Bạn có sẵn sàng đợi 11 năm để được sống với ước mơ của mình?

Còn đối với Andre Ingram, anh luôn sẵn sàng!

Ingram đã chờ đợi 11 năm dài đằng đẵng tại G-League, bỏ qua hàng loạt cơ hội ra nước ngoài thi đấu chỉ để một ngày được ra sân tại NBA. Cuối cùng ước mơ của Ingram đã trở thành hiện thực trong màu áo L.A Lakers ở trận gặp Houston Rockets sáng 11/4.

Đứng lên khỏi băng ghế dự bị, một Andre Ingram 32 tuổi tiến ra bàn trọng tài ở giữa sân. Chris Paul, một siêu sao với tên tuổi đã được khẳng định tại NBA trong 10 năm qua nắm lấy tay của Ingram, trao cho anh những lời động viên và chúc mừng chân thành nhất. Sau đó, Andre Ingram đã vào sân và tỏa sáng, ngay tại những giây phút thi đấu NBA đầu tiên trong sự nghiệp.

Chứng tỏ Chris Paul đã hiểu rất rõ về Ingram và cậu chuyện về sự nhẫn nại này. Anh đã chủ động đến bắt chuyện với Ingram dù cả hai chỉ có vài giây ngắn ngủi đứng bên cạnh nhau để chuẩn bị vào sân. Và không chỉ mình siêu sao của Rockets mà rất nhiều cầu thủ khác tại NBA đều biết hoặc đã nghe đến câu chuyện này.

Câu chuyện Andre Ingram: Người kiên nhẫn chờ 1 thập kỷ cho giấc mơ NBA
Chris Paul dành cho Andre Ingram những lời chúc mừng ngay trước khi cả hai vào sân.

Kobe Bryant, Damian Lillard, Chris Paul, Isaiah Thomas, Jeremy Lin… đều nằm trong số các ngôi sao tại NBA gửi những lời chúc mừng hoặc bày tỏ sự tôn trọng đến Andre Ingram và câu chuyện của anh qua mạng xã hội.

Sau gần 11 năm kể từ ngày Ingram đặt chân vào D-League, chơi tổng cộng 384 trận cho cả Utah Flash, Los Angeles D-Fender và mùa này là South Bay Lakers, trở thành tay ném 3 điểm vĩ đại nhất tại G-League (D-League trước đây), anh đã được khoác lên mình chiếc áo của một đội bóng tại NBA.

Trở lại thời điểm cách đây 3 ngày, khi Andre Ingram đang chuẩn bị bước vào buổi họp báo kết thúc mùa giải thứ 6 của anh thi đấu cho South Bay Lakers (đội bóng G-League của Los Angeles Lakers). Buổi họp báo đã được đội bóng dời lên 1 ngày chỉ để mang đến bất ngờ cho Ingram.

Câu chuyện Andre Ingram: Người kiên nhẫn chờ 1 thập kỷ cho giấc mơ NBA
Andre Ingram ký hợp đồng NBA đầu tiên của mình với Chủ tịch Lakers Rob Pelinka.

Trong lúc cuộc họp báo đang diễn ra, Magic Johnson và chủ tịch của Lakers Rob Pelinka bước vào phòng. Sự xuất hiện của hai “lãnh đạo” Lakers này đã khiến Ingram không nói nên lời vì anh biết, công sức 11 năm trời của anh cuối cùng cũng đã được đền đáp.

Đến thời điểm này, GM của South Bay Lakers mới tiết lộ rằng ông cố tình dời buổi họp báo lên 1 ngày để Los Angeles Lakers có thể ký hợp đồng 10 ngày với Ingram. Và như vậy, Andre Ingram đã được “Call-up”, thuật ngữ chỉ việc một cầu thủ G-League được gọi lên thi đấu tại NBA.

“Đã rất nhiều năm, tôi cảm thấy mình đã đến rất gần với việc được Call-up. Tuy nhiên cứ năm này đến năm khác, điều ấy vẫn chưa thực sự xảy ra cho đến ngày hôm nay” – Andre Ingram trả lời phóng viên sau buổi tập đầu tiên cho Los Angeles Lakers.

Câu chuyện Andre Ingram: Người kiên nhẫn chờ 1 thập kỷ cho giấc mơ NBA
Ingram trong màu áo South Bay Lakers tại G-League mùa này.

“Tôi đã từ bỏ rất nhiều cơ hội để ra nước ngoài thi đấu vì tôi biết rằng chỉ có G-League mới là tấm vé để lên NBA. Nhưng cứ hết năm này đến năm khác, câu hỏi ‘Nên đi hay nên ở’ cứ tiếp tục xuất hiện.

Giờ đây tôi cảm thấy may mắn khi mình đã quyết định ở lại. Không chỉ vì tôi được gọi lên thi đấu tại NBA mà South Bay Lakers cũng là một đội bóng tuyệt vời. Tôi rất quý trọng khoảng thời gian mình thi đấu tại đây, tôi yêu quý những đồng đội của tôi, tôi quý những người luôn đặt niềm tin vào tôi”.

Màn ra mắt thành công ngoài mong đợi

Được gọi lên là một chuyện nhưng được ra sân là một chuyện hoàn toàn khác. May mắn rằng Andre Ingram đã được cho ra sân và còn viên mãn hơn, anh tỏa sáng một cách rực rỡ.

Ingram ghi đến 19 điểm với 4 quả 3 điểm thành công trong cả trận (tỷ lệ ném 80%). Thậm chí anh còn khởi đầu trận đấu bằng 9 điểm liên tiếp trong 6 phút ở trên sân, trong đó có 2 quả 3 điểm cùng 1 pha bóng And-1 đẹp mắt (3-3 FG, 2-2 3PT, 1-1 FG).

Kết thúc trận đấu, Andre Ingram ghi được 19 điểm (6-8 FG, 4-5 3PT), 3 rebounds, có được 3 blocks và những tiếng hô vang “MVP, MVP, MVP” đến từ khán đài tại Staples Center, điều mà có lẽ chỉ Kobe Bryant là người gần nhất được hưởng.

Andre Ingram có thể chỉ là một cầu thủ tầm thường, nhưng rõ ràng anh cũng như câu chuyện của mình đã biến bản thân thành một “MVP” trong lòng của người hâm mộ.

HLV Luke Walton rõ ràng đã không hề hối hận khi để Ingram vào sân ngay từ hiệp 1. Cuối trận, chính vị HLV trẻ này cũng tặng cho Andre Ingram bóng thi đấu của trận đấu ngày hôm nay với một thông điệp đầy ý nghĩa “Tôi muốn các cầu thủ, đặc biệt là những cầu thủ trẻ đang thi đấu tại NBA hãy nhìn vào câu chuyện của Andre Ingram.

HLV Luke Walton tặng quả bóng thi đấu cho Andre Ingram.

Tôi muốn tất cả hãy cảm thấy may mắn rằng mình đang được thi đấu ở NBA, một nơi được coi là niềm mơ ước của rất nhiều người. Không dễ để bất kỳ ai có thể đặt chân đến NBA và Andre là một minh chứng sống cho việc đến được NBA là khó như thế nào.”

Đúng là ở cùng một phòng thay đồ với những cầu thủ kiếm được hàng triệu hay thậm chí là hàng chục triệu đô mỗi năm, Andre Ingram không giống bất kỳ ai trong số họ.

Ở NBA G-League, Andre Ingram tuy sở hữu tỷ lệ ném 3 tốt nhất toàn giải nhưng vẫn đang phải nhận mức lương tối thiệu 19.500$… một mùa. Hợp đồng 10 ngày của Ingram ký với Los Angeles Lakers cách đây hai hôm cũng chỉ giúp anh có được 14.000$ trong khoảng thời gian từ nay đến khi đội bóng tạm nghỉ vài ngày tới.

Nếu như anh chấp nhận ra nước ngoài thi đấu như đối thủ của anh ở kỳ Three-Point Contest Jimmer Fredette cách đây chưa lâu, anh hoàn toàn có thể bỏ túi một số tiền lớn hơn, sống dư giả hơn và cũng có thể trở thành một ông hoàng ở những nơi mà anh đến thi đấu. (Fredette đang là ông hoàng tại Trung Quốc và giải nhà nghề CBA)

Ngoài việc là một cầu thủ chuyên nghiệp, Andre Ingram một huấn luyện viên cho các cầu thủ nhí tại Camp Lakers vào mỗi mùa hè. Ngoài niềm đam mê với trái bóng, anh là một cử nhân tốt nghiệp đại học chuyên ngành Vật Lý và tranh thủ những lúc rảnh rỗi, Ingram làm gia sư dạy thêm môn Toán cho các học sinh để kiếm thêm thu nhập.

Câu chuyện Andre Ingram: Người kiên nhẫn chờ 1 thập kỷ cho giấc mơ NBA
Ít ai nghĩ rằng Andre Ingram là một giáo viên bán thời gian.

Có thể thấy anh làm tất cả mọi thứ để có một nguồn thu nhập ổn định và song song đó, nuôi dưỡng ước mơ thi đấu NBA của mình.

Sự kiên trì, sự nhẫn nại, sự cố gắng, nỗ lực của Andre Ingram cuối cùng cũng đã được đền đáp và chúng đền đáp một cách vô cùng xứng đáng. Không chắc tương lai của anh tại NBA sẽ ra sao, nhưng chắc chắn một điều Ingram sẽ làm mọi thứ để có thể trở lại NBA trong mùa giải tới.

“Tôi sẽ không bao giờ dừng lại. Tôi đã không dừng lại trong suốt 10 năm qua và không có lý do gì để tôi dừng lại vào lúc này”.

Andre Ingram vẫn còn một cơ hội nữa để trải nghiệm ước mơ NBA của mình khi Los Angeles Lakers sẽ có trận đấu cuối cùng của Regular Season trước Los Angeles Clippers vào ngày mai.

Câu chuyện Andre Ingram: Người kiên nhẫn chờ 1 thập kỷ cho giấc mơ NBA
“Tôi sẽ không bao giờ dừng lại”.

Đây quả là một câu chuyện đầy cảm hứng, một thông điệp sống cho bất kỳ ai rằng “Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của bạn. Nếu bạn dám và đủ sức theo đuổi đam mê của mình, một ngày nào đó bạn sẽ được đền đáp xứng đáng!”

Việt Long | Webthethao

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là một người tình không bao giờ thay đổi

Lớn lên trong một gia đình phát triển theo nhiều ngành nghề khác nhau, Lê Trần Minh Nghĩa có thừa lựa chọn cho tương lai với sự hậu thuẫn vững chắc. Tuy nhiên, nghiệp thể thao cùng trái bóng cam mới là mối lương duyên đi cùng anh suốt cả thời thanh xuân.

Ngồi trong góc nhỏ ở quán cà phê quen thuộc, vị phó tướng của Thăng Long Warriors trầm tư nhớ về khung cảnh của 20 năm trước của mảnh sân Nguyễn Văn Trỗi quen thuộc nằm ngay góc ngã tư đối diện sân khấu kịch Phú Nhuận, nay là công trường ngổn ngang với dự án lớn.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 1.

Mùa hè năm 1998. Trời oi bức. Ve cũng chẳng còn sức rên rỉ trên những cành phượng đỏ. Mảnh sân lồi lõm với hai cột rổ. Thằng nhỏ còi cọc, đen nhẻm năm đó sắp vào cấp 3 đang bập bẹ những cú nhồi bóng cơ bản đầu tiên. Đến khi về nhà, hắn tròn xoe mắt trước những pha phối hợp mà hồi đấy hắn xem là cực kỳ ghê gớm trên truyền hình trong bộ phim “Cú nhảy cuối cùng”.

Thời đó nào đã có mạng xã hội. Thế nhưng, nét đẹp lãng tử của Jang Dong Gun vẫn cứ thế bay hết vào tim các chị em. Song song đó chính là cơn sốt về bộ môn bóng rổ đối với giới trẻ, trong đó có cả Minh Nghĩa.

Những năm ấy sân bãi nào đã nhiều như bây giờ. Anh nhớ lại khoảng thời gian nóng sốt ấy. Có cả trăm người kéo đến tập chơi, khiến cho cả buổi trời mà anh chỉ cầm bóng ném được có 5-6 trái.

Những thời gian sân trống thì đều ngay lúc mình phải đi học, thế là cúp học để được chơi bóng rổ, chẳng biết sao khi đó mê quá!” – Minh Nghĩa bồi hồi khi nhắc lại quãng thời gian làm quen với người-tình-bóng-rổ. “Có lần ba phải lên sân để lôi về và cấm mình chơi bóng rổ. Nhưng mình đã lén bỏ một đôi giày vào rổ banh để vẫn có thể được tập mà không bị gia đình phát hiện“.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 2.
Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 3.

Thể hình lý tưởng cùng sự đam mê của Minh Nghĩa đã lọt vào mắt xanh của cô Cao Thị Thanh Thuỷ, người thầy đầu tiên dẫn dắt anh trong sự nghiệp bóng rổ.

Bất cứ khi nào mình lên sân chơi là đều thấy cô Thuỷ đã ở đó, mọi thứ đều được chuẩn bị kĩ càng cho từng buổi huấn luyện,” HLV phó của Thăng Long Warriors chia sẻ về sự nghiệp bóng rổ học đường của mình khi bước chân vào trường THPT Phú Nhuận. “Phong trào của Phú Nhuận cũng chỉ mới bắt đầu, còn nhiều khó khăn cho nên tự thân các cầu thủ phải tự khổ luyện. Ý chí và niềm đam mê là điều quan trọng nhất“.

Suốt 3 năm trời, Minh Nghĩa đều vô duyên với con đường chinh phục một chức vô địch đến nỗi chàng thiếu niên 17 tuổi năm ấy đã phải bật khóc trong giải đấu cuối cùng thời cấp 3 của mình. “Đó là pha phát bóng biên cuối cùng khi Phú Nhuận đang dẫn trước 1 điểm, nhưng cú chuyền bóng lên của Sanh Tấn (thi đấu cho Saigon Heat tại VBA 2016) đã không như ý muốn và đối phương đã cướp được bóng. Cuối cùng Phú Nhuận thua và bị loại. Mình nhớ là mình đã khóc rất nhiều, mình và cả Tấn đều tiếc nuối“.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 4.

Niềm đam mê cháy bỏng với người-tình-bóng-rổ còn ảnh hưởng lên những quyết định về sự nghiệp của người đàn ông 35 tuổi này. Anh chọn trường Đại học Thể dục Thể thao TP.HCM với mong muốn nâng cao chuyên môn và sau này có thể trở thành HLV của các đội tuyển. Tuy nhiên quyết định ấy lại vấp phải sự ngăn cản của gia đình bởi ở thời điểm đó, đồng lương của giáo viên thể chất rất thấp và liệu rằng bản thân anh có sống nổi với điều kiện kinh tế như vậy không.

Nhưng đã quyết là làm. Từ lúc đó, Minh Nghĩa biết rằng mình sẽ gắn bó lâu dài với bóng rổ và quyết tâm có thể mưu sinh từ chính niềm đam mê.

Màn trình diễn năm cuối cấp đã giúp Minh Nghĩa được gọi lên tuyển Trẻ TP.HCM và tại đấy, anh đã gặp người thầy lớn thứ hai của mình: HLV Nguyễn Văn Sơn (Sơn “đen”). Hành trình chứng tỏ năng lực bản thân của Minh Nghĩa bắt đầu từ đây, khi các phẩm chất của anh được rèn giũa dưới sự dẫn dắt của người thầy tài giỏi.

