã phải thậm chí làm cùng lúc cả 4 công việc để có thể nuôi sống gia đình. Trong quyển tự truyện của mình “Bad as I Wanna Be“, Rodman cũng từng bày tỏ cảm xúc về cha mình: “Tôi đã không gặp mặt cha mình trong suốt 30 năm, vậy thì có gì để nhớ đến ông ấy… Tôi chỉ nhìn vào nó và cho rằng, một người đàn ông đã đưa tôi đến thế giới này, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi có một người cha” (anh đã không gặp mặt bố mình cho đến tận năm 2012).

Rodman thường xuất hiện trong bộ dạng quái dị
Rodman thường xuất hiện trong bộ dạng quái dị

Thời trẻ tuổi, từng có lúc Rodman cảm thấy nhút nhát và sống nội tâm hay nói đúng hơn là có một chút tự kỷ. Sau khi nổ lực tự sát của ông thất bại vào năm 1993, Rodman quyết thay đổi cuộc đời mình thành một “bad boy” đúng nghĩa và trở nên nổi tiếng với những hành động gây tranh cãi. Ông thường xuất hiện với quả đầu nhuộm đủ màu, khuyên tai, khuyên mũi và hình xăm ở khắp nơi đồng thời hay phản ứng bằng cách cự cãi với các cầu thủ khác cũng như trọng tài trên sân.

Siêu dự bị thời trung học

Mặc dù Dennis Rodman là một trong những cầu thủ có thành tích đáng ngưỡng mộ trong lịch sử NBA, nhưng lúc mới bước chân vào sự nghiệp bóng rổ Rodman thậm chí còn bị đánh giá thấp hơn cả hai người chị của mình. Rodman còn không thể thực hiện nổi một pha lên rổ và thường xuyên ngồi ở hàng ghế dự bị hoặc bị loại ra khỏi đội hình khi còn chơi ở các trường trung học. Chàng trai 5ft6 (1m68) khi chuyển qua chơi bóng đã cũng không khá hơn hay không muốn nói là thậm tệ. Cho đến khi kết thúc thời kỳ trung học, Rodman mới cảm nhận được sự phát triển khác thường trong cơ thể của mình và quyết định thử thách lần thứ hai với bóng rổ.

Đó là khi Rodman gia nhập trường Cooke County College (giờ North Central Texas College) tại Gainesville, Texas. Chỉ trong một học kì đầu tiên, Rodman ghi trung bình 17.6 điểm và 13.3 rebounds trước khi bị đuổi vì học lực kém, sau đó ông chuyển sang học tại Đại học Southeastern Oklahoma State University (một Trung tâm huấn luyện thể thao Quốc gia – NAIA). Với 3 mùa giải tại đây từ 1983-1986, Dennis Rodman đã 3 lần đạt danh hiệu  NAIA All-American và dẫn đầu cả trường về số lần rebound cả 2 mùa giải 1984–1985 và 1985–1986, ông ghi trung bình 25.7 điểm and 15.7 rebounds, với tỉ lệ ghi điểm thành công đạt 63%.

Tại giải đấu Portsmouth Invitational, trài hè dự bị dành cho các VĐV NBA, Rodman đạt danh hiệu MVP và dành được sự chú ý của CLB Detroit Pistons.

Thiên tài IQ bóng rổ

Có nhiều câu hỏi đặt ra về khả năng rebound quá giỏi của Rodman, tất cả là nhờ trí thông minh và óc phân tích tuyệt vời của anh ta. Sau đây là một câu chuyện về Rodman do Isiah Thomas kể lại:

Khi đó chúng tôi đang xếp hàng khởi động và lần lượt lên rổ, còn Rodman thì đứng bên ngoài chăm chú nhìn người khác tập.

Tôi liền bảo: “Này, mau vào đây tập. Mọi người khác đang tập, cậu cũng phải tập chứ.” Cậu ta trả lời: ” Tôi đang nhìn cách trái bóng xoay.”

