Lí do nào đã đẩy quan hệ giữa Kawhi và Spurs đến hồi kết?

Cách đây một năm, chẳng ai quan tâm về việc Kawhi Leonard sẽ rời khỏi San Antonio Spurs hay không vì người ta biết chắc rằng, Leonard và Spurs là gần như không thể tách rời. Thế nhưng chỉ sau 1 năm, mọi thứ đã quay ngoắt 180 độ.

Mối quan hệ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs hiện giờ đã đứng bên bờ vực của sự đổ bể khi Leonard vừa đánh tiếng cho đội bóng rằng anh muốn được rời khỏi Spurs để đến đầu quân tại Los Angeles.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 1.

Nhiều người đang đồn đoán rằng Kawhi Leonard và ông chú kiêm quản lý Dennis Robertson đang làm trò với San Antonio Spurs. Sáu tháng dài vừa qua, Kawhi Leonard đã không ra sân vì chấn thương và phần nào đó khiến cho Spurs gặp rất nhiều khó khăn về mặt thành tích.

Trong khi đó, San Antonio Spurs lại vừa xa lánh, vừa liên tiếp gây áp lực lên The Klaw, trong đó nổi bật nhất là một lần hướng mọi búa rìu dư luận về phía Kawhi Leonard và các đối tác. Tưởng chừng đôi bên, ai cũng có lỗi, thế nhưng nếu nhìn lại nguyên nhân cơ bản của vấn đề, rõ ràng Kawhi Leonard chẳng có gì đáng trách cả.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 2.

Trong những đầu tin mới đây nhất của báo chí, Kawhi Leonard và đội ngũ của anh đã bỏ ngoài tai lời đề nghị gần 220 triệu đôla của San Antonio Spurs với lý do là anh cảm thấy “bị phản bội” (theo Chris Haynes của ESPN).

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 3.

Bản hợp đồng gia hạn trị giá 220 triệu đôla mà Leonard được đề nghị là một bản hợp đồng trong mơ ngay cả với những siêu sao hàng đầu NBA. Như vậy để người ta có thể thấy rõ hơn Leonard đã cảm thấy “chướng tai gai mắt” với Spurs như thế nào.

Hãy cùng trở lại nơi mà mọi thứ bắt đầu, đó là khi Kawhi Leonard bị chấn thương bắp đùi tại Regular Season 2016-17. Thời điểm này, đội ngũ y tế của San Antonio Spurs đã xác định đây chỉ là một chấn thương đùi nhẹ (contusion) và để Kawhi Leonard tiếp tục thi đấu cùng với chấn thương trong suốt giai đoạn Playoffs.

Sự nghiêm trọng của chấn thương đùi này chỉ thực sự được thể hiện vào mùa hè sau đó, khi mà Kawhi Leonard phục hồi cực kỳ chậm và bản thân Leonard cũng cảm thấy anh không thể thi đấu với tình trạng chấn thương ở thời điểm đó.

Dù rằng sau đó Kawhi cũng đã có thể trở lại sân đấu cho San Antonio Spurs vào tháng 12 năm ngoái, thế nhưng sau khi ra sân thất thường cùng việc thi đấu với số phút giới hạn, Leonard đã chính thức nghỉ thi đấu sau 9 trận cho San Antonio.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 4.

Ở thời điểm này, đội ngũ y tế của Spurs vẫn chưa làm rõ được chấn thương cho Kawhi Leonard và không có một liệu pháp điều trị phù hợp, dẫn đến việc chấn thương bị kéo dài. Vì vậy Kawhi Leonard cùng các cộng sự của anh đã đi tìm một số phương án từ bên ngoài, một điều mà khá nhiều cầu thủ NBA đã từng làm với ví dụ gần nhất là Andre Iguodala tại kỳ NBA Finals vừa kết thúc.

Đội ngũ y tế mà Kawhi Leonard ra ngoài để xin ý kiến đã kết luận rằng đùi của Klaw đã bị dính một chấn thương khá phức tạp liên quan đến cả gân và các thớ cơ, điều này dẫn đến việc phải sử dụng những liệu pháp điều trị hoàn toàn khác, cũng như thời gian phục hồi cũng khác hoàn toàn so với những gì mà đội ngũ y tế của San Antonio Spurs đã đưa ra trước đó.

Tuyệt chiêu bí mật giúp giảm chấn thương, duy trì thể lực suốt hơn 2 thập kỷ của Spurs

Theo Ramona Shelburne của ESPN, đây chính là điểm gây khúc mắc và làm cho mối quan hệ giữa Kawhi Leonard với San Antonio Spurs xấu đi. Thế nhưng bắt đầu từ thời điểm này (sau kỳ nghỉ All-Star), Spurs bắt đầu mắc sai lầm thứ hai, đó là dồn Kawhi Leonard vào chân tường.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 5.

Không chỉ cố tình tách biệt Kawhi Leonard so với phần còn lại của đội bóng, San Antonio Spurs còn liên tục “để lộ” ra những báo cáo khiến cho giới truyền thông hướng sự chỉ trích về phía Kawhi.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 6.

Trong đó bao gồm việc Kawhi Leonard quyết định không chịu ra sân dù đội ngũ y tế của đội bóng đã cho phép (đưa tin bởi Adrian Wojranowski – ESPN) hay việc Kawhi Leonard đang tự cách ly mình ra khỏi đội bóng và tỏ ra “mất kết nối” với các đồng đội (đưa tin bởi Wojranowski và Michael C.Wright – ESPN).

Một hành động khác nhằm hướng sự chỉ trích và tò mò của dư luận từ đội bóng về phía Leonard là câu trả lời của HLV Gregg Popovich. Trong thời điểm mà sự trở lại của Kawhi đang được quan tâm, Coach Pop đã từng nói với báo giới hết từ lần này đến lần khác rằng: “Hãy đi mà hỏi Kawhi với nhóm của cậu ấy!”