Sau 2 năm, khả năng thi đấu của Minh Nghĩa tiến bộ rõ rệt, thể hiện qua hiệu quả trong những cú ném cộng với khả năng kiểm soát bóng, điều phối bóng cho đồng đội. Điều đó càng được công nhận với việc anh được khoác lên mình màu áo tuyển TP.HCM để chinh chiến các giải đấu Toàn quốc dưới thời của chuyên gia Ricky Magallanes (HLV trưởng HCM City Wings tại VBA 2017).

Tiếp xúc với một chuyên gia nước ngoài đến từ quốc gia có nền bóng rổ phát triển mạnh, Minh Nghĩa đã học hỏi được rất nhiều những tư duy mới trong thi đấu. Nhưng đúng vào thời điểm đang chín mùi của đời cầu thủ khi anh bắt đầu cạnh tranh được suất đánh chính với Dư Quốc Tài (Cần Thơ Catfish tại VBA 2018) thì biến cố xảy đến…

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 5.

Vào một chiều thứ Bảy của tháng 7 cách đây hơn 10 năm, tại một buổi pepsi game thường niên tại sân tập luyện của đội tuyển TP.HCM, cơ thể dù thực sự không được khoẻ nhưng Minh Nghĩa vẫn vào thi đấu và điều gì đến đã đến. “Mình nhớ đó là một pha step back để ném ba điểm như bình thường vẫn hay làm. Nhưng trong khoảnh khắc sau khi chân tiếp đất, mình cảm thấy một cái gì đó như vỡ ra ở đầu gối. Mọi thứ xung quanh bỗng tối đen như mực vì quá choáng. Ricky nhanh chóng đưa mình vào viện để theo dõi tình hình“.

Chuyện sau đó được anh diễn tả bằng một ánh mắt thật đượm buồn, hình như đang luyến tiếc một điều gì đó. Minh Nghĩa kết thân với cặp nạng để có thể đi lại, đó là phương án chữa cháy cho những chẩn đoán chấn thương phần mềm mà nền y học thể thao lạc hậu khi ấy tuyên bố. “Lúc đó mình đã có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực, có lẽ đó là dấu chấm hết cho sự nghiệp cầu thủ của mình, thực sự rất đau đớn,” Minh Nghĩa mô tả cảm xúc của bản thân sau chấn thương thật tai hại.

Nhờ sự hỗ trợ của Liên đoàn Bóng rổ TP.HCM, Minh Nghĩa lên đường sang Phillipines để chẩn đoán và tiến hành phẫu thuật cùng một cái tên quen thuộc khác là Lương Chí Mãnh (HCM City Wings tại VBA 2017). Vỡ sụn chêm, đứt hai dây chằng là hệ quả của việc cố gắng quá sức trong khi cơ thể đang báo động – một bài học đáng nhớ cho Minh Nghĩa cũng như tất cả vận động viên trẻ sau này.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 6.

9 tháng sau chấn thương, Minh Nghĩa quay lại với trái bóng cam, tuy vậy anh chỉ còn có thể thi đấu bằng 40% so với trước đó mà thôi. Mỗi khi vào sân thi đấu, anh không còn đủ cảm giác cũng như khả năng để có thể bật nhảy hay bức tốc. Còn khi rời sân, đầu gối lại sưng to và hành anh trong những ngày trời trở lạnh.

Mọi chuyện về một suất đánh chính, một chức vô địch của Giải quốc gia đều tan biến, chàng thanh niên khi ấy đang trong độ tuổi cực đẹp của đời vận động viên đã giã từ sự nghiệp tuyển thủ của mình và rẽ sang hướng đi mới với vai trò huấn luyện viên. Những kinh nghiệm, kiến thức thu thập được khi còn thi đấu là hành trang để anh bước vào sự nghiệp huấn luyện và gìn giữ mối lương duyên giữa anh cùng người-tình-bóng-rổ.

Bắt đầu từ đào tạo tuyến trẻ TP.HCM, Minh Nghĩa trở thành trợ lý cho chuyên gia Eric Samson. Từ đây anh lại được tiếp xúc với những tư duy về đào tạo cầu thủ rất mới mẻ, qua đó vẽ lên những chuỗi ngày công tác huấn luyện đầy màu sắc.

Khả năng giao tiếp ứng xử tốt cùng kiến thức chuyên môn uyên bác khiến cho những vận động viên trẻ rất thích khi được Minh Nghĩa đứng lớp và truyền lửa. Sẽ rất bất ngờ nếu biết rằng những Lê Hiếu Thành, Phạm Duy Hậu, Dư Minh An hay Lai Xương Thành đều từng được dẫn dắt bởi HLV Lê Trần Minh Nghĩa tại các giải đấu vô địch quốc gia Trẻ.

Những năm đó, đội tuyển TP.HCM thống trị trên mọi mặt trận và chính thành phố mang tên Bác là nơi có phong trào bóng rổ mạnh nhất cả nước. Những vinh quang đó đã tiếp sức cho Minh Nghĩa rất nhiều trong việc phát triển sự nghiệp.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 7.

Đang trên đà thăng tiến, anh đột ngột tạm dừng việc huấn luyện tại tuyển Trẻ để du học tại Đài Bắc và đạt được học vị Thạc sỹ. Minh Nghĩa cập bến Đại học Tôn Đức Thắng để thử sức với vai trò giảng viên, đồng thời cũng làm huấn luyện viên trưởng của đội bóng rổ trường này.

Rời xa bóng rổ đỉnh cao và tiếp xúc với bóng rổ sinh viên, Minh Nghĩa vẫn giữ được sự mát tay của mình trong công tác huấn luyện. May mắn thay khi những cái tên như Nguyễn Xuân Quốc, Nguyễn Kỳ Quan và Nguyễn Hoàng Tuấn lần lượt theo học tại trường.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 8.

Dưới sự chèo lái của vị thuyền trưởng có niềm đam mê bóng rổ cháy bỏng, đội trường Đại học Tôn Đức Thắng đã thăng tiến rất nhanh trước sự bất ngờ của nhiều nhà chuyên môn. Vượt hơn cả là chức vô địch sinh viên Toàn thành dựa vào một tập thể mạnh và đoàn kết.

Sự nghiệp huấn luyện của Minh Nghĩa lại sang một trang mới vào giữa năm nay, khi anh được Ban lãnh đạo của Thăng Long Warriors mời về làm trợ lý cho HLV Pedrag Lukic tại mùa giải VBA 2018.

Triết lý phòng thủ của cả hai đã tạo ra sự thuận lợi trong công việc hợp tác của đôi bên. Minh Nghĩa hoà hợp rất nhanh với các đồng nghiệp cũng như cầu thủ mặc dù phải đơn thương độc mã Bắc tiến.

Cái duyên được làm việc cùng các chuyên gia nước ngoài đã giúp cho Minh Nghĩa học hỏi và trau dồi thêm thật nhiều kiến thức chuyên môn, càng làm anh thêm hăng say với công tác của mình.

 Mặc dù kết thúc giải đấu, Thăng Long Warriors đã không thể bảo vệ được ngôi vương khi bị đối thủ cùng Thủ đô loại tại Bán kết nhưng cá nhân Minh Nghĩa đã có trải nghiệm khó quên ở cấp độ bóng rổ chuyên nghiệp.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 9.

Hình ảnh người đàn ông mồ hôi nhễ nhại, la hét đốc thúc tinh thần các cầu thủ là đặc trưng của Minh Nghĩa trong công việc đào tạo. 35 năm cuộc đời dạn dày sương gió, kín tiếng trong chuyện cá nhân, ai cũng thắc mắc về một bóng hồng nào đó sẽ đi cùng anh nhưng rồi người ta chỉ thấy nụ cười nở rộ khi và chỉ khi anh đến với bóng rổ.

Bóng rổ đẹp chứ! Những pha phối hợp, kĩ thuật, tinh thần đồng đội, khóc khi thua, cười khi thắng, mọi thứ về bóng rổ đều rất đẹp. Bóng rổ lấy đi khả năng thi đấu của mình bằng chấn thương, nhưng mà tuyệt đối không phản bội mình, nó bù đắp lại bằng nghiệp huấn luyện viên, có vẻ đó mới là vị trí của mình”, Minh Nghĩa chia sẻ về tình yêu bóng rổ.

Tương lai thì mình không biết trước được, cái gì đến sẽ đến, nhưng chỉ mong là còn được cháy hết mình cùng bóng rổ thì sẽ không có muộn phiền gì trong cuộc sống này nữa. Không cần thiết để biết về chuyện tình cảm của mình. Hãy cứ biết đối với mình, bóng rổ chính là người tình duy nhất và không bao giờ thay đổi“,Minh Nghĩa khẳng định.

Vẫn còn đó rất nhiều những con người có đam mê cháy bỏng với trái bóng cam và sẵn sàng hy sinh rất nhiều cho thứ mà Minh Nghĩa nói là rất đẹp và chung thủy kia. Họ được sống và làm việc mà mình yêu thích. Họ có thể mưu sinh bằng đam mê của chính mình và quan trọng nhất là được truyền cảm hứng ấy cho tất cả.

Lê Trần Minh Nghĩa: Bóng rổ là người-tình-không-bao-giờ-thay-đổi - Ảnh 10.
Theo Webthethao

Steve Nash – Hành trình đầy gian nan tỏa sáng thành Phượng Hoàng

Chắc chắn ai cũng biết Steve Nash là 1 trong những PG tài năng nhất trong lịch sử NBA, là thần tượng của rất nhiều tín đồ bóng rổ nhưng ít ai biết được rằng trước khi trở thành 1 huyền thoại, Nash đã từng có quãng thời gian khởi đầu sự nghiệp rất khó khăn.

Từng bị hơn 30 trường đại học tại Mỹ từ chối

Cha của Nash là 1 cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp vì thế Nash bắt đầu làm quen với bóng đá từ nhỏ chứ không phải bóng rổ. Thậm chí Nash còn từng muốn theo nghiệp cha trở thành 1 cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Tuy nhiên trái bóng cam đã thay đổi cuộc đời anh. Anh bắt đầu chơi bóng rổ từ năm 12 tuổi và ngay lập tức cảm thấy đam mê bộ môn này. Khi mới học lớp 8, Nash đã nói với mẹ mình một ngày nào đó, anh sẽ chơi bóng tại NBA.

Nash sinh ra tại Johannesburg, Nam Phi nhưng gia đình anh chuyển về sống tại Canada từ khi anh mới hơn 1 tuổi. Vì thế Nash giành toàn bộ tuổi thơ của mình tại Canada. Nash bắt đầu thể hiện tài năng bóng rổ khi anh học trung học phổ thông và thi đấu cho đội bóng trường St. Michaels. Dù được HLV của đội bóng này, ông Ian Hyde-Lay đánh giá rất cao và gửi thư giới thiệu đến hơn 30 trường đại học ở Mỹ, Nash không được bất cứ 1 trường nào gửi đề nghị chỉ tới khi HLV Dick Davey của đội bóng trường đại học Santa Clara để mắt tới anh.

Nash khi còn thi đấu cho trường đại học Santa Clara
Nash khi còn thi đấu cho trường đại học Santa Clara

Ngay sau khi gặp trực tiếp Nash và theo dõi anh thể hiện những kĩ năng của mình ông Davey đã phải thốt lên: ‘Không cần phải đủ khả năng đoạt giải Nobel cũng có thể thấy được cậu bé này có tài năng.’ Tuy nhiên ông cũng nhận xét Nash có thể hình quá mỏng và là cầu thủ phòng ngự tệ nhất ông từng thấy.

Nash giành được học bổng của trường đại học Santa Clara và bắt đầu theo học tại ngôi trường này từ năm 1992. Ngay ở mùa giải đầu tiên chơi bóng tại đây, Nash đã góp công lớn khi giúp Santa Clara Broncos đánh bại Arizona Wildcats, đội hạt giống số 2 khu vực miền Tây tại vòng 16 đội. Nash thực sự tỏa sáng ở mùa 1994/95 khi giúp Broncos vô địch khu vực West Coast và giành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất khu vực này. Anh bắt đầu thu hút được sự chú ý của truyền thông và các tuyển trách viên. Anh chơi thêm 1 mùa bóng nữa cực xuất sắc cho Santa Clara Broncos và quyết định đăng kí gia nhập NBA Draft sau khi mùa giải 1995/96 kết thúc.

 

Gia nhập NBA và bị chính các CĐV nhà la ó

Phoenix Suns bước vào kì Draft năm 1996 với nhiều tham vọng. Chấn thương đã khiến ngôi sao Kevin Johnson gặp rất nhiều khó khăn trong khi cựu MVP Charles Barkley tỏ ra không hài lòng và đòi rời đội bóng. Họ muôn đưa về 1 ngôi sao trẻ để tiếp tục duy trì sự có mặt tại vòng Playoffs và tái lập thành tích lọt vào NBA Finals 3 mùa trước đó.

Sở hữu lượt pick thứ 15 và 43, ưu tiên của Suns tại kì Draft năm đó là Kobe Bryant. Tuy nhiên kình địch của họ LA Lakers đã nhanh tay hơn khi quyết định thực hiện 1 vụ trade với Hornets để có pick cao hơn và chọn ngay Bryant. Giờ đây Suns phải có 1 quyết định khác và họ hướng tới 1 PG để thay thế cho Johnson. Chủ sở hữu của Suns lúc đó, ông Jerry Colangelo đã nhanh chóng quyết định: ‘Steve Nash là người phù hợp nhất với chúng tôi.’

Nash và Bryant tại kì Draft năm 1996
Nash và Bryant tại kì Draft năm 1996

Tuy nhiên các CĐV của Suns không đồng ý với điều này. Rất nhiều người đã la ó khi Suns công bố lựa chọn Nash. Họ không tin vào 1 chàng trai mảnh khảnh chỉ cao 1m90 và tới từ 1 ngôi trường không mấy danh tiếng có thể đưa Suns tới thành công.

Nash cũng thừa nhận vẻ ngoài của anh không khiến người ta tin tưởng anh là 1 cầu thủ bóng rổ giỏi. Anh trả lời ngay sau buổi Draft: ‘Vẻ ngoài của tôi không giống một cầu thủ bóng rổ tài năng. Chính tôi có lẽ cũng sẽ la ó chính tôi. Tuy nhiên tôi sẽ trở thành 1 cầu thủ tài năng và giúp đỡ thật nhiều cho đội bóng. Tôi có niềm tin vào bản thân và hi vọng mọi người sẽ cảm thấy thích thú khi xem tôi thi đấu.’

Vào thời điểm đó, chính BLĐ của Suns cũng không thực sự tin Nash sẽ trở thành 1 ngôi sao. Họ đưa anh về với lí do chính là cảm thấy lối chơi của anh sẽ phù hợp với đội bóng.

Suns bắt đầu mùa giải 1996/97 1 cách không thể tồi tệ hơn. Sau khi ngôi sao số 1 Charles Barkley chuyển sang Houston Rockets, Suns tỏ ra mất phương hướng và thua 1 mạch 13 trận đầu tiên của mùa 1996/97. BLĐ đội bóng thấy rằng họ cần 1 ngôi sao mới để đưa đội bóng trở lại quỹ đạo. Họ chấp nhận chia tay Michael Finley, Sam Cassell, A.C Green và 1 lượt pick vòng 2 để đưa về Jason Kidd từ Dallas Mavericks. Kidd chỉ hơn Nash đúng 1 tuổi nhưng đã là 1 ngôi sao tại NBA thời điểm đó sau 2 mùa chơi bóng cho Dallas.