Tôi bảo: “Cậu nói gì chứ?”

Cậu ta nói: “Ví dụ như khi cậu lên rổ, quả bóng sẽ xoay 3 vòng, còn khi Joe lên rổ, quả bóng sẽ xoay 3 vòng rưỡi.”

Cậu ta đã đưa việc rebound lên 1 tầm cao hoàn toàn khác. Cậu ta biết số làn bóng xoay khi lên rổ của tất cả mọi người trong đội, cậu ta biết khi nào nó sẽ nảy, nảy ra ngoài, nảy sang trái, sang phải…

Khi nói về basketball IQ, Rodman là 1 thiên tài.Cậu ta đã đưa rebound lên tầm vóc khoa học, và tôi chưa bao giờ nghe ai có thể phân tích về rebound và phòng thủ như cậu ta vậy.

Dennis Rodman là 1 ví dụ tiêu biểu cho việc dùng đầu óc để chiến thắng hình thể. Với chiều cao 2m01, Rodman có thể cao to hơn các hậu vệ, nhưng hoàn toàn thấp bé so với các tiền phong hay trung phong, những người đảm nhiệm công việc rebound của đội bóng.

Tuy nhiên, nhờ sự chăm chỉ tìm hiểu của mình, Rodman đã giành đến 7 lần giải rebound của NBA và lần nào cũng với những con số cách biệt.

Các trung phong không nên hoàn toàn ỷ lại vào chiều cao và thể hình của mình mà nên học tập việc phân tích tình huống giống Rodman, khi đó, thậm chí đối với đối thủ cao to hơn, bạn vẫn có thể thống trị việc rebound.

Hiểu thế nào cho đúng về “Rebound” – Không chỉ là bắt bóng bật ra khỏi bảng

Việc rebound tốt không phải là dựa vào sự may mắn khi bóng nảy ra vị trí thuận lợi, cũng không hoàn toàn dựa vào khả năng box-out của bạn, mà còn có thể xuất phát từ việc chịu khó phân tích tình huống mỗi ngày, thu thập kinh nghiệm trong từng pha bóng, rằng bóng có thể nảy thế nào trong 1 tình huống cố định, và sau đó là học tập thói quen của đối thủ.

Rodman không bắt được bóng nhờ vào sự may mắn
Rodman không bắt được bóng nhờ vào sự may mắn

Nếu Rodman nhờ vào đầu óc có thể thống trị những người cao hơn mình khoảng từ 10-20cm suốt 7 năm liền, hãy thử tưởng tượng bạn có thể làm gì khi bạn vừa có chiều cao, thể hình và sự kinh nghiệm, đầu óc tuyệt vời như Rodman?

Video Dennis Rodman ghi 13pts và 21rbs phòng thủ cực hay trước Shaq O’Neal tại Playoffs 1996

Tổng hợp

Lebron James – Vị vua bất khả chiến bại trên sân đấu và cả ngoài đời.

Tiêu đề gốc: Thế kỷ 21 rồi, thức tỉnh đi, thể thao không chỉ là cơ bắp
Tác giả: Huy Hồ | Theo Infonet
Đăng tải bởi Kul.vn

Người ta vẫn nghĩ cuộc đời vốn rất công bằng khi chỉ cho mỗi người lựa chọn giữa trí tuệ hoặc cơ bắp. Tuy nhiên, có những người đã vượt qua giới hạn trên để kết hợp cả hai ưu thế làm một. Và đó là cách LeBron James trở thành vận động viên kiếm tiền giỏi nhất hành tinh.

Suốt nhiều năm qua, bóng đá vẫn được xem là bộ môn thống trị thế giới với độ phổ biến cũng như những vận động viên luôn giữ vị trí đứng đầu trên các bảng xếp hạng thể thao toàn cầu. Điển hình chính là siêu sao Cristiano Ronaldo.