Sau cùng, Tony Parker đã vô tình đổ thêm dầu vào lửa khi đưa ra câu nói rằng: “Chấn thương của tôi còn nặng hơn gấp ngàn lần của Kawhi”, làm người ta tiếp tục hướng sức ép về phía Kawhi Leonard và thắc mắc rằng vì sao cầu thủ 26 tuổi này vẫn chưa chịu xỏ giày ra sân.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 7.

Sự nôn nóng của San Antonio Spurs là điều dễ hiểu. Tuy đội bóng của HLV Gregg Popovich vẫn có thể sống khoẻ mà không có Kawhi Leonard thi đấu, nhưng The Klaw là vũ khí tối thượng của Spurs nếu như họ muốn tiến xa trong vòng Playoffs.

Vì vậy mới có thêm một thông tin về việc đội bóng tổ chức một buổi họp kín, dẫn đầu bởi Tony Parker để các cầu thủ có thể thuyết phục Kawhi Leonard thi đấu. Tuy nhiên đến thời điểm này, không những chấn thương vẫn chưa cho phép Leonard chơi bóng với 100% sức lực mà tinh thần của Kawhi có lẽ cũng không muốn ra sân nữa rồi.

Việc ban lãnh đạo San Antonio Spurs tin tưởng tuyệt đối các quyết định từ đội ngũ y tế là một điều dễ hiểu, nhất là khi đây là một đội ngũ có tiếng tăm tại NBA với những thành công trong việc kéo dài sự nghiệp cho Tim Duncan, Manu Ginobili hay gần đây nhất là Tony Parker. Những liệu pháp điều trị kết hợp với nghỉ ngơi bằng công nghệ cao đã giúp đội ngũ y tế của Spurs có uy tín rất cao trong giới.

Tuy nhiên đối với trường hợp của Kawhi Leonard, không chỉ đội ngũ y tế của Spurs đã mắc sai lầm, mà chính ban lãnh đạo của San Antonio cũng đã không nhìn nhận ra được vấn đề vào đúng thời điểm. Thêm vào đó, Spurs còn liên tiếp dồn ép Kawhi Leonard bằng truyền thông để một cầu thủ vốn trầm tính như Kawhi cũng không thể chịu đựng nổi nữa.

Mối quan hệ đổ vỡ giữa Kawhi Leonard và San Antonio Spurs: Ai là người có lỗi? - Ảnh 8.

Với những sai lầm tai hại trên, việc mối quan hệ giữa San Antonio Spurs với Kawhi Leonard rơi ra ngoài mức độ có thể cứu chữa là một điều hiển nhiên. Kawhi vốn đã trầm tính và ít muốn sự quan tâm theo kiểu “ánh đèn sân khấu”, vì vậy một núi tiền 5.000 tỷ cũng chẳng thể hàn gắn nổi một mối quan hệ đã rạn vỡ quá nhiều.

Chấp nhận bản hợp đồng khủng kia để xua tan đi mọi thứ ư? Chắc chắn là không rồi vì đơn giản, Kawhi Leonard chỉ là không còn muốn ở lại Spurs nữa.

SỐC: Kawhi Leonard sẵn sàng “cuốn gói ra đi” để đến với Lakers

Theo Webthethao

Xếp hạng 28 cầu thủ NBA Finals 2018

Không còn nghi ngờ gì nữa, Người-mà-ai-cũng-biết-là-ai sẽ đứng đầu danh sách. Nhưng những vị trí còn lại có gì đặc sắc.

Nếu bạn thấy việc LeBron James sẽ dẫn dầu danh sách này là quá nhàm chán, bạn có thể bỏ qua vị trí số 1. Chỉ cần xem Cleveland vài giây trong playoffs năm nay, bạn đã biết rằng chẳng ai có thể ngăn cản LeBron James lúc này. Nhưng danh sách này sẽ đi sâu hơn vào việc 4 All Star của Golden State sẽ ở vị trí nào trong NBA Finals năm nay, và đồng đội nào sẽ được James tin tưởng nhất.

Các cầu thủ được đánh giá qua điểm tổng hợp dựa trên 4 chỉ số trong cả regular season và postseason, điểm trung bình của từng mục được tính sau đó cộng vào để ra được điểm tổng của từng cầu thủ:

– Total Points Added (TPA) của NBA

– Win shares (Basketball Reference)

– Hiệu qủa cầu thủ (Player Efficient Rating) (Basketball Reference)

– Số phút thi đấu (Basketball Reference)

1. LeBron James, SF, Cleveland Cavaliers (17.10)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 27.5 8.6 9.1 1.4 0.9 15.14
Playoffs 34 9.2 8.8 1.4 1.1 19.05

LeBron đã là cầu thủ tốt nhất trong lịch sử NBA, và anh đã có màn trình diễn tuyệt vời khi một tay cày kéo đội hình dặt dẹo của Cavs vượt qua lần lượt Indiana Pacers, Toronto Raptors và Boston Celtics. Chỉ có một cầu thủ khác đạt trung bình 34 điểm, 9.2 rebounds, 8.8 kiến tạo trong playoffs (không ai khác ngoài Russell Westbrook mùa 2016-17). Điểm khác biệt là Thunder để thua Rockets ở vòng đầu tiên, còn James đã ghi điểm với hiệu suất 54.2/34.4/72.6, có nhiều cú ném quyết định và thường xuyên kết liễu trận đấu. Đó thật sự là một con số ấn tượng với một cầu thủ đã 33 tuổi, cày không nghỉ trong mùa giải chính và có tới 41.3 phút/trận trong playoffs. Có thể anh dính tới 4.1 lần mất bóng/trận, nhưng đóng góp của anh khiến điểm yếu này bị lu mờ.