Nash có khởi đầu không thành công tại Phoenix Suns
Nash có khởi đầu không thành công tại Phoenix Suns

Vụ chuyển nhượng Kidd ảnh hưởng nhiều tới Nash. Một cầu thủ mới chấn ướt chấn ráo gia nhập NBA như Nash không thể cạnh tranh vị trí với ngôi sao trẻ sáng giá nhất lúc đó, Jason Kidd. Đó là chưa kể lúc đó Suns còn có cả Johnson và Rex Chapman. Nash chịu cảnh chỉ là phương án dự bị sau 2 mùa giải đầu tiên của mình tại NBA.

Anh quyết định cần phải có sự thay đổi. Nash đến gặp ông chủ Colangelo và yêu cầu được ra đi để tìm kiếm những cơ hội mới. Suns đã giúp Nash thỏa ước nguyện khi chỉ chưa đầy 2 năm sau vụ chuyển nhượng Kidd, họ gửi Nash lại cho Mavericks để lấy về Pat Garrity, Martin Muursepp, Bubba Wells và 1 lượt pick vòng 1 mà sau này họ dùng để pick Shawn Marion.

 

Sự thay đổi ở Dallas

Mọi thứ chưa thay đổi ngay ở mùa giải đầu tiên của Nash với Dallas. Chấn thương lưng khiến cầu thủ này chỉ được ra sân 40 trận cho Dallas ở mùa 1998/1999. Thành tích của Nash mùa đó là 7.9 điểm, 2.9 rebound và 5.5 kiến tạo/trận với tỉ lệ ném rổ thành công chỉ đạt 36.3%. Tuy nhiên BLĐ của Dallas vẫn quyết định đặt niềm tin vào Nash khi kí với anh 1 bản hợp đồng mới 5 năm vơi trị giá lên tới hơn 28 triệu USD. Các CĐV của Dallas không hiểu tại sao BLĐ đội bóng lại đặt niềm tin vào 1 cầu thủ trẻ chưa thể hiện được gì và bị chấn thương hành hạ như Nash. Nash bị chính CĐV Dallas la ó mỗi khi có bóng trong 1 trận đấu với Houston Rockets của Charles Barkley.

Ở trận đấu Nash bị la ó, em trai của anh, Martin Nash cũng có mặt để theo dõi anh mình. Martin là 1 cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp thi đấu tại Anh và ở ngay trận đấu đầu tiên đến Mỹ xem anh trai thi đấu, anh đã phải nghe những lời la ó giành cho Steve. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Steve Nash khoảnh khắc đó.

Dallas coi Nowitzki và Nash là tương lai của CLB vào năm 1999
Dallas coi Nowitzki và Nash là tương lai của CLB vào năm 1999

Nash không hiểu tất cả mọi thứ. Tại sao những CĐV nhà lại la ó anh? Tại sao anh tập luyện rất chăm chỉ và quyết tâm nhưng vẫn chưa thể đạt được thành công? Anh không biết phải làm gì để cải thiện tình hình…

Tuy nhiên BLĐ và những người đồng đội tại Dallas tiếp tục giành cho Nash sự tin tưởng và tin rằng sự tin tưởng của mình sẽ được đền đáp.

Và rồi mọi chuyện dần dần được cải thiện. Nash tăng cường những bài tập luyện để khiến cơ thể dẻo dai hơn cũng như kết hợp với các biện pháp vật lý trị liệu cho vết đau ở lưng. Khi sức khỏe của anh trở nên ổn định, anh bắt đầu thể hiện được bản thân trên sân bóng. Dallas lần đầu tiên sau hơn 1 thập kỉ trở lại vòng Playoffs ở muà giải 2000/01 nhờ bộ 3 Nash/Nowitzki/Finley.

Từ một cầu thủ bị la ó, Nash đã trở thành ngôi sao sáng và là cái tên được yêu thích nhất tại Dallas
Từ một cầu thủ bị la ó, Nash đã trở thành ngôi sao sáng và là cái tên được yêu thích nhất tại Dallas

Ở mùa 2001/02, Nash có 17.9 điểm và 7.7 kiến tạo/trận để lần đầu tiên được góp mặt trong đội hình All-Star. Anh dẫn dắt Dallas tiến vào trận chung kết miền Tây thứ 2 trong lịch sử đội bóng ở mùa 2002/03 và chịu thua nhà ĐKVĐ NBA năm đó San Antonio Spurs 4-2. Đến hết mùa giải 2003/04, cầu thủ từng phải ngồi dự bị ở Phoenix Suns và bị la ó bởi chính những CĐV nhà trở thành cầu thủ được yêu thích nhất tại Dallas và là gương mặt chủ chốt trong sự hồi sinh của đội bóng này.

 

Trở lại Phoenix Suns và tỏa sáng rực rỡ

Phoenix Suns để mắt tới Nash trong suốt mùa giải 2003/04. Dù sở hữu nhưng ngôi sao trẻ rất sáng giá thời điểm đó như Tân binh xuất sắc nhất mùa/cỗ máy úp rổ Amar’e Stoudermire hay cầu thủ toàn năng Shawn Marion, Suns không có 1 cầu thủ dẫn dắt chất lượng sau khi Jason Kidd ra đi vào năm 2001 để có thể đưa đội bóng tới thành công. Họ thua tới 53 trận và chỉ thắng 29 trận ở mùa bóng 2003/04. HLV của Suns lúc đó, ông Mike D’Antoni ưa thích lối chơi tấn công tốc độ và ông cần 1 PG nhanh nhẹn, có nhãn quan tốt như Nash. Đưa Nash trở lại Suns này là ưu tiên số 1 của đội bóng này ở mùa hè năm 2004.

Ông Colangelo chia sẻ thời điểm đó, Suns nhắm đến hai mục tiêu là Nash và Manu Ginobili của San Antonio Spurs. Nhưng Ginobili là 1 cầu thủ quá trung thành và muốn gắn bó trọn sự nghiệp với Spurs, vì thế Suns đã tập trung thuyết phục Nash.

Nash trong cuộc họp báo thông báo quyết định trở lại Phoenix Suns vào năm 2004
Nash trong cuộc họp báo thông báo quyết định trở lại Phoenix Suns vào năm 2004

Dù đã rời Suns 6 năm, Nash vẫn giữ mối quan hệ với BLĐ của đội bóng này. Mối quan hệ của Nash với Colangelo là rất tốt. Suns thời điểm đó cũng bổ nhiệm Rex Chapman, đồng đội cũ của Nash thời còn ở Suns trước đây làm tuyển trách viên. Ngoài ra HLV thể lực của Suns lúc đó, ông Aaron Nelson cũng là người khá thân thiết với Nash khi từng giúp đỡ anh rất nhiều khi anh mới gia nhập đội bóng.

Mặc dù thời điểm đó Nash ưu tiên đàm phán hợp đồng mới với Dallas Mavericks trước, tuy nhiên đội bóng này tỏ ra do dự và không muốn trả Nash số tiền mà anh mong muốn. Suns tích cực tiếp cận và dù Nash thừa nhận anh muốn ở lại Dallas, cuối cùng anh đã gật đầu đồng ý trở về Phoenix Suns. Tại Suns, anh còn tiếp tục tỏa sáng hơn nữa với 2 lần giành MVP vào các năm 2005 và 2006, 5 lần được bình chọn vào đội hình All-Star.

 

‘Anh ấy luôn nhìn thấy những đồng đội đang có khoảng trống’

Với việc sở hữu thêm Nash, Suns mùa giải 2004/05 có 1 đội hình rất chất lượng với những cầu thủ trẻ tài năng như Joe Johnson, Shawn Marion, Leandro Barbosa… Nash ngay lập tức hòa nhập với đội hình này và lãnh trọng trách dẫn dắt cả đội bóng.

Với những cầu thủ tràn đầy năng lượng, Suns thi triển một lối chơi tốc độ với cường độ rất cao, như cựu trợ lý HLV Alvin Gentry miêu tả: “Chúng tôi chạy rất nhiều và đối thủ của chúng tôi sẽ phải chạy theo. Khi họ trở nên mệt mỏi vào hiệp 4, chúng tôi sẽ tiếp tục chạy và tận dụng cơ hội..”

Với lối chơi tốc độ đó, Nash là trung tâm của mọi pha tấn công. Suns cũng sử dụng một đội hình mang tính đột phá thời bấy giờ khi không có 1 trung phong truyền thống trong đội hình xuất phát. Thay vào đó, họ sử dụng Stoudermire, 1 cầu thủ có thể hình không vượt trội ở vị trí này nhưng rất nhanh nhẹn. Nash và Stoudemire trở thành cặp đôi không thể cản phá với bài pick-and-roll. Ngoài ra những tay ném như Johnson, Barbosa hay Raja Bell luôn sẵn sàng chờ sẵn ở vạch 3 điểm trong những tình huống tấn công. Kết quả mà Suns thu được từ cách chơi tấn công cuồng nhiệt đó là rất đáng tự hào. Họ liên tục dẫn đầu hoặc nằm trong top đầu giải đấu về tốc độ tấn công, tỉ lệ ném 3 điểm thành công và chỉ số tấn công. Nash chính là động cơ để cỗ máy Phoenix Suns băng băng tiến về phía trước.

Với tốc độ và nhãn quan xuất sắc, Nash đã đưa lối chơi tấn công nhanh của Suns lên tới đỉnh cao
Với tốc độ và nhãn quan xuất sắc, Nash đã đưa lối chơi tấn công nhanh của Suns lên tới đỉnh cao

‘Steve luôn biết cách chia cắt hệ thống phòng ngự của đối phương. Anh ấy luôn nhìn thấy những đồng đội đang có khoảng trống, người đó đang đứng ở đâu, anh ta muốn nhận bóng như thế nào. Chúng tôi không bao giờ phải nói những điều đó.’ Stoudemire nhận xét về Nash.

‘Tôi cảm thấy rất may mắn khi là HLV thể lực của đội bóng và luôn được ngồi hàng ghế đầu để xem Nash thi đấu. Tôi thấy Nash thực hiện những đường chuyền không tưởng khi mà tôi còn chưa kịp hiểu anh ấy muốn làm gì và muốn chuyền cho ai. Quả bóng sẽ bay qua giữa đầu của 2 cầu thủ đối phương để chạm tới đúng tay của Stoudemire. Anh ấy luôn thực hiện những đường chuyền không thể tin được.” cựu HLV Nelson chia sẻ.

Nash là 1 trong những tay kiến tạo hàng đầu trong lịch sử NBA. Ngoài ra anh còn là 1 tay ném phạt xuất sắc với tỉ lệ ném phạt thành công trong sự nghiệp đạt 90.4%, dẫn đầu lịch sử NBA. Anh cũng đứng thứ 9 trong lịch sử NBA về tỉ lệ ném 3 điểm thành công với 42.8%.

Nash và người đồng đội ăn ý Stoudemire
Nash và người đồng đội ăn ý Stoudemire

Bộ kĩ năng của Nash là sự kết hợp hoàn hảo với Stoudemire, biến cặp đôi này trở thành nỗi khiếp sợ cúa tất cả các đội bóng thời bấy giờ với bài pick-and-roll.

“Đối phương sẽ không biết phải làm gì.” Stoudemire chia sẻ với nụ cười rất tươi. “Steve là 1 tay ném rất cừ. Tôi sẽ yểm trợ cho anh ấy rồi di chuyển thật nhanh về phía rổ. Nếu đối phương muốn cản tôi, họ sẽ để Steve có khoảng trống và anh ấy sẽ trừng phạt họ.”

Luôn biết cách duy trì phong độ của 1 MVP

Nash có tiền sử chấn thương lưng. Vì thế cầu thủ này luôn cố gắng chăm sóc sức khỏe tốt nhất với những bài tập để duy trì phong độ cao.

‘Anh ấy luôn muốn tập thêm 1 số bài tập để đảm bảo lưng và những bộ phận còn lại của anh ấy luôn ổn,’ HLV Nelson chia sẻ. ‘Đôi khi, những bài trị liệu và những biện pháp chúng tôi làm với anh ấy tốn tới hàng giờ và rất đau đớn. Rất nhiều người sẽ không chịu nổi. Nhưng Nash luôn sẵn sàng làm tất cả để có thể duy trì phong độ của mình.’

Nash

Nash rất có trách nhiệm với cơ thể của mình. Không chỉ chăm tập luyện, chế độ ăn uống của Nash cũng rất nghiêm ngặt. Anh không bao giờ ăn những thức ăn chiên rán và chứa nhiều đường.

‘Anh ấy là kiểu người mà nếu thước ngắm khi ném rổ của anh ấy chỉ chệch vài cm về bên trái, anh ấy sẽ giành cả 1 ngày để sửa lại nó’ HLV Nelson cho biết. Nash là tín đồ của sự hoàn hảo.

 

Một thủ lĩnh, một chiến binh trên sân, một người bạn tốt trong cuộc sống thường ngày

Sau một mùa giải rất ấn tượng với việc lọt vào tới trung kết miền Tây, Suns gặp khó khăn ở mùa 2005/06 khi Stoudemire dính chấn thương đầu gối rất nghiêm trọng và phải nghỉ cả mùa. Cùng với đó Joe Johnson bị trade. Với rất nhiều khó khăn, Suns không kì vọng có thể lặp lại thành công như mùa giải trước, nhưng với sự dẫn dắt của Nash, họ vẫn có 54 chiến thắng và 28 thất bại khi Regular Season kết thúc để giành vị trí hạt giống số 2 miền Tây

“Steve nói với tôi: ‘Hãy luôn mạnh mẽ. Cứ kiên nhẫn với việc hồi phục. Đừng lo lắng.” Stoudemire chia sẻ.

Với 1 đội hình không có Stoudemire, Suns gặp khó khăn ngay ở vòng 1 Playoffs khi phải đối đầu với LA Lakers của Kobe Bryant. Họ rơi vào tình cảnh cực nguy hiểm khi để Lakers dẫn 3-1 với pha buzzer beater rất đẳng cấp của Bryant ở hiệp phụ game 4.

Sau khi thua game 4, Nash đã thể hiện vai trò thủ lĩnh khi cố gắng vực dậy tinh thần của các đồng đội tại phòng thay đồ của đội bóng.

“Tất cả các cầu thủ đều cúi gằm mặt và buồn bã,” Chủ sở hữu của Suns Robert Sarver chia sẻ. “Steve đứng dậy và nói: “Này các cậu có 5 phút để chỉ ra những sai lầm của chúng ta sau trận thua này. Sau đó chung ta sẽ không nhắc lại nó nữa. Chúng ta mạnh hơn Lakers và chúng ta sẽ thắng họ liền 3 trận.”

Nash

Nash – Chiến binh không bao giờ lùi bước

Đúng là Suns đã làm được điều đó với sự dẫn dắt của Nash. Anh ghi 22 điểm ở game 5 để giúp Suns blowout Lakers. Anh ghi thêm 32 điểm và có 13 kiến tạo ở trận làm khách tại game 6 trước khi cùng Suns giành chiến thắng quyết định trên sân nhà ở game 7. Hai ngày sau kì tích đó, Nash giành danh hiệu MVP thứ 2 trong sự nghiệp.

Tinh thần chiến đầu và trách nhiệm thủ lĩnh của Nash luôn được anh thể hiện ở những trận đấu mình tham gia. Trong 1 trận đấu tại series chung kết miền Tây năm 2007 của Suns với San Antoinio Spurs, Nash bị vỡ mũi sau 1 pha va chạm rất mạnh với Tony Parker. Anh chỉ dán băng y tế và tiếp tục thi đấu cho tới khi máu chảy ướt đẫm khuôn mặt mới chịu rời sân. Nash còn bị vỡ mũi một lần nữa ở mùa giải sau đó và anh tự nắn lại mũi của mình rồi thi đấu tiếp trước sự ngỡ ngàng của các đồng đội. Anh cũng từng bị mẻ một miếng răng sau va chạm nhưng tự mình bẻ phẩn nứt ra, ném cho các nhân viên sân bóng rồi tiếp tục thi đấu. Với Nash, đơn giản là anh không bao giờ bỏ cuộc.