Tuy nhiên, năm 2017 đánh dấu một sự chuyển mình mạnh mẽ khi “Nhà vua” của giải Bóng rổ Nhà nghề Mỹ (NBA), LeBron James đã chính thức vượt mặt Ronaldo, trở thành vận động viên kiếm tiền giỏi nhất hành tinh.

 

Theo bảng xếp hạng mới nhất của Forbes SportsMoney Index (SMI), thu nhập của Lebron James trong năm 2017 đạt 86 triệu USD, xếp ở vị trí thứ 5 trên danh sách SMI của Forbes (Ronaldo xếp thứ 6).

Cuộc soán ngôi này vốn đã được các chuyên gia dự đoán từ trước, không hề là may mắn. Với các fan của làng bóng cam, LeBron luôn có thể càn quét khắp các khu vực trên sân bóng với sự kết hợp giữa kỹ thuật khéo léo và sức mạnh từ thể hình.

Tuy nhiên, cả trong lẫn ngoài trận đấu, vũ khí đáng sợ nhất của LeBron James, thứ từng khiến các sinh viên kinh tế của Harvard phải đau đầu, chính là bộ não và tầm nhìn.

 

“Chơi game với LeBron chính là điều khó chịu nhất trên đời này. Chúng tôi vẫn thường chơi game đấu đối kháng Shaq Fu. LeBron luôn ghi nhớ từng động tác và kỹ năng của từng nhân vật. Gần như không thể nào thắng được LeBron trong trò này”, Brandon Weems, bạn thân của LeBron chia sẻ.

Trong trận đấu với Indiana Pacers mùa giải 2013-14, vào khoảng thời gian nghỉ giữa trận, LeBron đã cầm bảng, bút lông và trầm ngâm như mọi lần. Sau hơn 5 phút im lặng, LeBron đã lên tiếng yêu cầu đổi chiến thuật.

“Không ổn! Lẽ ra anh ấy phải đứng ở đây. Hãy chơi như trận thứ 3 khi đối đầu với Dallas trong chung kết”, LeBron đưa ý kiến. HLV và các đồng đội đã đồng ý. Tất nhiên, đội bóng của anh đã giành chiến thắng dễ dàng trước đối thủ.

Điều đặc biệt ở đây, trận thứ 3 khi đối đầu với Dallas mà LeBron nhắc đến đã diễn ra cách thời điểm đó 3 năm.

 

LeBron ra đời khi mẹ anh chỉ vừa 16 tuổi trong một gia đình gần như nằm dưới đáy xã hội. 3 tháng chuyển nhà 5 lần, anh hầu như không nhận được nhiều sự giáo dục từ phía gia đình. Tuy nhiên, anh đã may mắn có được một thể chất vượt trội cùng khả năng ghi nhớ siêu việt.

“Tôi có thể nhớ lại những chiến thuật từ cách đây 3-4 năm. Mỗi khi đội đối thủ sử dụng lối chơi cũ, những hình ảnh trong quá khứ lại tự động hiện lại trong đầu tôi một cách tự nhiên. Tôi đã nhận ra mình có một bộ não đặc biệt và phải tìm cách sử dụng nó”, LeBron chia sẻ với ESPN.

Nhận thức được thế mạnh của mình, LeBron đã kết hợp bộ não cùng lối chơi bóng đầy táo bạo, biến anh thành một tiền đạo tấn công mạnh mẽ, một hậu vệ điều phối bóng tinh tế và cả một tiếng nói đầy trọng lượng hơn cả HLV.

Không chỉ có khả năng ghi nhớ, LeBron luôn biết cách đi trước người khác không chỉ 2 mà đến 3 hoặc 4 bước. Tầm nhìn của LeBron về sự chuyển mình của thế giới này thậm chí còn nhạy hơn cả khi anh ở trên sân bóng.