Fun fact: Khoảng cách Score giữa James (19.05) và Durant ở vị trí thứ 2 (9.26) đúng bằng khoảng cách giữa Durant và cầu thủ xếp thứ 115 Jakob Poelt (-0.53)

2. Kevin Durant, SF, Golden State Warriors (9.32)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 26.4 6.8 5.4 0.7 1.8 9.39
Playoffs 29 7.1 4.1 0.7 0.9 9.26

Việc giữ được điểm số cao như vậy từ mùa giải chính tới playoffs là điều không hề đơn giản. Sự thực là Durant là một hậu vệ đội lốt cầu thủ cao 2m10, người có thể vượt qua hàng phòng ngự để tấn công rổ hoặc đơn giản là nhảy ném ngay trước mặt người kèm. Khi Durant cầm bóng, đối thủ chẳng thể làm gì ngoài việc đứng nhìn và hy vọng anh ném trượt. Anh cũng chưa phải là perfect guy trong playoffs năm nay, do anh ôm bóng ở quá nhiều thời điểm, không chuyền cho đồng đội. Tuy nhiên, khi anh trở lại với lối chơi chia sẻ bóng, chẳng ai có thể ngăn cản được anh và các đồng đội.

3. Stephen Curry, PG, Golden State Warriors (7.84)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 26.4 5.1 6.1 1.6 0.2 9.12
Playoffs 24.8 6.1 4.9 1.8 0.7 6.57

Stephen Curry là một trong những cầu thủ bùng nổ ở hiệp 3. Anh xuất hiện trong 11 hiệp 3 playoffs năm nay, có 9.6 điểm/hiệp (chỉ đứng sau Westbrook 10.5 và Anthony Davis 9.8), nhưng hiệu suất của anh lại vượt xa khi mà anh ném trúng tới 58.9%. Cộng thêm những đường chuyền chất lượng, sự tập trung cao độ và khả năng phòng ngự vị trí tốt, chẳng ai có thể đạt được đẳng cấp của Curry vào lúc này.

4. Draymond Green, PF, Golden State Warriors (6.70)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 11 7.6 7.3 1.4 1.3 4.97
Playoffs 11.1 11.6 8.1 1.9 1.5 8.43

Không cần phải ghi điểm nhiều nhưng Green cực kỳ hữu ích trong lối chơi của Golden State. Khả năng phòng ngự linh hoạt và cực kỳ rắn của anh đáng giá ngàn vàng với Warriors. Bên cạnh đó là khả năng điều phối bóng trong hệ thống tấn công của Golden State. Hơn tất cả, đó là Dray Xanh lá sẵn sàng box out, không kể đối thủ rebound của anh là ai.

5. Klay Thompson, SG, Golden State Warriors (3.34)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 20 3.8 2.5 0.8 0.5 2.55
Playoffs 20.5 4.2 2.0 0.8 0.3 4.13

Nhìn vào đây là chúng ta đều biết series này, cụ thể là đội bóng này ngập tràn tài năng đến mức Klay Thompson tụt xuống tận vị trí thứ 5. Nếu không có những pha bóng bùng nổ của Klay, có thể Warriors đã chơi NBA Finals qua màn ảnh nhỏ rồi. Bên cạnh đó anh còn ném với hiệu suất 46.2%, 46.2% từ vạch ba điểm và 88.5% từ vạch ném phạt. Tuy thế mạnh của anh không bao gồm rebound và phối bóng, chỉ cần tài năng spot-up đã khiến anh trở thành một phần không thể thiếu của Warriors.

6. Larry Nance Jr., PF, Cleveland Cavaliers (2.94)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 8.7 6.8 1.2 1.3 0.6 3.53
Playoffs 4.6 3.9 0.8 0.9 0.8 2.34

Đây là một vị trí không thấp cho một cầu thủ hỗ trợ, nhưng điều này đúng với lối chơi hạn chế lỗi và tối ưu khả năng ghi điểm của Nance. Anh ít khi ném ngoài vùng an toàn, cùng với nguồn năng lượng dồi dào giúp anh phòng ngự tốt cả vòng ngoài và khu vực 3s. Anh được đưa tới Ohio với kỳ vọng là Trung phong phù hợp với LeBron James, tuy vậy anh vẫn chưa chứng tỏ được mình. Hy vọng NBA Finals tới đây sẽ giúp anh thăng hoa bên cạnh người đồng đội James tại Cleveland.

7. Andre Iguodala, SG, Golden State Warriors (2.08)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 6 3.8 3.3 0.8 0.6 0.87
Playoffs 7.9 4.9 3.1 1.4 0.4 3.28

Một chấn thương ở chân trái khiến Iggy không thể tham dự series Warriors  đứng dậy sau khi bị dẫn trước 3 – 2. Anh là một phần quan trọng của đội hình small ball của Dubs với khả năng chuyền bóng, vị trí giãn, tài năng phòng ngự và sức mạnh. Vắng Iggy, Dubs vẫn ghi nhiều hơn đối thủ 7.7 điểm/100 lượt cầm bóng. Steve Kerr đã khẳng định “Chúng tôi đã có thể thắng từ Game 5 nếu Iggy chơi”; điều này có thể sai vì Kerr dường như quên mất sự tồn tại của Chris Paul, nhưng ông có lý khi mà Warriors ghi nhiều hơn gần gấp đôi số điểm trước đối thủ (13.6) khi Iggy thi đấu.