Ví dụ rõ ràng nhất cho tinh thần chiến đấu của Nash chính là ở loạt trận bán kết Playoffs miền Tây với Spurs vào năm 2010. Suns của Nash đã thua Spurs 3 lần trong 5 năm trước đó tại vòng Playoffs. Họ xuất sắc dẫn Spurs 3-0 sau 3 game đấu đầu tiên và đứng trước cơ hội hết sức rõ ràng để phục hận.

Tuy nhiên vận rủi đến với Suns và Nash khi anh lãnh cái củi trỏ của Tim Duncan vào mắt phải tại game 4. Vụ va chạm đó khiến mắt Nash chảy máu và sưng rất to. Vết đau nghiêm trọng đến mức cần phải tiêm thuốc chống sưng và điều đó đồng nghĩa với việc Nash sẽ phải rời sân ở phần còn lại của trận đấu. Suns lúc đó chỉ đang dẫn Spurs với 1 khoảng cách mong manh và Nash không muốn mất cơ hội kết liễu đối thủ.

Nash từ chối để các bác sĩ tiêm thuốc dù các bác sĩ cảnh báo anh sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn nếu chỉ khâu vết thương lại. “Tôi không quan tâm. Tôi muốn trở lại thi đấu.” Nash chỉ đáp lại như vậy. Với con mắt phải sưng to và gần như không mở được ra, Nash ghi 10 điểm và có 5 kiến tạo trong hiệp 4 để chính thức kết thúc cơn ác mộng mang tên San Antonio Spurs cho Suns.

Nash

Nash thi đấu với 1 bên mắt sưng to

Không chỉ là 1 cầu thủ giỏi trên sân bóng, Nash còn rất được mọi người xung quanh yêu quý nhờ nhân cách của mình. Anh là 1 fan cuồng nhiệt của bộ môn bóng đá. Anh có mặt để xem trực tiếp gần như tất cả những trận đấu World Cup. Khi Nash biết được HLV Nelson, người đã giúp đỡ anh rất nhiều sẽ tổ chức đám cưới với người bạn gái lâu năm đúng vào thời gian diễn ra World Cup 2016, anh đã rất bối rối. Hiểu được ý thích của Nash, Nelson cũng sẵn lòng chấp nhận sự vắng mặt của Nash tại lễ cưới của mình.

Tuy nhiên Nash cuối cùng đã có mặt. Anh bay từ Anh về Mỹ và có mặt ở Phoenix đúng vào buổi sáng diễn ra đám cưới của Nelson. Nelson và những người bạn của mình bắt gặp Nash đang mải mê xem bóng đá ở 1 nhà hàng vào ngày hôm đó. Sau đó anh tham dự đám cưới của Nelson rồi bay trở lại châu Âu để tiếp tục sống với đam mê của mình.

Nash là con người sống rất tình cảm. Anh từng mời tất cả đồng đội lên nhận giải cùng khi được trao cúp MVP. Anh từng được nhận bằng khen danh dự vì những hoạt động nhân đạo của mình. Anh từng bật khóc trước măt tất cả các đồng đội sau khi Suns bị loại khỏi vòng Playoffs, anh luôn niềm nở và thân thiện với tất cả các fan hâm mộ tiếp cận anh. Với Nash, mọi người đều cảm thấy mình đặc biệt khi tiếp xúc với anh.

 

Gia nhập ngôi đền của những huyền thoại

 Những pha bóng hay nhất trong sự nghiệp của Steve Nash

Tháng 9/2018, Nash đã được vinh danh và chính thức gia nhập danh sách huyền thoại NBA tại “Hall of Fame”, một thành quả xứng đáng với những gì anh đã để lại. Giờ đây anh sẽ đứng chung hàng ngũ với những người đã từng truyền cảm hứng cho anh và chính Nash cũng sẽ trở thành 1 nguồn cảm hững bất tận, một tấm gương cho những chàng trai trẻ yêu quý trái bóng cam. Cám ơn anh vì tất cả, Steve Nash.

 

Bryan/TTVH

Justin Young – từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi!

Trong khoảnh khắc Justin ngã gục xuống sân đấu và gương mặt đầm đìa máu, người hâm mộ ứa nước mắt, thì trong đầu chàng cầu thủ cao 1m93 lại vang lên câu nói: ‘Nếu không gãy vụn hoặc rời làm hai mảnh thì phải tiếp tục’.

Người về từ ‘giấc mơ Mỹ’

Justin Young (SN 1993) sinh ra trong một gia đình giàu có tại Monterey Park, California, Hoa Kỳ. Bố anh là người gốc Đài Loan, mẹ là người Việt. Cuộc sống đủ đầy tại đất Mỹ cho Justin nhiều thứ đáng mơ ước: gia đình sung túc, môi trường học tập tốt, được tạo điều kiện để theo đuổi những gì mà bản thân yêu thích. Với Justin, ấy là bóng rổ.

Justin Young hiện là trung phong chơi nổi bật của đội bóng rổ Thang Long Warriors

Justin Young hiện là trung phong chơi nổi bật của đội bóng rổ Thang Long Warriors

Justin bắt đầu chơi bóng rổ vào khoảng năm 10 tuổi. Thời trung học, Justin cùng người em trai song sinh là Jordan theo học ở trường Mark Keppel, cả hai cùng tham gia đội tuyển bóng rổ và trở thành hai hạt nhân giúp trường lập thành tích xuất sắc nhất trong lịch sử 20 năm trước đó.

Năm 2016, khi đang theo học tại Đại học Chapman, Justin bày tỏ ý định muốn được quay về Việt Nam và chơi bóng rổ. Bố mẹ anh phản đối kịch liệt, vì con đường tương lai của con trai còn đang vời vợi phía trước và chính người em trai cũng đã từ bỏ bóng rổ để theo đuổi một con đường khác, ổn định hơn, triển vọng hơn.

Hai năm sau, khi nhắc về câu chuyện ấy, Justin trải lòng: ‘Tôi đã luôn nghĩ về những gì sẽ xảy ra nếu tôi quyết định ở lại trường và lấy bằng. Tôi có thể đã có một cuộc sống rất ổn định. Nhưng tôi tin rằng những quyết định mà mình đưa ra là phù hợp cho cá tính của tôi và sẽ thuận lợi hơn cho những gì mà tôi muốn làm trong tương lai’.

Làm trái lời bố mẹ nhưng luôn vì bố mẹ, ấy là con người của Justin. Cầu thủ này chọn Việt Nam chứ không phải bất kỳ quốc gia nào khác là vì ‘có thể chơi bóng tại nơi mà cha mẹ được sinh ra’ và cũng bởi vì bóng rổ ở Việt Nam còn quá mới mẻ, Justin tin rằng bản thân sẽ là người tiên phong, có thể mang lại điều gì đó cho nền bóng rổ nước nhà.

Justin mong có thể khiến bố mẹ vui lòng bằng việc chơi bóng tại nơi mà họ sinh ra
Justin mong có thể khiến bố mẹ vui lòng bằng việc chơi bóng tại nơi mà họ sinh ra

Tất cả đều cần sự đánh đổi

Năm đầu tiên trở về Việt Nam, Justin đã lập tức nhận được danh hiệu Cầu thủ phòng ngự xuất sắc nhất VBA 2016 – giải bóng rổ chuyên nghiệp Việt Nam năm đầu tiên được tổ chức. Năm 2017, anh gia nhập Hanoi Buffaloes để tham gia thi đấu tại Thailand Basketball Super League 2017 (TBSL) và cùng đội bóng đạt hạng 3 ngay lần đầu tiên bước ra đấu trường quốc tế. Sau TBSL, Justin Young khoác áo một CLB có trụ sở tại Mỹ và giành luôn ngôi vô địch giải Super Cheung Cup ở Hồng Kông.

Trong suốt 3 năm ở Việt Nam, anh ngày càng tiến bộ và luôn lọt vào tầm ngắm của những đội bóng hàng đầu. Những huấn luyện viên đi qua sự nghiệp của Justin đều nhận xét đây là cầu thủ có khả năng phòng thủ xuất sắc và chơi ở nhiều vị trí khác nhau.

Justin Young - chàng cầu thủ từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi 2

Justin Young - chàng cầu thủ từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi 3

Nhưng mọi kết quả đều cần sự nỗ lực và đánh đổi. Cầu thủ họ Young sở hữu chiều cao đáng mơ ước 1m93, một lợi thế lớn trong thi đấu bóng rổ. Nhưng ngay cả điều này cũng không tự nhiên mà có. Năm 13 tuổi, khi những bạn bè cùng trang lứa quanh quẩn với những trò chơi điện tử thì Justin đã ý thức được mình muốn gắn bó với quả bóng màu cam như thế nào. Anh nỗ lực ăn uống để tăng chiều cao, đủ cân nặng và có thể lực như đúng yêu cầu.

Năm 23 tuổi, Justin từ bỏ chương trình đại học còn đang dang dở, khi chỉ một bước ngắn nữa thôi, anh sẽ có tấm bằng tốt nghiệp danh giá và có được công việc mà rất nhiều người mơ ước. Bố mẹ anh không giấu nổi sự thất vọng nhưng không thể cản ngăn, Justin một mình khăn gói về Việt Nam với một thứ duy nhất: niềm đam mê bóng rổ. Những thứ còn lại là môi trường mới, ngôn ngữ mới, cuộc sống xa gia đình và một tương lai triển vọng ở đất nước giàu có bậc nhất thế giới thì đã bị anh để lại sau lưng.

Nhưng Justin không xem Việt Nam là một nơi ‘muốn đến là đến, muốn đi là đi’. Anh xem đất nước này với tất cả sự nghiêm túc và nhiệt huyết mình đang có. Sự dấn thân giúp anh thi đấu tỏa sáng và cũng đồng thời khiến anh liên tiếp gặp phải những chấn thương nghiêm trọng, nhiều lúc đổ máu, đau đớn ngay trên sân đấu. Nhưng cứ mỗi lần chần thương như thế, điều quen thuộc nhất mà người hâm mộ chứng kiến là Justin để vết thương được xử lý tạm thời và lại tiếp tục vào sân thi đấu như chưa từng có bất cứ đau đớn nào xảy ra.

Hình ảnh Justin bị chấn thương tiệm cận vùng mắt phải băng bó nhưng vẫn tiếp tục thi đấu
Hình ảnh Justin bị chấn thương tiệm cận vùng mắt phải băng bó nhưng vẫn tiếp tục thi đấu

Khi được hỏi liệu bản thân có bao giờ thấy sợ hãi hay không trước những chấn thương như thế, Justin điềm tĩnh chia sẻ:

‘Tôi lớn lên cùng bóng rổ và đã được dạy về sự dẻo dai, bền bỉ và tinh thần mạnh mẽ. Huấn luyện viên từng nói với tôi rằng nếu chấn thương không gãy vụn hoặc không rời thành hai mảnh thì hãy tiếp tục chơi. Nếu bạn ngã xuống hoặc bị đánh gục, hãy ngay lập tức đứng dậy và tiếp tục chiến đấu. Vì vậy, nếu tôi còn có thể chạy và chơi, tôi sẽ tiếp tục làm vậy’.

Có lẽ cũng bởi vì tinh thần chiến đấu ngoan cường như thế mà số lượng người hâm mộ của Justin rất đông đảo, nhưng suy cho cùng, người hâm mộ chỉ có thể gắn bó cùng anh trong mấy chục phút trên sân đấu, cùng bên cạnh anh những lúc vinh quang, nhưng còn hàng tháng trời tập luyện vất vả, hàng ngàn giọt mồ hôi của sự nỗ lực và những gì Justin đã đánh đổi để có được những màn thi đấu trọn vẹn nhất, người hâm mộ chắc chắn không thể nào nhìn thấy được.

Nói về Justin Young, bà chủ của Thang Long Warriors – Tracy Thư Lương cho biết: ‘Justin là một cầu thủ cực kỳ chuyên nghiệp. Từ thái độ khi thi đấu đến cách sinh hoạt, tập luyện, rèn luyện sức khoẻ đều thể hiện rất tốt. Mặc dù là một cầu thủ ngôi sao và tự tin khi thi đấu nhưng bên ngoài sân bóng thì Justin lại rất nhút nhát và ít chia sẻ nhiều về bản thân. Nhưng tôi nghĩ đó là một cá tính hay, hành động thì bao giờ cũng gây ấn tượng hơn là lời nói đúng không?’.

Justin Young - chàng cầu thủ từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi 5

Một cầu thủ ngôi sao và tự tin khi thi đấu nhưng bên ngoài sân bóng thì lại rất nhút nhát - đó chính là Justin Young
Một cầu thủ ngôi sao và tự tin khi thi đấu nhưng bên ngoài sân bóng thì lại rất nhút nhát – đó chính là Justin Young

Với Justin, bóng rổ là

Đơn thuần là một cuộc chơi.

‘Chơi bóng rổ là để được vui vẻ. Trải qua tất cả những bài tập luyện khó khăn và trở ngại mà đội phải vượt qua trong một mùa thi đấu, đến cuối cùng, trò chơi vẫn là một trò chơi. Tôi tôn trọng trò chơi này và tôi yêu nó quá nhiều để không có bất kỳ sự nuối tiếc nào’.

Và phần thưởng của trò chơi ấy không phải là danh vọng, hào quang hay tiền bạc.

‘Bóng rổ đã cho tôi cơ hội kết thêm những người bạn mới, những kết nối mới và cơ hội mới. Tôi không thực sự quan tâm đến vật chất mà tôi có được như tiền hay danh vọng. Những gì tôi thấy có giá trị nhất là những thứ bạn không thể mua, ví dụ như tình bạn’. Hẳn nhiên, nếu vì tiền thì chàng cầu thủ trẻ này đã không từ bỏ gia sản giàu có tại Mỹ để đến với bóng rổ.

Justin từng chia sẻ với phóng viên rằng: 'Bóng rổ với tôi là cả cuộc đời'

Justin từng chia sẻ với phóng viên rằng: ‘Bóng rổ với tôi là cả cuộc đời’

Thế nhưng, trong sự rụt rè, trầm lắng của Justin, người ta vẫn nhận thấy ẩn chứa một sự mãnh liệt nào đó khó nói thành lời. Khi được hỏi về mục tiêu của bản thân trong tháng ngày sắp tới, cầu thủ này chia sẻ đơn giản: ‘Mục tiêu hiện tại của tôi là trở thành một cầu thủ tốt hơn mỗi ngày và có thể chơi bóng rổ càng lâu càng tốt’.

Justin Young cùng Thang Long Warriors vừa dừng chân đầy tiếc nuối tại mùa giải VBA 2018, hẳn nhiên có không ít sự tiếc nuối từ những fan hâm mộ của chàng trung phong cao 1m93, từ những ai yêu mến đội bóng vốn ngự trị top2 trên bảng xếp hạng vòng loại VBA… Nhưng, đúng như Justin đã nói, bóng rổ đơn thuần là một cuộc chơi và tình yêu mà anh dành cho nó là vô bờ. Không có gì phải tiếc nuối vì hành trình phía trước hãy còn rất dài và rất nhiều thứ để chờ mong.