Và khi “Nhà vua” dùng bộ não của mình lấn sân sang việc kinh doanh, điều này dường như trở nên bất công với các VĐV khác, kể cả Ronaldo cũng không ngoại lệ. Từ một cậu bé lang bạt, LeBron đã xây dựng nên cho mình một đế chế vô cùng vững chắc.

Khái niệm về các vận động viên cơ bắp chỉ biết cống hiến cả đời mình cho những trận đấu đã lạc hậu. Thế kỷ 21, thời đại của sự bùng nổ, khi phụ nữ có thể thay đổi cả thế giới thì không lý gì các cầu thủ lại làm ngơ trước những thay đổi ngày một ngoạn mục hơn của nhân loại.

Tầm nhìn của LeBron đã nói rằng anh không thể xây dựng hình tượng của mình chỉ là một vận động viên, một “Nhà vua”. Anh phải trở thành người hùng, anh phải kể một câu chuyện về mình.

Dễ hiểu khi mạng xã hội phát triển không ngừng, giá trị của những câu chuyện ngày càng quan trọng hơn. Thống trị không còn là tất cả, LeBron cần phải truyền cảm hứng cho hành tinh này. Đó cũng là khi anh quyết định trở thành “kẻ phản bội”, rời đội bóng Cleveland và “đem tài năng của mình sang bờ Đông”.

 

Bắt đầu gia nhập vào NBA từ năm 2003, đầu quân cho đội bóng Cleveland Cavaliers, khởi đầu của LeBron là vô cùng thuận lợi khi nhanh chóng đạt được những thành tích, cột mốc quan trọng để trở thành một ngôi sao của giải đấu.

Tuy nhiên, anh vẫn chỉ là một nhà vua không ngai khi suốt 7 năm thi đấu cho Cleveland, LeBron vẫn chưa từng chạm được đến chức vô địch NBA.

Chính vì thế, năm 2010, anh đã đưa ra một quyết định quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình, rời bỏ Cleveland và đến gia nhập Miami Heats.

Đây không chỉ là một cuộc chuyển nhượng thông thường. Người dân Cleveland đã xem LeBron như một kẻ tội đồ. Áo đấu của anh thậm chí còn bị đốt sạch. Nhiều chuyên gia đã cho rằng đây là giai đoạn khủng hoảng nhất trong sự nghiệp của LeBron. Nhưng họ biết, và LeBron cũng biết, đó không phải là một quyết định sai lầm.

Với những ngôi sao tại đội bóng bờ Đông nước Mỹ như Dwayne Wade, Chrish Bosh hay Ray Allen, Lebron cuối cùng đã lắp được mảnh ghép còn thiếu trong sự nghiệp của mình với 2 chức vô địch liên tục các năm 2012, 2013.

 

Đó cũng là lúc người hâm mộ tại quê nhà Cleveland cũng như trên toàn thế giới nhận ra sự thay đổi của LeBron. Từ một “con quái vật” đơn thuần trên sân bóng, LeBron đã xây dựng hình tượng của mình thành một vận động viên luôn khát khao và tận tâm theo đuổi danh hiệu.

Hai chức vô địch đã giúp anh chứng minh được trọng lượng trong quyết định của mình. Và đây chính là điều LeBron đã nhìn thấy trước từ khi quyết định rời bỏ Cleveland.

Chưa dừng lại ở đó, LeBron tiếp tục khiến cả thế giới bùng nổ với nước cờ ngoạn mục vào năm 2014. LeBron đã trở về thi đấu dưới màu áo của Cleveland. Với 2 chức vô địch cho Miami, anh đã củng cố thêm niềm tin cho người hâm mộ và các đồng đội trong lần trở về này.

Ngày LeBron trở lại, Cleveland đã bổ sung thêm 2 ngôi sao là Kyrie Irving và Kevin Love. LeBron đã dẫn dắt đội bóng trở thành một thế lực đáng gờm tại NBA.

Điều gì đến cũng sẽ đến, sau 7 trận chung kết căng thẳng năm 2016, LeBron đã đem về chức vô địch đầu tiên trong lịch sử cho Cleveland.