8. Kevin Love, PF, Cleveland Cavaliers (2.02)

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 17.6 9.3 1.7 0.7 0.4 4.01
Playoffs 13.9 10 1.6 0.6 0.4 0.04

Kevin Love cần phải làm nhiều hơn là cố gắng có mặt trên sân, anh là cầu thủ All Star, và anh cần chơi đúng vị thế của mình. Love chơi không tốt trong cả mùa postseason, anh không thể ghi điểm từ vòng ngoài, cũng chẳng thể chơi tốt trong khu vực 3 giây. Đó là kết quả thu được khi hiệu suất ném là 38.8/34.6/91.7, và có nhiều kiến tạo hơn turnovers.

9. Kyle Korver, SG, Cleveland Cavaliers (1.59)

Related image

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 9.2 2.3 1.2 0.4 0.4 0.79
Playoffs 9.8 2.5 0.9 0.5 0.4 2.39

Kyle Korver không chỉ là một tay ném ba điểm đơn thuần. Khả năng phòng ngự của anh chưa được đánh giá cao, vì anh không phải là cầu thủ chặn bóng tốt nhưng Korver chơi cực tốt trong những pha bóng 50-50. Hơn nữa, đôi tay nhanh như điện của anh có thể cướp bóng từ tay cầu thủ tấn công và khả năng kiếm được vài quả rebound đã khiến anh trở thành một cầu thủ toàn diện hơn là một tay ném như mọi người vẫn nghĩ.

10. David West, PF, Golden State Warriors (1.27)

Image result for david west

Điểm Rebounds Kiến tạo Steals Blocks Score
Reg Ss. 6.8 3.3 1.9 0.6 1 1.51
Playoffs 3.7 2.3 2 0.4 0.5 1.02

Cầu thủ kỳ cựu này không được chơi nhiều trong playoffs khi chỉ có 10.5 phút/trận đồng thời không xuất hiện trong Chung kết miền với Rockets. Nhưng cầu thủ 37 tuổi này có khả năng đọc trận đấu tốt và vẫn có ích cho Dubs ở nhiều mặt: Anh phòng ngự tốt và có thể tìm được đồng đội đang thoáng khi tấn công. Đồng thời, nếu một giây sơ sảy của hàng phòng ngự, West sẽ có cơ hội ném với hiệu suất không tồi.

3. Vị trí từ 15 – 11

No.11: George Hill, PG, Cleveland Cavaliers                  (1.10)

No.12: Kevon Looney, PF, Golden State Warriors         (1.01)

No.13: Tristan Thompson, C, Cleveland Cavaliers        (0.62)

No.14: Javale McGee, C, Golden State Warriors                        (0.56)

No.15: Jeff Green, PF, Cleveland Cavaliers                    (0.37)

2. Vị trí từ 20 – 16

No.16: Zaza Pachulia, C, Golden State Warriors                        (0.22)

No.17: Jordan Bell, PF, Golden State Warriors               (-0.05)

No.18: Quinn Cook, SG, Golden State Warriors             (-0.55)

No.19: JR Smith, SG, Cleveland Cavaliers                      (-0.67)

No.20: Rodney Hood, SG, Cleveland Cavaliers              (-1.38)

1. Vị trí từ 28 – 21

No.21: Shaun Livingston, PG, Golden State Warriors   (-1.40)

No.22: Patrick McCaw, SG, Golden State Warriors       (-1.94)

No.23: Ante Zizic, C, Cleveland Cavaliers                      (-2.02)

No.24: Jose Calderon, PG, Cleveland Cavaliers             (-2.04)

No.25: Nick Young, SG, Golden State Warriors             (-2.18)

No.26: Jordan Clarkson, SG, Cleveland Cavaliers         (-2.30)

No.27: Cedi Osman, SF, Cleveland Cavaliers                 (-2.54)

No.28: Damian Jones, C, Golden State Warriors            (-3.63)

Theo NBA talk Nguồn B/R

15 sự thật đầy thú vị chắc chắn bạn chưa biết về các kỳ NBA Finals

Sau 2 series chung kết miền vô cùng cam go khi trải dài đến tận 7 game, cuối cùng Golden State Warriors và Cleveland Cavaliers lại gặp nhau tại NBA Finals như một thói quen. Không chỉ lập kỷ lục tại NBA, đây cũng là lần đầu tiên có một cặp chung kết diễn ra 4 năm liên tiếp trong khuôn khổ các giải thể thao nhà nghề Mỹ.

Trong lịch sử NBA, chưa có một cặp chung kết nào lặp lại quá 2 lần liên tiếp. Những năm 1980, LA Lakers và Boston Celtics đã luôn góp mặt tại NBA Finals. Tuy nhiên đối thủ có thể thay đổi như Houston Rockets, Philadelphia 76ers hay Detroit Pistons.

Game 1 của trận chung kết năm nay sẽ diễn ra vào ngày 1/6 theo giờ Việt Nam. Trước khi bước vào cặp đấu đầy ân oán này, cùng điểm qua 15 sự thật đầy thú vị chắc chắn bạn chưa biết về các kỳ NBA Finals.

1. Màn trình diễn trên 60 điểm của Elgin Baylor

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 1.

Trong 68 màn trình diễn ghi trên 60 điểm, chỉ có duy nhất đúng một lần xảy ra ở NBA Finals. Tác giả chính là Elgin Baylor của Lakers khi ghi 61 điểm vào lưới Celtics vào game 5 Finals 1962.

Lakers đã thắng trận đó với tỷ số 126-121 nhưng đã để thua cả series và tuột chức vô địch vào tay Celtics. Baylor cũng là cầu thủ giữ kỷ lục về số lần tham dự Finals nhưng không có thành tích.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 2.

2. MVP Finals đặc biệt nhất

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 3.