Justin Young - chàng cầu thủ từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi 8

Justin Young - chàng cầu thủ từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi 9

Justin Young - chàng cầu thủ từ bỏ gia sản giàu có để chơi bóng rổ: Không có cuộc chơi nào không đánh đổi 10

theo Tiin
Ảnh: Phạm Trọng Tùng

Tạm biệt “gã dị nhân” độc nhất vô nhị tại NBA – Manu Ginobili

Manu Ginobili mới đây đã tuyên bố giải nghệ, kết thúc 16 năm chơi bóng tại NBA với rất nhiều vinh quang. Với những gì đã làm được trong màu áo San Antonio Spurs, Ginobili xứng đáng có tên trong danh sách những huyền thoại của đội bóng này.

Xem thêm => Manu Ginobili – Kuroko phiên bản người thật

Một trong những câu chuyện thể hiện rõ phong cách chơi bóng độc nhất vô nhị của Ginobili được kể lại qua lời của HLV Gregg Popovich: “Ở mùa giải tân binh của Ginobili, có 1 lần tôi hỏi cậu ấy: ‘Sao cậu lại chơi bóng kì lạ như thế? Cậu là thể loại gì vậy?.’ Và rồi Ginobili đáp lại: ‘Tôi là Manu. Đây là cách mà tôi chơi bóng.’ Kể từ ngày đó, chúng tôi gần như cho phép cậu ấy làm bất cứ thứ gì mà cậu ấy muốn khi ra sân.”

Với Ginobili sự sáng tạo là không giới hạn và anh chỉ phát huy được hết khả năng của mình khi không bị gò bó để thỏa sức vùng vẫy trên sân. Anh không muốn giống bất cứ 1 ai và luôn đề cao việc tạo ra 1 dấu ấn riêng cho mình.

Top những cú ném khó tin nhất trong sự nghiệp của Manu Ginobili

Ở Ginobili luôn tồn tại 2 thái cực trái ngược. Với phong cách chơi bóng khéo léo của mình, Ginobili luôn muốn thể hiện trên sân để tạo dấu ấn riêng nhưng đồng thời anh cũng là 1 trong những cầu thủ chấp nhận hi sinh nhất. Anh chỉ ra sân chính thức 1/3 trong 1057 trận đấu ở suốt sự nghiệp chơi bóng tại NBA. Dù chơi bóng tại NBA trong 16 mùa giải nhưng chỉ 2 mùa giải là Ginobili được ra sân trung bình trên 30 phút/trận. Dù được công nhận là 1 ngôi sao nhưng chưa 1 mùa nào Ginobili ghi trung bình trên 20 điểm/trận. Mỗi khi ở trên sân, tỉ lệ được cầm bóng của Ginobili cũng thấp hơn 30% ở tất cả các mùa giải anh từng thi đấu tại NBA.

Tuy nhiên những con số không thể đong đếm được tầm ảnh hưởng của Ginobili. Anh mang tới cho đội bóng sự sáng tạo và tinh thần quyết liệt bất cứ khi nào được có mặt trên sân. Anh sẵn sàng nhảy lên tấn công bảng rổ trước những cầu thủ phòng ngự to lớn, anh thực hiện những đường chuyền qua 2 chân đối thủ, anh lì lợm bám theo đối thủ ở những thời khắc quyết định rồi lạnh lùng tung ra 1 cú block, anh như thể biến mất trước mặt đối thủ bằng cú Eurostep sở trường, thậm chí anh còn sắn sàng dùng tay không để bắt 1 chú dơi bất ngờ lạc vào sân đấu khi trận đấu đang diễn ra, tất cả làm nên thương hiệu của 1 gã dị nhân mang tên Ginobili.

Một trong những cú Block mang đậm dấu ấn của Manu
Một trong những cú Block mang đậm dấu ấn của Manu

Tim Duncan đã giải nghệ, Tony Parker cùng Kawhi Leonard rời bỏ đội bóng, và Manu Ginobili trở thành người cận vệ cuối cùng nói lời chia tay với cha già Gregg Popovich, cũng như San Antonio Spurs.

Nếu như ở Argentina, bóng đá có Messi thì bóng rổ có Manu Ginobili và hai cầu thủ này đều là những kèo trái quái kiệt ở môn thể thao của mình.

Người hâm mộ sẽ không thể nào quên kỳ Thế Vận Hội tại Athens, Hy Lạp vào năm 2004, khi mà một mình Manu Ginobili dẫn dắt tuyển bóng rổ Argentina đánh bại tuyển Mỹ hùng mạnh được dẫn dắt bởi Allen Iverson, người đang ở đỉnh cao của sự nghiệp. Sau khi vượt qua đỉnh núi Mỹ, Manu Ginobili cùng Argentina dễ dàng đánh bại Italy ở trận chung kết để giành chiếc huy chương vàng quý giá nhất trong lịch sử bóng rổ Argentina.

Manu Ginobili: Siêu dự bị vĩ đại nhất lịch sử NBA - Ảnh 2.
Manu Ginobili, kèo trái quái kiệt vĩ đại nhất mà bóng rổ Argentina từng sản sinh.

Sau kỳ Thế Vận Hội thần kỳ cùng Argentina năm ấy…

Nhiều chuyên gia vẫn luôn tin rằng Manu Ginobili dư sức để trở thành siêu sao ở một đội bóng bất kỳ nào khác, và cạnh tranh cho danh hiệu MVP. Nhưng Manu Ginobili vẫn thể hiện sự trung thành tuyệt đối với Spurs, thậm chí là sẵn sàng ra sân từ băng ghế dự bị, vì mục đích chung của tập thể.

Nhìn lại 16 mùa giải ở NBA, Manu Ginobili đã trở thành huyền thoại của Spurs, một trong những cầu thủ quốc tế xuất sắc nhất mọi thời đại và là siêu dự bị vĩ đại nhất lịch sử NBA. Manu Ginobili là siêu sao độc nhất vô nhị trong lịch sử sẵn sàng chấp nhận vai trò dự bị mà không hề oán thán.

Dù chỉ một lần được vinh dự nhận danh hiệu Sixth Man of the Year vào mùa giải 2007-08, nhưng Manu Ginobili lại đánh bại mọi tên tuổi lớn khác ở những con số thống kê khi ra sân từ băng ghế dự bị. Trên thực tế, Manu Ginobili cực kỳ xứng đáng cho danh xưng Siêu dự bị vĩ đại nhất trong lịch sử NBA.

Hãy nhìn qua con số thống kê dưới đây:

Manu Ginobili: Siêu dự bị vĩ đại nhất lịch sử NBA - Ảnh 3.
Manu Ginobili đạt con số thống kê vượt trội so với những siêu dự bị khác trong lịch sử NBA.

Manu Ginobili có được 129,0 trận thắng khi ra sân từ băng ghế dự bị, bỏ xa người về nhì là huyền thoại Kevin McHale với 100,7 trận thắng. Xét theo Career PIPM (Career Player Impact Plus-Minu), những cầu thủ chơi ít nhất 10.000 phút từ băng ghế dự bị trong sự nghiệp thì Manu Ginobili cũng đạt chỉ số hiệu quả cao nhất với +3,59, bỏ xa Kevin McHale với +2,19

Dù cho đã bước sang tuổi xế chiều của sự nghiệp nhưng Manu Ginobili vẫn giúp Spurs tấn công tốt hơn hẳn mỗi khi có mặt trên sân. Spurs ghi trung bình nhiều hơn 4,3 điểm trong mỗi 100 đợt tấn công khi có mặt Manu Ginobili trên sân trong nhiều mùa giải qua.

Ngoài ra, Manu Ginobili nằm trong nhóm 15 cầu thủ có trung bình hơn 18,0 điểm, 5,0 rebounds (bắt bóng bật bảng) và 5,0 kiến tạo trong mỗi 36 phút thi đấu trong lịch sử NBA. Nhưng nếu như những cầu thủ còn lại làm được điều này với vai trò cầu thủ chính thức, Manu Ginobili chỉ cần ra sân từ băng ghế dự bị.

Sự hy sinh của Manu Ginobili với bóng rổ, Spurs và đội tuyển quốc gia là quá lớn. 4 chức vô địch NBA và 1 chiếc huy chương vàng Thế Vận Hội cùng tuyển Argentina đã nói lên hết về sự vĩ đại của Manu Ginobili.

Khoảnh khắc ấn tượng của Manu Ginobili trên tạp chí SlamUPS
Khoảnh khắc ấn tượng của Manu Ginobili trên tạp chí SlamUPS

Với phong cách thi đấu và cá tính của mình, Ginobili được rất nhiều người yêu quý và cũng có rất ít antifan. Sau những gì anh nhận được, cầu thủ này xứng đáng nhận được sự tôn trọng và những di sản anh để lại là không thể bàn cãi. Tuy nhiên bản thân Ginobili lại không quá để ý tới những thứ này: “Mọi người thường hay quá coi trọng chuyện để lại di sản gì cho thế hệ sau. Nếu bạn cứ sống và phải nghĩ làm thế nào để có 1 di sản gì đó cho những thế hệ sau, bạn lại có thêm 1 nỗi lo nữa trong cuộc sống rồi.” Một câu phát biểu ‘rất Ginobili’, với anh mọi thứ đều bắt nguồn từ cảm hứng, anh luôn thi đấu với 1 tinh thần thoải mái, không sợ sệt. Ginobili luôn muốn thoải mái trong tất cả những việc mình làm và không quan tâm quá nhiều tới những thứ danh vọng khác.

Tuy nhiên anh thực sự đã để lại 1 di sản tại NBA rồi. Một phong cách chơi bóng độc đáo, gã dị nhân độc nhất vô nhị trong lịch sử NBA, tạm biệt anh.

Tổng hợp

Mario Wuysang: Uncle Drew phiên bản Đông Nam Á

Có nhiều cách để tên tuổi chúng ta được nhớ mãi trong cuộc sống. Có thể là việc trở thành một người hùng. Trở thành một con người thành đạt. Trở thành một ngôi sao màn bạc, một ca sĩ danh tiếng hoặc đơn giản chỉ là một người chồng, người cha của gia đình và luôn sống trọn với niềm đam mê cháy bỏng đến ngày cuối cùng…

Mario Wuysang – gã đàn ông với cái đầu trọc lóc trông như một kẻ dữ dằn, thô kệch nhưng hoá ra lại luôn nở nụ cười chan hoà với ngay cả chính đối thủ của mình – là một người như vậy.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 1.

Sáng 9/8/2018, Mario lặng lẽ đăng lên tài khoản instagram cá nhân một dòng trạng thái với nội dung cảm ơn không quá dài, nhưng đầy đủ, ngắn gọn và xúc tích. Lời cảm ơn gói gọn trong những dòng chữ đầy xúc động đó là cả một chặng đường kéo dài 15 năm với đầy đủ mọi thăng trầm của người được xem như là một cầu thủ điều phối bóng hàng đầu tại khu vực Đông Nam Á, Mario Wuysang.

“Success starts in the mind” – “Thành công khởi nguồn từ tâm trí”. Mario đã trích dẫn câu nói này trong lời cám ơn của mình. Sự nghiệp bóng rổ trong suốt 15 năm qua của Mario chỉ có thể gói gọn bằng 2 chữ thành công. Không đơn thuần là tiền bạc, mà còn là tình yêu vô bờ mà người hâm mộ bóng rổ cả khu vực Đông Nam Á đã dành cho Mario, bởi vì lối sống giản dị cho đến lối chơi bóng đầy hoa mỹ, nghệ thuật và cực kì thông minh.

Nhưng Mario sẽ chẳng có được ngày hôm nay nếu như đã không có những quyết định dũng cảm khi còn trẻ. Nếu được trở lại cái tuổi 23 khi ấy, Mario Wuysang có lẽ vẫn chọn con đường đã đi.

Mario Wuysang sinh ngày 5/5/1979, tại Surabaya, Indonesia – thành phố cảng cổ xưa nhất Đông Nam Á. Nền kinh tế của Xứ sở vạn đảo Indonesia đang nằm trong giai đoạn vàng son ở thời điểm đó. Điều này từng được tác giả Guy J. Pauker thuật lại trong cuốn sách “Indonesia 1979: The Record of Three Decades”.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 2.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Vào giai đoạn từ 1990, khi Đông Nam Á có những bước đi hội nhập hơn với thế giới và cuộc khủng hoảng tài chính châu Á ảnh hưởng mạnh mẽ lên Indonesia, đã có rất nhiều người rời bỏ quê hương để tới Mỹ – đồng minh hậu thuẫn chống lưng của nước này. Gia đình Wuysang cũng không ngoại lệ. Điều đầu tiên mà bố mẹ của Mario làm khi đặt chân lên đất Mỹ là gửi gắm anh vào trường trung học Bloomington North, Bloomington, bang Indiana.

Mario Wuysang bắt đầu tiếp xúc với nền bóng rổ Mỹ tại ngôi trường này. Huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á tương lai ghi danh vào đội bóng rổ trường và bắt đầu tập luyện hăng say cùng niềm đam mê cao độ. Nhưng khoảng vào thời gian đó, trường Bloomington North lại không chú trọng đến bộ môn bóng rổ. Thế mạnh của trường vốn dĩ là tennis và đấu vật. Bóng rổ chỉ là thứ yếu.

Nhưng tài năng chơi bóng và sự đam mê của Mario vẫn tiếp tục phát triển không ngừng, bất chấp việc không nhận được sự hậu thuẫn từ nhà trường. Mario Wuysang và các đồng đội đã viết nên một câu chuyện cổ tích khi vô địch cúp IHSAA – một trong những giải đấu dành cho học đường lâu đời nhất bang Indiana nói riêng và nước Mỹ nói chung. Điều này đã thật sự gây ấn tượng với các tuyển trạch viên bóng rổ của trường đại học Indiana hay còn được biết đến với cái tên Purdue University Fort Wayne.

Xem thêm: Bóng rổ: Bài thuốc tăng tuổi thọ

Một chương mới mở ra cho chàng trai nhỏ bé đến từ Châu Á tại quê hương của môn bóng rổ. Một lời đề nghị kèm theo học bổng thể thao của trường đã được gửi đến Mario. Một sự công nhận tài năng từ những cầu thủ người Mỹ bản địa khác và là phần thưởng to lớn mà bóng rổ đem đến cho Mario. Trong 4 năm học tại Fort Wayne, Mario Wuysang đã được thử lửa bản thân tại 2 hệ thống giải đấu lớn mà đội bóng này tham gia, đó là Great Lakes Valley Conference và NCAA D-I Independent (tiền thân của NCAA Division II ngày nay ).

Đây quả thực là quãng thời gian vô cùng bổ ích giúp Mario tích lũy kinh nghiệm thực chiến cho bản thân để sau này trở thành hành trang quan trọng trên con đường tiến lên bóng rổ chuyên nghiệp. Từ môi trường này, biệt danh “Uncle Roe” của Mario đã ra đời và ít ai ngờ rằng cái tên này lại trở thành nỗi khiếp sợ của rất nhiều đội bóng Đông Nam Á.

Mùa hè năm 2002, mùa giải cuối cùng trong màu áo Fort Wayne chuẩn bị khép lại với Mario Wuysang. Nhưng cơ hội chơi bóng rổ chuyên nghiệp vẫn chưa đến với anh, mặc dù đã có những màn thể hiện không tồi tại giải đại học.

Bất ngờ, “Uncle Roe” nhận được lời đề nghị, nhưng không phải đến từ những đội bóng tại Mỹ, nơi anh và gia đình đang sinh sống. Cuộc gọi đến từ một đội bóng thuộc quê hương Indonesia, nằm phía bên kia bán cầu. Mario Wuysang ngay lập tức gật đầu và bản hợp đồng được soạn thảo. Vài tháng sau, Mario đặt chân trở về Indonesia thân yêu.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 3.