 

Từ tội đồ trở thành người hùng, LeBron không khó để lấy chức vô địch cho Cleveland. Tuy nhiên quan trọng chính là cái cách anh đạt được nó và câu chuyện thương hiệu mà LeBron xây dựng trong suốt 7 năm qua.

Bài học về cách xây dựng thương hiệu của LeBron đã được giáo sư Anita Elberse của đại học Harvard đưa vào giảng dạy cho những sinh viên khối ngành kinh tế. Tuy nhiên, khả năng kinh doanh của LeBron không chỉ dừng lại ở xây dựng thương hiệu.

LeBron rõ ràng là một người vô cùng tham vọng. Anh chưa bao giờ cảm thấy số tiền mình kiếm được là đủ. Niềm đam mê kiếm tiền của LeBron cũng không thua kém nỗi khát khao danh hiệu. Đó chính là điều khiến LeBron khác biệt với các cầu thủ khác.

Thân phận ít ai biết của Lebron James ngoài sàn đấu

Lần đầu tiên LeBron bắt đầu ghi dấu ấn của mình trong lĩnh vực kinh doanh chính là khi anh quyết định sa thải đội ngũ marketing của mình.

Năm 2005, LeBron đã cùng 3 người bạn thân gồm Maverick Carter, Randy Mims và Rich Paul quyết định đầu tư 150 triệu USD để thành lập công ty chuyên về marketing LRMR (chữ cái đầu của tên 4 người). Đây cũng chính là đội ngũ marketing đã đem lại thành công ngày hôm nay cho anh.

 

Phần lớn tài sản của “Nhà vua” đến từ những bản hợp đồng với hãng thể thao Nike. Từ năm 18 tuổi, LeBron đã nhận được 90 triệu USD nhờ trở thành gương mặt đại diện cho thương hiệu này.

Sau khi trở thành một biểu tượng của làng thể thao thế giới, LeBron đã bắt đầu cho ra những sản phẩm mang dấu ấn cá nhân, đặc biệt là 2 dòng giày Nike LeBron và Nike Zoom Soldier.

Một trong những cột mốc kinh doanh của James chính là điều khoản được Nike bảo hộ trong bản hợp đồng 13 năm ký kết vào năm 2010. Và 4 năm sau, khi Nike ký hợp đồng 300 triệu USD với cầu thủ bóng rổ Kevin Durant, chính điều khoản năm xưa đã khiến LeBron tiếp tục giữ vững ngôi vị và tiếp tục bành trướng cùng Nike.

Tuy nhiên, một lần nữa, tầm nhìn của LeBron lại nói với anh rằng những bản hợp đồng trị giá trăm triệu USD này chưa phải là tất cả. Anh luôn muốn thoát ra khỏi bộ môn bóng rổ, xây dựng cho riêng mình một thứ gì đó.

 

Với suy nghĩ này, trong khi các cầu thủ đua nhau đóng quảng cáo để quảng bá tên tuổi của mình, LeBron lại tìm cách thâu tóm những thương hiệu tiềm năng.

Năm 2015, “Nhà vua” đã chấm dứt hợp đồng với ông lớn McDonald’s để trở thành đơn vị hợp tác cùng hãng thức ăn nhanh ít nổi hơn, Blaze Pizza, trong lĩnh vực marketing. Và tất nhiên, đừng quên đội ngũ LRMR của LeBron thành lập vào 10 năm trước luôn sẵn sàng cho những phi vụ này.

Không chỉ vậy, LeBron còn khiến giới doanh nhân bất ngờ khi đầu tư 15,8 triệu USD vào Uninterrupted, một mạng xã hội dành riêng cho vận động viên và người hâm mộ. Uninterrupted cũng là sản phẩm do chính đội ngũ của LeBron tạo ra.