Danh hiệu MVP Finals lần đầu tiên được trao vào năm 1969. Khi đó, Jerry West của Lakers chính là cầu thủ nhận được vinh dự này.

West cũng là MVP Finals duy nhất lại thi đấu cho đội thua trong chung kết. Năm đó, Lakers đã thua Celtics ở game 7. West đã ghi được 42 điểm, 13 rebounds và 12 assists trong trận đấu đó.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 4.

3. Cầu thủ trẻ và già nhất đạt nhẫn vô địch NBA

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 5.

Darko Milicic tuy là bom xịt tại NBA Draft mọi thời đại nhưng vẫn có được chiếc cúp vô địch NBA cùng Detroit Pistons (mùa 2003-04) khi chỉ mới 18 tuổi lẻ 361 ngày.

Trong khi đó, cầu thủ lớn tuổi nhất có cơ hội được nâng chiếc cúp Larry O’Brien danh giá chính là Robert Parish khi ông đã 43 tuổi và đang thi đấu cho Chicago Bulls 1996-97.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 6.

4. Sự thống trị của LeBron 2016

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 7.

Tại NBA Finals 2016, LeBron James là người đã dẫn đầu ở cả hai đội về các thông số như điểm, assist, rebound, steal và block. LeBron là cầu thủ duy nhất có thể dẫn đầu cả hai đội ở một kỳ Finals về 5 chỉ số quan trọng nhất.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 8.

5. Olajuwon từng bán đấu giá nhẫn vô địch NBA

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 9.

Huyền thoại Hakeem Olajuwon của Houston Rockets từng cho bán đấu giá chiếc nhẫn vô địch đầu tiên của mình. Nguyên nhân là do theo đạo Hồi, Olajuwon không được phép đeo vàng trên người.

Chính vì thế, sau khi Olajuwon vô địch lần thứ 2 cùng Rockets năm 1995, NBA đã đặc cách làm thêm một chiếc nhẫn bạch kim cho ông.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 10.

6. Kỷ lục 7 nhẫn của Robert Horry

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 11.

Robert Horry chính là cầu thủ duy nhất trong lịch sử NBA đạt nhiều hơn một chức vô địch ở 3 đội bóng khác nhau. 7 nhẫn của Horry có được khi khoác áo Houston Rockets (1994,1995), LA Lakers (2000, 2001, 2002) và San Antonio Spurs (2005, 2007).

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 12.

7. MVP Finals vô danh

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 13.

Cedric Maxwell có lẽ chính là MVP Finals ít người biết đến nhất trong lịch sử NBA. Ông đã dẫn dắt Celtics đến chức vô địch năm 1981. Tuy nhiên, điều đặc biệt ở Maxwell chính là cầu thủ duy nhất nhận MVP Finals nhưng chưa từng một lần được bình chọn vào All-Star.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 14.

8. Bộ tứ siêu đẳng tại Finals

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 15.

Series chung kết tổng năm 2017 đánh dấu lần đầu tiên có đến 4 cầu thủ ghi trung bình trên 25 điểm mỗi trận tại Finals. Đó chính là Stephen Curry (26.8), Kevin Durant (35.2), LeBron James (33.6) và Kyrie Irving (29.4)

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 16.

9. Những đội bóng vào Finals 4 năm liên tiếp

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 17.

Trong suốt lịch sử 72 năm của NBA, chỉ có 5 đội bóng vào NBA Finals 4 năm liên tiếp hoặc hơn:

– Boston Celtics 1957-66 (thắng 9, thua 1).

– Boston Celtics 1984-87 (thắng 2, thua 2).

– LA Lakers 1982-85 (thắng 2, thua 2).

– Miami Heat 2011-14 (thắng 2, thua 2).

– Cleveland Cavaliers 2015-18 (thắng 1, thua 2).

– Golden State Warriors 2015-18 (thắng 2, thua 1).

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 18.

10. Đại kình địch Lakers vs Celtics

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 19.

Trong tổng số 72 trận chung kết NBA, Lakers hoặc Celtics đã góp mặt đến 40 lần. Tổng số chức vô địch mà hai đội có được là 33. Cả hai đã đối đầu với nhau 12 lần tại NBA Finals. Lakers thắng 3, Celtics thắng đến 9.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 20.

11. “Siêu ngựa ô” của NBA

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 21.

Đội bóng có thứ hạng thấp nhất từng vô địch NBA chính là Houston Rockets năm 1995. Với thành tích 47-35, Rockets chỉ đứng hạng 6 ở miền Tây năm đó. Rockets cũng giữ luôn kỷ lục về đội bóng duy nhất vô địch mà không nhận được lợi thế sân nhà ở bất kỳ vòng nào.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 22.

12. New York Knicks thời hoàng kim

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 23.

Knicks chính là đội bóng duy nhất đứng hạng 8 nhưng lại có thể vào đến NBA Finals năm 1999. Tuy nhiên, Patrick Ewing và các đồng đội đã không thể vượt qua Spurs của HLV Gregg Popovich và bị hủy diệt 4-1 tại Finals.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 24.

13. Trận chung kết mãn nhãn nhất

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 25.

Danh hiệu này chắc chắn phải được trao cho game 5 giữa Boston Celtics và Phoenix Suns năm 1976. Với 3 hiệp phụ, Celtics của huyền thoại Jo Jo White đã giành chiến thắng vô cùng kịch tính 128-126, qua đó giành luôn ngôi vô địch.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 26.

14. Series Finals kỳ lạ của Warriors

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 27.

Năm 1975, Golden State Warriors buộc phải thi đấu sân nhà tại Cow Palace ở San Francisco bởi vì sân Oakland mà họ thường đấu đã được đặt trước cho sự kiện khác.