Aspac Jakarta là câu lạc bộ đầu tiên mà Mario Wuysang khoác áo tại Indonesia. Đây đội bóng giàu truyền thống bậc nhất ở xứ sở vạn đảo. Vào những năm đầu thế kỷ 21, Aspac được xem là đội bóng bá chủ và càn quét mọi danh hiệu quốc nội ở Indonesia với bộ đôi khét tiếng Andy và Denny. Để củng cố đế chế, Aspac đã đem về trung phong tốt nhất Indonesia vào năm 2003, Isman Thoyib và dĩ nhiên là không thể thiếu tài năng trẻ Mario Wuysang. Một “bộ tứ siêu đẳng” được hình thành và vị thế của Aspac ngày càng vững chắc hơn. 2 chức vô địch vào năm 2003 và 2005 là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của đoàn quân hủy diệt này.

Năm 2009, Wuysang quyết định chuyển đến Garuda Flexi Bandung – một đội bóng ít tên tuổi nhưng lại thể hiện tham vọng muốn thay đổi mình hơn trên bản đồ bóng rổ Indonesia. Nhưng Mario Wuysang chỉ gắn bó với Garuda Flexi Bandung đúng một năm. Ngay cuối mùa giải năm đó, Mario quyết định rời đi và viết nên những năm tháng đẹp nhất trong sự nghiệp thi đấu.

Xem thêm: Jayson Tatum tôi ghét Celtics 

Năm 2009, giới bóng rổ Đông Nam Á rạo rực khi kênh truyền hình Fox Sport tiết lộ về việc FIBA Asia quyết định thành lập một giải đấu chuyên nghiệp đầu tiên dành cho tất cả các đội bóng chuyên nghiệp của khu vực. Satria Muda BritAma là 1 trong 6 đội bóng đầu tiên của Đông Nam Á đặt bút kí xác nhận sẽ tham gia ABL, giải bóng rổ Đông Nam Á. Ngay tại mùa đầu tiên 2009-10, họ đã xuất sắc giành vị trí Á quân. Nhưng Satria Muda BritAma không hề hài lòng với kết quả này.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 4.

Với mục tiêu phải vô địch, Satria Muda BritAma chiêu mộ Mario Wuysang và hy vọng tài năng của cầu thủ này sẽ đem họ đến với mục tiêu đó. Nhưng mùa 2010-11, Wuysang và những người đồng đội chỉ tiến được đến vòng Playoffs. Sau đó, Mario được chuyển về đội hình thi đấu tại giải vô địch quốc gia Indonesia (NBL/IBL) của câu lạc bộ. Gạt bỏ thất bại tại ABL, Mario giúp Satria Muda BritAma thống trị làng bóng rổ Indonesia. Một món quà vừa xứng đáng cho những nỗ lực của toàn đội, lại như một sự xoa dịu cho kết quả ở ABL.

Riêng cá nhân Mario Wuysang, Satria Muda BritAma dù không thể đạt kết quả cao nhất ở ABL, nhưng phần thưởng MVP Local Player đã được trao tặng cho anh sau những màn trình diễn vô cùng xúc động và đáng nhớ.

Sang đến năm 2011, công ty Indonesia Sport Venture, đơn vị chủ quản của Satria Muda BritAma quyết định tách ra làm 2 đội hình để phục vụ cho hai mục tiêu là NBL/IBL và ABL. Indonesia Warriors là đội bóng phục vụ cho mục tiêu ABL. Đội bóng này chiêu mộ HLV Todd Purves (HLV hiện tại của Hanoi Buffaloes tại VBA) đảm nhận công việc chỉ đạo. Mario Wuysang cũng được thuyết phục chuyên tâm thi đấu tại đấu trường ABL để làm điểm tựa về chuyên môn. Đồng hành với Mario Wuysang trong chiến dịch ABL năm đó còn có Stanley Pringle, một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng và kì cựu của Phillipines.

Xem thêm: Top 10 ban lãnh đạo đỉnh nhất NBA

Trong 2 mùa giải thi đấu tại ABL dưới màu áo của Indonesia Warriors, Mario có cho mình một chức vô địch vào năm 2012 sau khi đánh bại đội bóng đến từ Philippines, San Miguel Beermen. Cũng trong năm 2012, Mario có một kỉ niệm khó thể nào quên trên đất Việt Nam khi trở thành nạn nhân của màn lội ngược đi vào lịch sử của Saigon Heat. 30 giây điên rồ vào buổi tối ngày 17/4/2012 đã khiến cho Mario Wuysang hiểu được rằng không phải lúc nào đội mạnh hơn cũng là đội chiến thắng.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 5.

Giữa năm 2013, Mario Wuysang đã đưa ra một quyết định bất ngờ với giới mộ điệu bóng rổ trong và ngoài nước Indonesia. Anh quyết định gia nhập CLS Knights để có thể thi đấu tại giải quốc nội nhưng vẫn khoác áo Indonesia Warriors thi đấu tại ABL cho tới năm 2014. Mario Wuysang không đạt thêm thành tích nào đáng kể tại giải đấu này một lần nữa. CLS Knights những năm đó vẫn còn là một đội bóng tầm trung tại giải quốc nội IBL/NBL dù rằng họ có trong tay cầu thủ tài năng Dimaz Muharri. Với sự gia nhập của Mario, CLS Knights thiết lập được một bộ đôi vòng ngoài rất mạnh với sự cơ động, kĩ năng ném tầm trung tốt đến từ Dimaz và lối chơi bóng rất khoa học với những đường kiến tạo thông minh cùng khả năng ném 3 điểm đến từ Mario.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 6.

Để có được chữ kí của đứa con lưu lạc, đội bóng vùng Surabaya đã phải trả một số tiền khá lớn và biến Mario Wuysang trở thành cầu thủ nội hưởng mức lương cao nhất tại Indonesia. Chi tiết về mức lương không hề được tiết lộ với báo chí nhưng những đồn đoán về khoản tiền này thì luôn âm ỉ trong cộng đồng giới mộ điệu và các tay cò cầu thủ. Tất cả đều cho rằng số tiền này sau đó còn thay đổi khá nhiều dựa trên thành tích mà Mario giúp cho đội bóng.

Ngay mùa đầu tiên góp mặt, Mario cùng Dimaz đưa CLS Knights vào thẳng đến trận chung kết và giành được vị trí Á quân sau rất nhiều năm tham dự.

Dù cho sự xuất hiện của tân binh mang 2 quốc tịch Mỹ-Indo Jamarr Johnson – người chơi vô cùng xuất sắc tại IBL/NBL (ngay năm đầu đoạt MVP, Rookie of the year và Top ghi điểm) trong thời gian sau này; bất chấp sự trồi sụt phong độ của Dimaz Muharri hay cả sự trở lại muộn màng của người đồng đội một thời Isman Thoyib; Mario Wuysang vẫn tỏa sáng trong vai trò của mình với 4 lần liên tiếp nhận giải thưởng Top kiến tạo tại giải quốc nội (IBL/NBL). Mario đã nâng lối chơi Pass-First (thuần chuyền) lên một tầm cao hoàn toàn khác so với mặt bằng chung của giải. Nhanh hơn, khéo hơn và chuẩn xác hơn người khác, đó là những gì mà người hâm mộ miêu tả về những đường chuyền của người đội trưởng mẫu mực Mario Wuysang.

Đến mùa giải ABL 2017-2018, CLS Knights quyết định tham gia và Mario Wuysang cũng trở lại đấu trường mà mình từng đứng trên bục cao nhất. Ở tuổi 39, Mario vẫn thi đấu rất hay với 12,4 điểm, 3,9 kiến tạo và 3,5 rebounds (bắt bóng bật bảng) trong 28,5 phút thi đấu mỗi trận. Đặc biệt hơn cả, Mario Wuysang đã được ABL vinh danh khi trở thành cầu thủ thứ 14 gia nhập 1.000 Points Club (những cầu thủ ghi trên 1.000 điểm tại giải đấu) – anh đã ghi 1.039 điểm trong toàn bộ quá trình thi đấu tại ABL.

Mario cũng nằm trong vị trí thứ 7 của những cầu thủ kiến tạo nhiều nhất ABL với tổng cộng 286 đường chuyền thuận lợi, thuộc Top 10 cầu thủ có chỉ số steal cao nhất với 108 lần cướp bóng. Mario Wuy sang cũng trở thành cầu thủ ném nhiều cú 3 điểm thành công thứ 2 trong lịch sử của giải với 191 lần ra tay thành công, hiệu suất là 33,8%.

Kết thúc chặng đường ABL 2017-2018, Mario Wuysang đã thi đấu tổng cộng 94 trận, 2.846 phút cho giải đấu này.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 7.

Năm 2005, tức 2 năm sau ngày trở về quê mẹ, Mario Wuysang lần đầu tiên được gọi lên tuyển quốc gia Indonesia. Chức vô địch IBL/NBL cùng Aspac giúp cho “Uncle Roe” nhận được sự nể phục từ những người đồng đội lớn tuổi khác. Năm đó, Indonesia trở thành Á quân Đông Nam Á khi chỉ chịu thua Phillipines – hoàng đế của khu vực.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 8.

15 năm chơi chuyên nghiệp, 12 năm khoác lên mình màu áo tuyển quốc gia, Mario là người hiểu rõ hơn ai hết về sức mạnh khủng bố của đối thủ truyền kiếp Phillipines. Chỉ đúng một mùa SEA Games duy nhất vào năm 2011 trên chính sân nhà Jakarta, Indonesia trở thành khán giả ở trận chung kết.

Còn lại 5 lần về nhì tại SEABA, 3 lần về nhì ở SEA Games là những thành tích mà Mario có được cùng tuyển quốc gia. Tài năng của Mario được công nhận rộng rãi trên phạm vi Đông Nam Á nói riêng và toàn châu lục nói chung. Anh đã đoạt danh hiệu vua kiến tạo tại FIBA Asian Championship năm 2011 và SEABA năm 2017.

Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 9.
Mario Wuysang: Hành trình 15 năm của huyền thoại bóng rổ Đông Nam Á - Ảnh 10.

Nhà Wuysang có 2 cô cậu nhóc xinh đẹp và Mario thực sự muốn dành thời gian nhiều hơn cho chúng. Trên kênh chính thức của CLS, Mario đã có những chia sẻ rất đời thường như vậy sau một cuộc nói chuyện dài với chủ tịch đội bóng.

Đã 39 tuổi, cơ thể có thể cho phép thi đấu được mùa giải này, nhưng chưa chắc Mario có thể làm được điều đó vào mùa sau. Các lớp vận động viên trẻ kế cận cũng cần những môi trường và cơ hội để toả sáng.

Nếu Mario vẫn ở nguyên vị trí đó, bản thân anh cũng không thể tiến lên mà còn tước đi tiềm năng phát triển của những người khác. Bây giờ, không chỉ là câu chuyện về danh hiệu cá nhân, mà còn là sự phát triển chung cho tương lai CLS Knights.

Gia đình Mario Wuysang sinh sống tại Mỹ và anh sẽ quay trở lại xứ cờ hoa, tham gia vào công tác đào tạo trẻ và huấn luyện các tài năng kế cận thông qua những dự án đã được lên lịch trình.

Cô vợ Cassidy ắt hẳn sẽ rất vui mừng với điều này, vì không còn là những cách xa về địa lý, không còn phải nuôi dạy con một mình.

Mario Wuysang đã trở về.

_________________

Cám ơn Mario vì đã dành cả thanh xuân 15 năm tuyệt đẹp để cống hiến cho bóng rổ Đông Nam Á. Nếu như ngày đó anh không quyết định trở về thì người hâm mộ tại nơi đây, và thậm chí là ở quê nhà Indonesia xinh đẹp đã không được chứng kiến những nét kiêu sa vô cùng trong các đường chuyền mà anh tạo ra.

Giống như một cơn gió mát lành khiến cho nền bóng rổ khu vực phát triển, Mario Wuysang đã thực sự đem lại niềm cảm hứng cho nhiều người khi thấy anh thi đấu. Một sự khoan thai điềm tĩnh hiếm có, lắt léo, tốc độ và chuẩn xác.

Mario Wuysang, cám ơn anh vì những gì anh đã để lại đây.

Xin chào và tạm biệt, huyền thoại “Uncle Roe” !

Theo Webthethao

Nguyễn Xuân Quốc: Sự trở lại diệu kì

Giây phút đối mặt với chấn thương

18h05 ngày 7/10/2017, đây có lẽ là khoảnh khắc mà tài năng trẻ của bóng rổ Việt Nam – Nguyễn Xuân Quốc đến hết đời cũng không thể nào quên. Sau cú ném 3 điểm không chính xác của người đàn anh Tô Quang Trung, Xuân Quốc nhảy lên rebound và sau khi tiếp đất cơn ác mộng xảy ra với cầu thủ người Vũng Tàu.

Nguyễn Xuân Quốc: Giọt nước mắt chiến binh và khát vọng trở lại - Ảnh 1.

“Mình thấy nhói đau nhưng vẫn quay lại nhìn bảng tỷ số. Ngay lập tức sau đó, một màu tối xầm cứ thế che mờ mắt. Rất, rất đau, chưa bao giờ bản thân mình thấy đau đến như vậy”, hậu vệ sinh năm 1994 chia sẻ về khoảnh khắc đáng sợ của mình.

Tuy nhiên, với một cầu thủ trẻ đầy năng lượng và luôn lạc quan như Xuân Quốc, bản thân số 7 của Thang Long Warriors không nghĩ đó là một chấn thương nặng đến như vậy. “Khi được cáng ra sân, mình vẫn nghĩ đó chỉ là một chấn thương nhẹ, giống như những chấn thương khác đã từng trải qua”, Xuân Quốc chia sẻ. Cuối cùng, sau 3 ngày chườm đá liên tục, các bác sỹ đã có kết luận cuối cùng về chấn thương của Nguyễn Xuân Quốc.

Nguyễn Xuân Quốc – số 7 của Thang Long Warriors đứt dây chằng đầu gối. VBA 2017 đối với cầu thủ người Vũng Tàu đã kết thúc và anh cần 1 năm để điều trị chấn thương.

Giọt nước mắt chiến binh

Cho tới khi đi gặp bác sỹ, mình vẫn lạc quan nghĩ rằng sẽ không sao cả. Nhưng khi bác sỹ nói rằng đứt dây chằng thì thực sự mình đứng không vững. Nước mắt cứ thế rơi”, hậu vệ Thang Long Warriors chia sẻ về khoảnh khắc đáng quên.

Nguyễn Xuân Quốc: Giọt nước mắt chiến binh và khát vọng trở lại - Ảnh 2.

Một người đàn ông, một chiến binh như Nguyễn Xuân Quốc luôn lạc quan trước mọi khó khăn. Nhưng ở khoảnh khắc đó, bản thân Quốc hiểu rằng đây là chấn thương vô cùng nghiêm trọng, nó không chỉ ảnh hưởng lớn tới sự nghiệp của bản thân mà còn khiến anh phải rời xa sân bóng rất lâu, rất lâu nữa!

Ít ngày sau khi có kết luận cuối cùng về chấn thương, Nguyễn Xuân Quốc lên đường tới Philippines để tiến hành phẫu thuật. Mọi thứ thành công tốt đẹp và nhiệm vụ của Quốc lúc này là vượt qua khoảng thời gian đầy thử thách trước mắt.

Từ một cầu thủ quan trọng của Thang Long Warriors, nhận được sự tin tưởng của HLV Lee Tao Dana và thường xuyên ra sân thi đấu dưới con mắt của hàng ngàn cổ động viên, Xuân Quốc trở về Vũng Tàu với cái chân tập tễnh, với 4 bức tường và phải rời xa bạn gái – người trở thành vợ sắp cưới của anh bây giờ.