Tháng 5/2016, anh đã thương lượng thành công với Nike khi tiếp tục ký thêm một bản hợp đồng trị giá hơn 1 tỷ USD. Bản hợp đồng lịch sử này chính là một trong những yếu tố quan trọng đưa LeBron vượt mặt Ronaldo, trở thành vận động viên kiếm tiền giỏi nhất lịch sử.

 

Không chỉ trở thành một biểu tượng mới cho thế hệ vận động viên thế kỷ 21, câu chuyện của LeBron còn truyền cảm hứng cho rất nhiều người trẻ muốn bước chân vào sự nghiệp thể thao.

Và như LeBron đã nói: “Impossible is nothing” (tạm dịch: không gì là không thể), anh chưa bao giờ tin vào giới hạn của con người. Vận động viên kiếm tiền giỏi nhất thế giới với LeBron chắc chắn chưa phải điểm dừng.

Trang bị công nghệ tận răng cho các cầu thủ, Rockets âm mưu thống trị NBA?

Sau khi lần thứ 5 liên tiếp giành vé Play-off, Rockets đang tỏ rõ quyết tâm tạo nên sự khác biệt ở mùa giải năm nay khi đầu tư cho cầu thủ nhiều công nghệ hiện đại trong tập luyện.

Nếu đến sân tập của Houston Rockets vào lúc này, bạn có thể bắt gặp Sam Dekker đeo một chiếc kính giống như kính chống nắng trong khi thực hiện những cú ném rổ.

Tuy nhiên, đấy không phải món đồ thời trang mà cầu thủ năm 2 ở Rockets cố gắng diện lên để mình ngầu hơn. Chiếc kính đó là thiết bị hỗ trợ tập luyện để giúp các cầu thủ thi đấu tốt hơn.

Những chiếc “kính râm” này có tác dụng cải thiện khả năng phối hợp giữa tay, mắt và não bộ. Stephen Curry và Kawhi Leonard là hai trong số nhiều cầu thủ đã sử dụng rất hiệu quả chiếc kính này.

Giờ đây, tới lượt Rockets quyết định đầu tư cho các cầu thủ của mình với mong muốn James Harden tiếp tục nâng tầm tài năng dứt điểm, trong khi Patrick Beverley sẽ dắt bóng hay hơn nữa.

Dù vậy, không phải cầu thủ nào cũng nhanh chóng thích nghi được với chiếc kính râm trong lúc tập luyện. Tiền phong Ryan Anderson chia sẻ: “Tôi chưa chơi bóng như thế này bao giờ. Cảm giác giống như bị bịt mắt, thực sự rất khó xử lý bóng”.

Bên cạnh chiếc kính, Rockets còn giới thiệu thiết bị theo dõi mới để giám sát các cầu thủ, được công ty Kinexon Precision Technologies tài trợ.

Rockets giám sát cầu thủ bằng thiết bị của Kinexon
Rockets giám sát cầu thủ bằng thiết bị của Kinexon

“Chúng tôi có 12 thiết bị chuyên dụng đặt quanh sân để thu thập dữ liệu”, giám đốc điều hành Kinexon Mehdi Bentanfous cho biết: “Chúng tôi có thể theo dõi chuyển động của từng cầu thủ từ tốc độ, bản đồ nhiệt, gia tốc”.

Tất cả những công nghệ này nhằm giúp ban huấn luyện Rockets nắm bắt chi tiết sức khỏe các cầu thủ để đưa ra chế độ vận động, nghỉ ngơi hợp lý không chỉ trong tập luyện mà ngay cả khi thi đấu.

“Càng có nhiều thông tin, giải pháp đưa ra sẽ càng tốt hơn”, thành viên đội ngũ phát triển cầu thủ của Rockets Kevin Burleson nói: “Những chiếc máy này giúp bạn biết rõ tiêu tốn bao nhiêu năng lượng và tính toán xem mức hoạt động như vậy có đạt hiệu quả không”.

Quân Võ | Webthethao