Do thời gian trống của sân Cow Palace cũng không phù hợp với lịch trình nên lần đầu tiên, NBA Finals đã phải tổ chức luân phiên sân thi đấu theo thể thức 1-2-2-1-1.

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 28.

15. Những đội bóng chưa bao giờ biết mùi Finals là gì

Nếu đã chán Warriors vs Cavaliers, 15 sự thật ít ai biết này sẽ khiến NBA Finals hay ho hơn chục lần - Ảnh 29.

Suốt 72 năm qua, vẫn có những đội bóng từ trước tới nay vẫn chưa một lần vào được NBA Finals. Đó chính là Charlotte Hornets (trước đây là Bobcats), New Orleans Pelicans (trước đây là Hornets), LA Clippers, Minnesota Timberwolves, Toronto Raptors, Memphis Grizzlies và Denver Nuggets.

Theo Webthethao

Nếu là fan bóng rổ chân chính chắc chắn bạn phải biết 12 khoảnh khắc này

Không phải thánh tích, chính những khoảnh khắc, cung bậc cảm xúc mới là thứ tuyệt vời nhất của bóng rổ.

Các nhiếp ảnh gia ở NBA đã vô cùng xuất sắc truyền tải những câu chuyện kinh điển vô cùng hấp dẫn đó vào từng khung ảnh sống mãi với thời gian. Dưới đây chính là 12 bức ảnh bất hủ đầy hoài niệm, nhắc lại cho người xem về những phút giây đáng nhớ nhất trong lịch sử NBA.

12. Pha đi bóng của Jerry West

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 1.

Để mở đầu cho một bộ hình kinh điển, chắc chắn không có gì hơn biểu tượng của giải đấu NBA. Đây chính là lý do hậu vệ huyền thoại Jerry West của Lakers lại có biệt danh “The Logo”.

Bức ảnh này được Wen Roberts chụp năm 1970 trong trận đấu giữa Lakers và Portland Trail Blazers. Tư thế trong bức ảnh này của West giống hệt với bức ảnh của anh từng dược chọn làm logo của giải đấu NBA vào năm 1969.

11. Pha 3 điểm của Ray Allen và “hàng rào màu vàng”

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 3.

Cú ném 3 điểm của Ray Allen trong trận chung kết NBA chắc chắn là điều mà fan Miami Heat khó lòng quên được. Đây không phải pha ném giúp Heat vô địch vì diễn ra ở game 6. Đây cũng không phải pha game-winner vì nó đưa trận đấu vào hiệp phụ.

Tuy nhiên, chính pha bóng này đã ngăn chặn chiến thắng của San Antonio Spurs, giúp LeBron James và Heat tiếp tục tiến đến game 7 rồi lên ngôi đầy kịch tính.

Điều đặc biệt trong tấm ảnh này chính là hình ảnh những nhân viên bảo vệ áo vàng ở khu vực dưới sân đã tạo thành một hàng rao bảo vệ cho khán giả lẫn cầu thủ.

10. Bird vs Magic

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 5.

Nếu như fan bóng rổ hiện đại đã quen dần với hình ảnh đối đầu giữa Cleveland Cavaliers và Golden State Warrios thì trong quá khứ, có một cặp đấu không đội trời chung còn dai dẳng và nổi tiếng hơn nhiều. Đó chính là Boston Celtics và LA Lakers.

Đại diện cho 2 đội bóng chính là Magic Johnson và Larry Bird. Những cuộc đối đầu giữa Magic và Bird đã góp phần phát triền, khiến giải bóng rổ NBA ngày càng hấp dẫn hơn.

Không chỉ vậy, bức ảnh này còn là điển hình cho tinh thần cạnh tranh không ngừng nghỉ của những cầu thủ NBA.

9. Số 100 của Chamberlain

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 7.

Bức ảnh bất hủ này chính là cách mà mọi người nhớ về ngày 02/03/1962, khi huyền thoại Wilt Chamberlain thiết lập kỷ lục điểm số vô tiền khoáng hậu tại NBA.

Thời điểm đó, chính tượng đài trong lĩnh vực thống kê chỉ số NBA, Harvey Pollack đã giật vội một tấm giấy từ tay phóng viên, ghi lên đó số 100, đưa cho Chamberlain cầm và giúp nhiếp ảnh gia Paul Vathis có được bức ảnh để đời này.

8. Cú dunk ngược của Kobe thời trẻ

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 9.

Đây là một trong những bức ảnh đáng giá thể hiện rõ nhất sự thống trị của Kobe Bryant ngay ở những năm đầu sự nghiệp. Nó cũng là minh chứng cho phong cách thi đấu tấn công rổ đầy mãnh liệt của Kobe khi còn khoác chiếc áo số 8.

Một chi tiết thú vị trong bức ảnh này chính là sự tò mò của Nick Van Exel (số 9) khi đang chạy về nhưng vẫn cố gắng quay đầu lại để xem tài năng trẻ của mình trình diễn ra sao.

7. Cú dunk của Dr. J

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 11.

Khi sự chuyển dịch của NBA được đưa vào một bức ảnh, Julius Erving (Dr. J) chính là người đã thổi luồng gió mới đến cho NBA với những cú dunk rổ mạnh mẽ và đầy táo bạo hơn.

Vào những năm 1970s, bóng rổ không hề có những pha úp hoặc lên rổ mạnh mẽ hay phức tạp. Sự táo bạo của Dr. J đã đem đến một kỷ nguyên mới cho bóng rổ trên toàn thế giới.

6. Cả bầu trời cũng không là giới hạn của Heat

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 13.