Nguyễn Xuân Quốc: Giọt nước mắt chiến binh và khát vọng trở lại - Ảnh 3.

Khát vọng tìm lại chính mình

“Có rất nhiều khó khăn, khoảng thời gian đáng sợ nhất là cơ bị teo. Nhưng chưa bao giờ bản thân mình cảm thấy tuyệt vọng, vẫn luôn lạc quan về ngày trở lại. Mẹ là người luôn bên cạnh mình, là nguồn động lực lớn nhất trong mình.

Bạn gái mình luôn động viên, khích lệ mình từng ngày. Những người bạn luôn quan tâm, những người hâm mộ vẫn gửi cho mình những lời chúc tốt đẹp nhất. Tất cả những điều đó giúp mình vượt qua được tất cả khó khăn,” Xuân Quốc tâm sự về những nguồn động lực giúp anh chiến đấu với chấn thương.

Nguyễn Xuân Quốc: Giọt nước mắt chiến binh và khát vọng trở lại - Ảnh 4.

Tưởng như sẽ phải rời xa trái bóng cam rất lâu thì những nỗ lực của Quốc đã được đền đáp phần nào. Với sự giúp đỡ của bác sỹ Nguyễn Trọng Thủy, cầu thủ người Vũng Tàu hồi phục dần dần và đã có thể chơi bóng lại với cường độ vừa phải.

Xem thêm: Phan Minh Luyến: “Tôi làm mọi việc, từ nông dân, bốc vác, chở rau chỉ để ĐƯỢC CHƠI BÓNG”

Xuân Quốc cũng đã trở lại Thủ đô để làm việc cho Thang Long Warriors với tư cách trợ lý và cũng giúp anh có điều kiện tốt nhất để chữa trị hoàn toàn chấn thương. Giấc mơ trở lại đang ngày càng đến gần, nhưng chấn thương đáng quên này giúp Quốc hiểu rằng mình cần phải trưởng thành hơn.

Bản thân mình đã đột phá tốt rồi, giờ cần phải tập ném nhiều hơn để hoàn thiện bản thân. Mình cần chơi bóng một cách tỉnh táo hơn nhưng nhiệt huyết thì sẽ vẫn như vậy,” cầu thủ sinh năm 1994 tươi cười.

Hãy đối mặt với chấn thương và vượt qua nó!

Nguyễn Xuân Quốc: Giọt nước mắt chiến binh và khát vọng trở lại - Ảnh 5.

Giống như Nguyễn Xuân Quốc, Nguyễn Hoàng Tuấn của Danang Dragons cũng dính chấn thương tương tự và cần khoảng thời gian dài nữa mới có thể trở lại. Dư Minh An là cái tên tiếp theo gặp vận đen, dù chưa có kết luận chính thức nhưng cầu thủ của Saigon Heat nhiều khả năng sẽ phải trải qua những gì mà 2 người đồng đội của mình tại tuyển Thành phố Hồ Chí Minh đang phải chịu đựng.

Mình chỉ muốn nhắn với Tuấn và An rằng mình còn trẻ, phục hồi sẽ tốt hơn. Kiên trì và vượt qua giới hạn của bản thân thì sẽ thành công,” Xuân Quốc nhắn nhủ tới 2 người đồng đội.

Trong thể thao, chấn thương không buông tha bất cứ ai, vấn đề là bạn sẽ đối diện và vượt qua nó như thế nào? Giống như cách mà hậu vệ của Thang Long Warriors thi đấu trên sân, Xuân Quốc đã nỗ lực và vượt qua giai đoạn khủng hoảng của mình một cách đầy mạnh mẽ.

Ngày mà Nguyễn Xuân Quốc trở lại không còn xa, những bước chạy của cầu thủ người Vũng Tàu là minh chứng cho sức mạnh của bản thân, rằng chẳng có chấn thương hay bất cứ rào cản nào có thể ngăn cản được khát khao được cháy trên sân đấu!

Theo Webthethao

Nhìn lại chấn thương kinh hoàng nhất lịch sử bóng rổ Mỹ

Vào một tối tháng 8 năm 2014, Kevin Ware tận hưởng khoảng thời gian thư giãn bằng cách mở ti vi theo dõi trận giao hữu giữa 2 đội hình Trắng Xanh của tuyển bóng rổ Mỹ. Quan sát nửa hiệp đầu, Ware bỏ đi trước khi trở lại theo dõi nốt hiệp 4. Anh thú nhận rằng ước gì mình đã không làm vậy.

Ware chứng kiến ngôi sao Indiana Pacers Paul George đuổi theo James Harden, cố gắng thực hiện cú block trước khi tiếp đất tồi tệ. George va vào bảng rổ còn phần xương chầy gần cổ chân của anh bị bẻ gãy, lủng lẳng đong đưa dưới lớp tất dài.

Xem lại chấn thương của Paul George tại tháng 8/2014.

Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình sẽ thấy lại điều này. Nó chắc chắn là một cú sốc, làm ớn lạnh toàn thân tôi. Tôi lúc đó thậm chí không biết phải làm gì hay nghĩ gì. Một lúc sau, tôi bước ra khỏi phòng, tự hỏi bản thân rằng điều mình vừa xem có thật không vậy. 10 phút sau trở lại, tôi thấy cậu ấy nằm trên cáng. Ôi, Chúa ơi!”,Ware kể lại.

Chấn thương của Paul George thực sự khủng khiếp nhưng chính Ware là người từng trải qua một chấn thương tương tự nhưng gây ám ảnh bàng hoàng hơn cho những ai chứng kiến.

5 năm nhìn lại chấn thương gây sốc tột độ trong lịch sử bóng rổ - Ảnh 2.

Trận đấu ác mộng tại NCAA

Indianapolis ngày 31 tháng 3 năm 2013, đội bóng rổ cấp đại học Louisville của Kevin Ware  gặp gỡ đối thủ Duke trong trận chung kết tranh ngôi vô địch NCAA cấp khu vực.

Trận đấu mới ở hiệp đấu đầu tiên nhưng ai cũng muốn tung hết sức vào từng pha bóng. Ware không ngoại lệ khi anh bật hết cỡ của bản thân nhằm thực hiện một pha cản bóng trước hậu vệ Thornton bên phía Duke.

Nhà thi đấu dõi theo trái bóng được ném ra bởi Thornton và bay vào rổ, trước khi họ nhận ra Ware đang nằm đau đớn trên đường biên với cái chân gãy. Nhìn kỹ, phần xương chầy của anh đã bị gãy làm hai.

Xem tình huống kinh khủng xảy đến với Kevin Ware.

Cùng một kiểu chấn thương giống Paul George nhưng không có phần tất hay vải nào che đi khu vực tiếp xúc. Mảnh xương gãy của Ware lộ ra ngoài, tạo nên hình ảnh gây sốc ngay lập tức cho những cầu thủ và khán giả có mặt trên sân.

Thornton, người vừa thoát khỏi cú cản bóng, vội vàng quay lưng che mặt. Anh liên tục lắc đầu với biểu lộ “Không thể tin được“. Ở phía sân nhà Louisville, 3 đồng đội của Ware bủn rủn chân tay, khuỵu ngã xuống sàn sau khi mục kích chấn thương tồi tệ. Trong số này, 2 người đã bật khóc.

Dàn dự bị Louisville bước lại gần Ware, vài người chạm vào người anh, họ hốt hoảng nhưng không quên thực hiện những động tác nhằm xoa dịu nỗi đau của người đồng đội.

Cả nhà thi đấu nhộn nhạo. Nhiều người lên tới đỉnh điểm của cảm giác bàng hoàng, họ ôm mặt khóc, ngay cả những người đàn ông. Lúc này, đội ngũ y tế đang làm mọi cách để cấp cứu cho Ware.

5 năm nhìn lại chấn thương gây sốc tột độ trong lịch sử bóng rổ - Ảnh 4.
Với các đồng đội Louisville, chấn thương của Ware gây cho họ cảm giác đau đớn.

Huấn luyện viên 2 đội tìm cách kéo các cầu thủ của mình về băng ghế chỉ đạo. Họ hiểu rằng đó thực sự là một cú sốc. Cần phải nói gì đó, làm gì đó mau chóng để tất cả có thể trở lại với trận đấu quan trọng cấp khu vực này.

Toàn bộ cầu thủ đôi bên dồn về khu vực qui định. Nhóm Duke không thực sự có một cuộc họp bàn chiến thuật như mọi lần hội ý khác, trong khi các thành viên Louisville khoác vai nhau, trao nhau những cái ôm để xoa dịu cảm giác đau đớn trong mỗi người.

Ware được đưa khỏi sân bằng một chiếc cáng sau khi chỗ xương gãy được bó lại tạm thời. Trước khi rời đi, miệng anh không ngừng lặp lại lời nhắn dành cho các đồng đội: “Tôi ổn, nhất định phải thắng đó nhé“.

Và Louisville như được tiếp thêm sức mạnh, họ vượt qua đối thủ Duke với tỷ số 85-63 (cách biệt tới 22 điểm).

5 năm nhìn lại chấn thương gây sốc tột độ trong lịch sử bóng rổ - Ảnh 5.

Điều gì đã dẫn tới chấn thương?

Khi chứng kiến tình huống của Kevin Ware, nhiều bác sĩ thể thao đã kinh ngạc khẳng định đây là một trong những chấn thương trầm trọng và kỳ quặc nhất trong lịch sử thể thao. Các trường hợp tiếp đất tồi dẫn tới gãy xương không hiếm có nhưng trong trường hợp của Ware có sự khác biệt.

Tiến sĩ y khoa Dave Hnida tại Denver đưa ra một câu tuyên bố đáng nhớ: “Tôi chỉ thấy chấn thương như vậy ở các tai nạn xe đâm hoặc những người bị trúng bom trong chiến tranh“.

Hnida giải thích kỹ hơn rằng: “Thông thường, các vận động viên bật cao rồi tiếp đất nguy hiểm, gây gẫy xương chầy ở các khu vực cổ chân, gần cổ chân và đầu gối. Nhưng Kevin Ware lại bị gãy xương chầy ở điểm giữa khu vực mà ta hay gọi là ống đồng.

Ngoài ra, trường hợp của cậu ấy còn hi hữu ở chỗ, phần xương còn thực sự bị gãy rời làm 2 mảnh, đâm thẳng cả ra ngoài lớp da thịt. Thông thường, phần xương gãy của các trường hợp khác đều không thực sự bị tách rời như vậy.”

5 năm nhìn lại chấn thương gây sốc tột độ trong lịch sử bóng rổ - Ảnh 6.
Chấn thương của Ware rất hiếm khi gặp trong bóng rổ.

Vậy nguyên nhân nào đã dẫn tới chấn thương hiếm có của Ware? Tờ Associated Press đã kết hợp ý kiến của tiến sĩ Hnida cùng 2 chuyên gia đầu ngành khác để đưa ra phán đoán.

Phần giữa của xương chầy là khu vực khó có thể bị gãy khi chơi bóng rổ. Giả thiết đầu tiên được đưa ra là bản thân Ware đã có một vết rạn từ trước ở khu vực xương chầy của anh. Vết rạn làm cơ sở để kết hợp với lực tiếp đất mạnh, đã làm phần xương chầy của Ware gãy làm đôi.

Thêm một ý nhỏ, các chuyên gia tiếp tục nói tới vấn đề chất lượng xương của Ware không thực sự đạt đủ lượng khoáng chất cần thiết. Nhưng trên hết, cả 3 cùng nhắc tới nguyên nhân trọng yếu nhất, tư thế trên không của Ware trước khi ngã.

Associated Press nhấn mạnh ý này như sau: “Dường như Kevin Ware đã có 1 giây suy nghĩ làm sao để không bị bay quá xa ra khỏi sân. Trước đó, anh đã thực hiện một pha lấy đà rồi bật rất mạnh. Cú bật cao thật hoàn hảo nhưng có đà bay đáng sợ.

Và khi anh lưỡng lự, anh đã đưa phần chân chệch lại phía sau để cố gắng tiếp đất trong khu vực sát đường biên. Chỉ 1 giây lưỡng lự đó đã đưa phần xương chầy vào vị trí chịu lực mạnh nhất.”

5 năm nhìn lại chấn thương gây sốc tột độ trong lịch sử bóng rổ - Ảnh 7.

Cuộc sống sau đó của Ware

Buổi sáng tỉnh dậy sau chấn thương, Ware được vây quanh bởi gia đình và các thành viên trong đội Louisville. Mang chiếc cúp vô địch khu vực tới bệnh viện nơi Ware điều trị, họ đã khiến anh nở được nụ cười.

Ware vẫn còn nhớ: “Sau đó, họ hỏi tôi muốn ăn gì và tôi nói muốn được ăn thức ăn từ Hooters, dù lúc đó mới 10 giờ sáng, cửa hàng vẫn chưa mở cửa“.

Không phải lúc nào Ware cũng có được sự quan tâm như vậy, anh hiểu điểu này. Ware đã từng tự thôi miên mình bằng ý nghĩ “triệu hồi sự can đảm” để có thể bước tiếp trong giai đoạn chữa trị khó khăn.

Thời điểm Paul George gặp chấn thương năm 2014, Ware từng chia sẻ: “Chúng ta càng sớm tự tin đặt chân xuống đất bao nhiêu, chúng ta càng ổn bấy nhiêu. Tất cả thuộc về ý chí, Paul George là một trong những con người mạnh mẽ, nên tôi thật sự tin rằng cậu ấy sẽ vượt qua được“.

5 năm nhìn lại chấn thương gây sốc tột độ trong lịch sử bóng rổ - Ảnh 8.
Ware mang cáng xuất hiện lại trước các khán giả vào tháng 8/2013.

Ware bắt đầu với việc nghỉ ngơi sau phẫu thuật nối xương, rồi tới bài thử thách đầu tiên là tập nâng chân khi đang nằm. Tới cuối năm 2013, anh xuất hiện trở lại trong trận đấu giao hữu với trường đại học Pikeville trong tiếng vỗ tay chào đón của hàng trăm khán giả. Ware đã thực sự được thi đấu, không chỉ thế, anh còn có 9 điểm cùng 5 rebound.

Một ký ức khó quên khác của Ware được nhắc lại trong hành trình để trở lại bóng rổ là:

Ngoài vết thương, tôi còn bị chấn động bởi một thứ khác. Tôi đột nhiên trở nên nổi tiếng, nổi tiếng do chấn thương này. Tôi nhận được hơn 500 lời nhắn hỏi han, có cả những lời nhắn từ các ngôi sao lớn của nước Mỹ. Tôi xin cám ơn sự quan tâm của tất cả mọi người. Các bạn đã giúp tôi vượt qua thời điểm khó khăn nhất về tâm lý“.

Theo Webthethao

Bạn biết gì về giải đấu NBA Summer League?

Đối với nhiều cầu thủ ở NBA Summer League đang diễn ra tại Las Vegas thì đây là sự kiện mang đến cơ hội gây ấn tượng và được các đội bóng NBA ký hợp đồng. Nhưng ít ai biết được rằng số tiền lương hoặc nói chung là mức thu nhập của những cầu thủ này thấp hơn rất nhiều so với mặt bằng chung ở NBA.

Theo ký giả Jake Fischer của SI.com: “Các cầu thủ sẽ nhận được tổng cộng 1.500 đô cho mỗi lần thi đấu trong giải đấu kéo dài 12 ngày. Các đội có thể phân phối số tiền lương đó theo nhiều cách khác nhau, tùy theo nhu cầu của cầu thủ. Một số cầu thủ chọn cách nhận khoảng tiền 125 đô hoặc 250 đô mỗi ngày.”