Không có một bức ảnh nào lại khắc họa sự bá đạo của Heat ở kỷ nguyên big-three rõ rệt như tấm này. Được chụp vào ngày 06/12/2010 trong trận đấu đụng độ Milwaukee Bucks, cả LeBron James Dwyane Wade và Chris Bosh đều có mặt trong ảnh.

Đó không chỉ là cú dunk rổ mãnh liệt của LeBron, đó còn là thần thái của Dwyane Wade. Tưởng chừng như các cầu thủ Heat không phải đang thi đấu, họ chỉ đang tận hưởng màn trình diễn của chính mình.

5. Kobe và Shaq

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 15.

Bức ảnh này chụp được vào lúc Kobe Bryant và Shaquille O’Neal trở về phòng thay đồ sau chức vô địch đầu tiên vào năm 2000. Niềm vui, phấn khích để bị lấn áp bởi những mệt mỏi, rệu rã.

Không có chiến thắng nào là dễ dàng. Họ đã vô cùng vất vả để đánh bại Indiana Pacers, giành được chiếc cúp vô địch NBA đầu tiên. Khoảnh khắc này đã thể hiện cặp đôi sẽ làm được những gì nếu họ thi đấu cùng nhau.

4. Nước mắt Jordan

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 17.

Ngày hôm nay, có thể rằng sự vĩ đại của Michael Jordan là điều không có gì để bàn cãi. Tuy nhiên, ít ai biết rằng, huyền thoại này cũng đã từng trải qua những sức ép của dư luận khi bị nghi ngờ về tài năng.

Năm 1991, Jordan luôn đứng trước những nghi vấn rằng liệu anh chỉ là một cầu thủ ghi điểm dẫn đầu NBA hay một người có thể đưa đội bóng đến chức vô địch.

Và những giọt nước mắt này chính là kết quả khi người đàn ông ấy đã chứng minh bản thân, đánh bật mọi ngờ vực và tiến lên một tầm cao mới.

3. Khi Jordan cất cánh

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 19.

Đây chính là cú dunk kinh điển từ vạch ném phạt của Jordan để đánh bại Dominique Wilkins trong kỳ Slam Dunk Contest 1988.

Đó cũng là thời gian Jordan bắt đầu khẳng định vị thế của mình tại NBA. Năm 1988, lần đầu tiên, Jordan đã đưa Chicago Bulls vượt qua được vòng 1 playoffs, đánh bại Cavaliers sau 7 năm liên tục không thể tiến xa.

2. Vinsanity hủy diệt Weis

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 21.

Khoảnh khắc này được chụp lại trong kỳ Olympic năm 2000, khi Vince Carter dunk rổ trên đầu Frederic Weis trong sự ngỡ ngàng của 2 đồng đội là Kevin Garnett và Gary Payton.

Tuy nhiên, bức ảnh này còn mang ý nghĩa nhiều hơn thế. Được biết vào thời điểm này, truyền hình Mỹ không được phép chiếu lại các trận Olympics do bản quyền của NBC. Tất nhiên YouTube lúc này cũng chưa ra đời.

Chính vì thế, bức ảnh này chính là cách tuyệt nhất để truyền tải sự hấp dẫn của những cú dunk cũng như bộ môn bóng rổ đến với fan bóng cam thời điểm đó.

1. Chấm dứt một chặng đường của Jordan và Bulls

Đã là fan bóng rổ nhất định phải biết ý nghĩa 12 bức ảnh bất tử trong lịch sử NBA - Ảnh 23.

Vinh quang nào rồi cũng có hồi kết. Bức ảnh này chính là cú ném cuối cùng của Michael Jordan trong màu áo Chicago Bulls năm 1998, kết liễu Utah Jazz và giành chiến thắng 4-2, đem về chiếc cúp vô địch lần thứ 6 cho ông.

Có thể thấy được cảm xúc trên từng gương mặt của những khán giả Jazz. Đó chính là sự sợ hãi, hy vọng, kinh ngạc và cả thán phục dành cho một huyền thoại.

Cú ném vào những giây cuối cùng để kết thúc một chặng đường vinh quanh và đầy viên mãn. Đó chẳng phải điều mà bất kỳ cầu thủ nào cũng đều mơ ước sao?

Theo Webthethao

5 nhân vật khiến NBA phải đổi luật lệ

Mọi cổ động viên đều biết giải bóng rổ NBA thường rất đề cao luật lệ và hiếm khi thay đổi. Nhưng vì 5 cái tên này mà bộ luật NBA đã thay đổi khá nhiều.

 WILT CHAMBERLAIN

Đầu tiên phải kể đến Wilt Chamberlain, tay ghi điểm vĩ đại của NBA với hàng loạt kỉ lục rất khó có thể xô đổ. Wilt được biết đến là 1 trung phong có thể càn quét mọi đổi thủ dưới bảng rổ nhưng anh cũng có một điểm yếu mà thường trung phong nào cũng mắc phải, đó là ném phạt cực kì tệ.

Lợi dụng chiều cao, Witl đã nghĩ ra giải pháp để khăc chế điểm yếu này bằng cách ném bóng đập bảng rổ rồi ngay sau đó chạy vào alley ops. Không một trung phong nào cùng thời với Wilt có được chiều cao và sải tay dài để ngăn cản anh. Và thế là các nhà làm luật NBA phải vào cuộc, từ đó một luật mới đã được thêm vào và rất đỗi quen thuộc với fan bóng rổ hiện này: Mỗi khi ném phạt, các cầu thủ không được di chuyển khỏi vạch ném cho đến khi bóng chạm vào bảng rổ.