Nếu kéo dài trong một năm, khoản thanh toán lương đó sẽ tương đương là 45.600 đô – thấp hơn so với thu nhập của một người làm công ăn lương bình thường ở Mỹ. Tuy nhiên, tất cả những cầu thủ này đều chấp nhận điều đó với hy vọng có được cơ hội thi đấu ở NBA, hoặc chí ít là những giải đấu ở châu Âu.

NBA Summer League: Giải đấu đổi đời của nhiều cầu thủ - Ảnh 1.
Nhiều cầu thủ xem NBA Summer League là cơ hội để được thi đấu ở NBA.

Có một câu chuyện điển hình cho việc tiết kiệm của các đội bóng được kể lại rằng: Golden State Warriors và Sacramento Kings đã cùng nhau chung tiền thuê một chiếc máy bay tư nhân đầy đủ mọi tiện nghi với giá 52.000 đô để chở toàn bộ 69 cầu thủ và nhân viên đội bóng đến Las Vegas – nơi đang diễn ra giải đấu Summer League.

Dù vậy, mỗi cầu thủ được cấp phòng riêng với giá thuê 115 đô mỗi tuần và phụ thu 210 đô vào các buổi tối cuối tuần. Ngoài ra, các cầu thủ được cấp hai bữa ăn mỗi ngày. Và sau đó là các khoản nhu thiết yếu khác như đồng phục thi đấu, y tế… Theo ước tính thì chi phí để lo cho một cầu thủ ở Las Vegas rơi vào khoảng 6.500 đô.

Một số khoản chi khác? Có một khoản phí đăng ký khoảng 15.000 đô cho mỗi đội để tham gia giải đấu này. Một số câu lạc bộ cũng thuê hẳn hạm đội SUV – dòng xe thể thao đa dụng ra đời từ năm 1953 có thiết kế cơ bắp, nội thất rộng rãi với khả năng vượt nhiều địa hình. Được biết giá thuê mỗi chiếc SUV rơi vào khoảng 100 đô mỗi ngày. Hoặc một số đội chọn thuê những chiếc xe buýt chở toàn bộ đội ngũ của mình đi lại với giá 800 đô mỗi ngày.

NBA Summer League: Giải đấu đổi đời của nhiều cầu thủ - Ảnh 2.
Los Angeles Lakers đã thông qua NBA Summer League để phát hiện được Kyle Kuzma.

Tất nhiên, các đội không bỏ tiền vô nghĩa cho Summer League. Các đội bóng thông qua giải đấu này để thử nghiệm những tân bình có được từ kỳ NBA Draft và may mắn hơn là phát hiện những viên ngọc quý mới từ các cầu thủ còn lại.

Những cầu thủ thi đấu ở Summer League phải chiến đấu vì tương lai và ước mơ của chính họ. Và cơ hội không chỉ ở NBA mà các tuyển trạch viên tại châu Âu cũng theo dõi giải đấu này để tuyển quân.

Theo Webthethao

LeBron James: NBA 2017-2018 là mùa giải không trọn vẹn nhất của tôi

Như vậy là LeBron James một lần nữa không thể chạm tay vào chiếc cúp Larry O’Brien danh giá, sau thất bại trước Golden State Warriors ở NBA Finals lần thứ 2 liên tiếp.

Thất bại này là đáng tiếc lớn nhất với cá nhân LeBron James trong mùa giải hay nhất sự nghiệp.

Viết cho LeBron James: Mùa giải không trọn vẹn - Ảnh 3.

LeBron James đáng lẽ đã có thể duy trì dài hơn đế chế Miami Heat cùng với Dwyane Wade và Chris Bosh nếu như không trở về Cleveland Cavaliers để thực hiện “lời hứa về một chức vô địch.” Người ta đã trông đợi The King2 và “hoàng tử” Kyrie Irving sẽ cùng nhau giúp Cavaliers trở thành một thế lực thống trị mới ở NBA.

Nhưng không…

…Stephen Curry và Golden State lúc này đã đủ lớn, cứng cáp và có thừa kinh nghiệm để thống trị NBA. 3 chức vô địch trong 4 mùa giải gần nhất là minh chứng rõ nét cho sức mạnh của Warriors. Giờ đây, Golden State Warriors đang là đế chế hùng mạnh thống trị toàn cõi NBA. Stephen Curry, Klay Thompson, Kevin Durant, Draymond Green và Warriors là sự thật đau lòng mà LeBron James phải chấp nhận kể từ khi trở về thành phố Cleveland.

LeBron James phải đón nhận thất bại trong năm đầu ở Cleveland trước Warriors, để rồi nhìn Stephen Curry và đồng đội có được chức vô địch NBA đầu tiên. Ở mùa giải sau đó, LeBron, Irving và Cavaliers trở lại mạnh mẽ để có màn lội ngược dòng khó tin khi bị “Những chiến binh”3 dẫn với tỉ số 1-3 và bước lên ngôi vô địch sau 7 trận Finals căng thẳng. Đó cũng chính là chức vô địch ở một môn thể thao Major4 mà cả thành phố Cleveland mong mỏi hơn nửa thế kỷ.

Những tưởng Cavaliers sẽ cạnh tranh sòng phẳng với Warriors trong những năm sau này, nhưng Kevin Durant với “cơn khát danh hiệu” đã chấp nhận điều tiếng để khoác lên mình màu áo vàng xanh. Có được Kevin Durant, đội chủ sân Oracle Arena5 dễ dàng phá vỡ sự cân bằng vốn có của giải đấu. Warriors đã không mấy khó khăn để vùi dập LeBron, Irving và Cavaliers ở loạt trận NBA Finals 2017 với tỉ số 4-1 và sở hữu chức vô địch thứ hai.

Trước khi nói qua về mùa giải 2017-18, hãy nhìn lại những thành tựu mà LeBron James làm được kỳ này:

Viết cho LeBron James: Mùa giải không trọn vẹn - Ảnh 5.

Trải qua mùa giải thứ 15 

– Duy trì phong độ đỉnh cao ở tuổi 33.

– Có số rebounds và kiến tạo trung bình cao nhất trong 15 mùa giải.

– Lần đầu tiên thi đấu toàn bộ 82 trận đấu.

– Đạt cột mốc 104 trận liên tiếp, bao gồm cả playoffs.

– Có 2.999 điểm.

– Có 909 rebounds.

– Có 945 kiến tạo.

– Có nhiều cú ném buzzer-beaters.

– Cầu thủ lớn tuổi nhất dẫn đầu NBA về số phút thi đấu trong một mùa giải.

– Dẫn đầu playoffs về số phút thi đấu ở mùa giải thứ 15 trong sự nghiệp.

– Thi đấu với chấn thương bàn tay ở 3/4 trận NBA Finals 2018.

– Có trung bình 34,9 điểm và hơn 10 cú ném, đạt hiệu suất ném 53% ở playoffs.

– Trở thành cầu thủ có nhiều Triple-Doubles7 nhất trong mùa giải thứ 15 hoặc muộn hơn.

– Lọt vào NBA Finals lần thứ 8 liên tiếp.

– Có nhiều trận đấu ghi trên 40 điểm ở playoffs nhiều nhất trong lịch sử NBA.

– Có 51 điểm ở một trận đấu NBA Finals.

Đó chỉ là một trong số những thành tựu rõ ràng nhất của LeBron mà người hâm mộ có thể thấy được ở mùa giải này. Sẽ càng bất ngờ hơn khi biết rằng LeBron James làm được những điều đó mà không có Kyrie Irving, người đã là cầu thủ của Boston Celtics kể từ đầu mùa giải.

Nhưng cũng có thể vì quá đơn độc gồng gánh trọng trách ghi điểm ở Cavaliers mà LeBron James mới có được những con số thống kê khủng đến như vậy. Hãy nhớ lại rằng Kyrie Irving là cây ghi điểm tốt thứ 2 ở Cavaliers khi đó, chỉ sau LeBron. LeBron James khi ấy không phải làm quá nhiều việc khi được sự hỗ trợ từ Irving.

NBA Finals 2018 dù chỉ kết thúc sau 4 trận đấu nhưng cũng mang đến nhiều cảm xúc cho người hâm mộ. Trận đầu tiên chính là trận đấu duy nhất mà Cavaliers thể hiện tốt nhất trước nhà đương kim vô địch. Đó là trận đấu mà LeBron James dù ghi tới 51 điểm nhưng vẫn có 8 rebounds và 5 kiến tạo.

Dù cho J.R Smith có phạm phải lỗi lầm ngớ ngẩn, George Hill có bỏ lỡ 2 quả ném phạt quan trọng hay trọng tài có những pha xử lý gây tranh cãi đến như thế nào thì tất cả bọn họ đều không phải là những người đáng trách nhất. Đáng trách nhất chính là LeBron James và Golden State Warriors, những người đã tạo nên cuộc chiến bóng rổ khốc liệt nhất NBA ở thế kỷ 21.

Hình ảnh có liên quanlebro

LeBron James mới đây đã nói rằng mùa giải thứ 15 ở NBA là một “cơn lốc” với cá nhân mình:

“Đã có những thăng trầm. Có tốt và có xấu. Tôi đã cố gắng thi đấu với phong độ đỉnh cao trong suốt cả mùa giải. Là một nhà lãnh đạo, tôi biết mình có thể làm gì cho đội bóng này, cho giá trị đội bóng vào mỗi trận đấu. Không có bất cứ vấn đề nào trong nội bộ đội bóng hoặc bên ngoài. Tất cả chúng tôi đã làm việc chăm chỉ mỗi ngày.

Tôi không biết câu chuyện của mình sau mùa giải sẽ như thế nào, nhưng tôi biết tôi đã làm hết sức với bổn phận của mình. Đó là điều tôi hiểu và tôi hạnh phúc với điều đó.”

Viết cho LeBron James: Mùa giải không trọn vẹn - Ảnh 6.

LeBron James phải trải qua “đủ mọi cung bậc cảm xúc” trong mùa giải đầy giông tố. Thất vọng với việc Kyrie Irving ra đi, LeBron James tuyên bố “sẽ chiến đấu với tất cả những người đồng đội mình có“, bao gồm Isaiah Thomas và Jae Crowder. Trái tim của ngôi sao 33 tuổi chỉ phần nào bình yên trở lại khi người bạn thân thiết nhất Dwynae Wade đoàn tụ với mình tại Cavaliers. Mọi thứ trở nên tươi sáng hơn khi vài tuần sau, LeBron James phấn khích nói với truyền thông rằng hậu vệ dẫn bóng Isaiah Thomas dần bình phục chấn thương và sẽ trở lại thi đấu.

Nhưng “ông trời thật biết trêu ngươi”, một lần nữa LeBron James phải chứng kiến những người đồng đội chỉ vừa mới cùng nhau thi đấu chưa được nửa mùa giải ra đi và chào đón những gương mặt mới. Lần lượt Dwyane Wade trở về Miami Heat, Isaiah Thomas chuyển sang Lakers và Jae Crowder chuyển tới Utah Jazz. Đổi lại là những gương mặt lạ lẫm mang tên Jordan Clarkson, Rodney Hood, Larry Nance Jr. và George Hill.

LeBron James lại phải làm quen với những người đồng đội mới và Cavaliers phải tìm cách tối ưu hóa hệ thống lối chơi.

Viết cho LeBron James: Mùa giải không trọn vẹn - Ảnh 8.

Nhưng bỏ qua mọi thứ, LeBron James vẫn có mùa giải thăng hoa nhất trong sự nghiệp với trung bình 27,5 điểm, 9,1 kiến tạo, 8,6 rebounds và 1,4 lần cướp bóng cùng hiệu suất ném 54,2%, bao gồm 36,7% từ vạch 3 điểm. Ở tuổi 33, King James dẫn dắt Cavaliers tiến vào playoffs với 50 trận thắng trong cả mùa giải.

Khó có thể tin được rằng LeBron James và Cavaliers lại vào được đến NBA Finals 2018, với hơn phân nửa số cầu thủ không có kinh nghiệm playoffs trong đội hình. Thậm chí Cavaliers suýt chút nữa đã bị loại vào tay Indiana Pacers ở vòng 1. LeBron James và đồng đội gồng mình tới 7 trận đấu mới có thể vào vòng 2.

Ngay sau khi dễ dàng càn quét hạt giống số 1 giải đấu Toronto Raptors 4-0 ở vòng 2 bằng “lời nguyền LeBron James”, Cavaliers và LeBron James lại suýt bị đánh bại trước Boston Celtics ở loạt trận chung kết miền Đông. Đội bóng non trẻ đầy bản lĩnh Celtics đã nhanh chóng vượt lên dẫn 2-0, nhưng LeBron James vẫn thể hiện được khí chất của “Nhà Vua” khi góp công lớn giúp Cavaliers giành chiến thắng 4/5 trận đấu còn lại để lần thứ tư liên tiếp góp mặt ở NBA Finals. Bản thân LeBron James cũng qua đó kéo dài số lần góp mặt ở NBA Finals lên 8.

George Hill đã cho biết cảm nghĩ về LeBron James với Bleacher Report rằng: “Anh ấy đã tác động lớn đến tất cả chúng tôi, kể từ ngày gia nhập đội bóng. Anh ấy giúp chúng tôi cảm thấy thoải mái ở Cleveland và xem đây như là nhà của mình. Anh ấy là một nhà lãnh đạo tuyệt vời cả trong sân bóng lẫn ngoài đời.”

Larry Nance Jr., một trong những bản hợp đồng mới vào tháng 2 của Cavaliers cũng có cái nhìn tương tự về LeBron James sau khoảng thời gian ăn tập cùng nhau: “Anh ấy rõ ràng là một nhà lãnh đạo. LeBron luôn biết cách vực dậy tinh thần cho toàn đội trong những lúc khó khăn nhất.”

Viết cho LeBron James: Mùa giải không trọn vẹn - Ảnh 9.

Thông tin về tương lai của LeBron James sớm phủ đầy khắp các mặt báo ngay sau khi NBA Finals 2018 kết thúc. Khi người con của Cleveland trở về vào năm 2015, anh đã nói rằng sẽ cống hiến phần còn lại ở nơi này. Nhưng những mong muốn đó có lẽ sẽ không thành hiện thực, khi mà LeBron James vẫn đang giữ được phong độ cao nhất ở mùa giải thứ 15 tại NBA.

Siêu sao 33 tuổi dường như đang nghĩ về một tập thể mới với hy vọng có thêm những thành tựu trong tương lai. Đó chính là điều mà Cavaliers khó có thể đáp ứng được cho LeBron trong thời gian tới. Huấn luyện viên trưởng của Warriors Steve Kerr cũng đã “rất ngạc nhiên” khi LeBron James và Cavaliers một lần nữa góp mặt ở NBA Finals sau những biến động trong mùa giải qua.

Viết cho LeBron James: Mùa giải không trọn vẹn - Ảnh 11.

Sau cùng, tất cả đều trở về với cuộc chiến LeBron James và Golden State Warriors. Liệu những Houston Rockets, Boston Celtics và Philadelphia 76ers có thể phá vỡ trật tự vốn có của cuộc chiến quá quen thuộc ở NBA trong suốt 4 mùa giải qua?

Dù sao, NBA gần như sẽ không bao giờ tìm được cầu thủ thứ 2 có thể làm điều tương tự LeBron James ở độ tuổi 33. Tương tự những gì Cristiano Ronaldo và Lionel Messi đã làm ở bộ môn bóng đá, hãy cảm thấy may mắn khi giới bóng cam được xem LeBron James thi đấu.

Theo Webthethao