REGGIE MILLER

Thứ hai, đó chính là Reggie Miller với những cú 3 điểm đã tạo nên thương hiệu của anh. Vậy cú ném 3 điểm của anh có gì khiến giải bóng rổ NBA phải thay đổi luật. Đó chính là sự sáng tạo đầy khôn ngoan của Miller khi anh luôn ném rổ với cái chân phải luôn hướng ra ngoài để tạo va chạm với các cầu thù phòng ngự để có thể kiếm 1 pha 3 điểm cộng 1 hoặc 3 cú ném phạt.

Image result for REGGIE MILLER

Tiểu xảo này cũng đã được các siêu sao khác học theo như Dwayne Wade hay Kobe Bryant. Và một lần nữa, NBA phải thay đổi luật để hạn chế chiêu trò này. Với mỗi hành vi như vậy, thay vì được thổi lỗi, cầu thủ tấn công sẽ bị thổi phạt.

HACK-A-SHAQ

Ở vị trí số 3 là công thức nổi tiếng “hack-a-shaq” vốn đã quá quen thuộc. Chiêu bài này được nghĩ ra để nhắm vào các trung phong có tỉ lệ ném phạt thấp thảm hại tiêu biểu như Shaquille O’Neal, Dwight Howard hay Andre Drummond. Nhiều trận đấu tại playoff đã khiến khán giả trở nên cực kì nhàm chán và ức chế với kiểu thi đấu này.

Image result for HACK-A-SHAQ

Để chống lại hành vi có phần thiếu fair play này, NBA đã ra thêm điều luật nếu một cầu thủ bị phạm lỗi khi không có bóng trong vòng 2 phút cuối của mỗi quarter, đội bị phạm lỗi sẽ được 1 cú ném phạt và quyền kiểm soát bóng ngay sau đó.

CHARLES BARKLEY

Đứng thứ 4 là cái tên Charles Barkley, với những ai không có cơ hội xem Barkley thi đấu đều sẽ không hiểu được vì sao tên ông lại có tên trong danh sách này. Vào thời đỉnh cao của mình Barkley thường dùng 15 đến 20 giây để post up đối thủ của ông rồi dần dần tiến vào bảng rổ.

Image result for CHARLES BARKLEY

Không mấy cầu thủ ở thời của Barkley có thể chịu được những pha post up cực kì nặng của ông. Sau vài mùa giải, NBA đã ra một điều luật mới: Cấm 1 cầu thủ cầm bóng trong tay đứng quay lưng hoặc post up dưới bảng rổ nhiều hơn 5 giây, một điều luật đánh thẳng vào phong cách chơi của Barkley.

SHAQUILLE O’NEAL

Cuối cùng, lại là cái tên Shaquille O’Neal một lần nữa. Sau khi chứng kiến Shaq chỉ đứng một chỗ ngay dưới bảng rổ và hủy diệt hầu hết các đối thủ của anh, NBA đã ra thêm một điều luật để chống lại cách chơi này.

Image result for shaquille o'neal

Điều luật này quy định các cầu thủ phòng ngự khi không kèm ai không thể đứng nguyên một chỗ trong 3 giây dưới khu vực cấm ở bảng rổ. Mặc cho điều luật này nhằm thẳng vào mình, Shaq vẫn đè bẹp tất cả các trung phong cùng thời để trở thành 1 biểu tượng của NBA cho đến thế hệ nay.

XEM THÊM VIDEO ĐỂ HIỂU RÕ HƠN VỀ BÀI VIẾT.

Theo Bóng rổ 24h

Jayson Tatum (Celtics) : tân binh ghi nhiều điểm nhất trong lịch sử playoffs

Cầu thủ 20 tuổi là người thứ sáu trong lịch sử đạt cột mốc 300 điểm ở playoffs trong mùa giải tân binh. Cụ thể Jayson Tatum đang có 306 điểm cho đến lúc này tại playoffs, xếp sau Kareem Abdul-Jabbar (352 điểm), Alvan Adams (341 điểm) và Elgin Baylor (331 điểm).

Jayson Tatum phá kỳ tích của hai huyền thoại - Ảnh 1.
Jayson Tatum tiếp tục ghi dấu ấn đậm nét ở NBA Playoffs 2018.

Ngôi sao của Boston Celtics có trung bình 13,9 trong 80 trận đã thi đấu trong Regular Season. Nhưng chấn thương từ những cầu thủ chủ lực khiến Jayson Tatum trở thành mũi nhọn tấn công lớn nhất của Boston Celtics ở playoffs. Cầu thủ 20 tuổi có trung bình 18,0 điểm cùng hiệu suất ném 46,3 sau 17 trận playoffs đã qua.

Jayson Tatum có trận đấu bùng nổ với 24 điểm, đánh dấu lần thứ 9 ghi ít nhất 20 điểm trong playoffs giúp Boston Celtics đánh bại Cleveland Cavaliers 96-83. Boston Celtics gần như đặt một chân vào NBA Finals 2018 khi chỉ cần một trận thắng nữa để giành chiến thắng chung cuộc.

Nếu như có thể cùng với Boston Celtics vào NBA Finals 2018 thì việc Jayson Tatum trở thành tân binh ghi nhiều điểm nhất trong lịch sử playoffs là điều có thể xảy ra.

Jayson Tatum phá kỳ tích của hai huyền thoại - Ảnh 2.
Jayson Tatum có trận đấu xuất sắc giúp Boston Celtics đặt một chân vào NBA Finals 2018.

LeBron James dần cho thấy dấu hiệu của sự mệt mỏi, trong khi các cầu thủ Boston Celtics ngày càng sung sức hơn. “The King” chỉ có 26 điểm (ít hơn so với các trận đấu khác) và hiệu suất ném 50% trong 39 phút thi đấu.

Cùng với đó là phong độ sa sút thảm hại từ những cầu thủ còn lại của nhà đương kim á quân. Ngoài Keviv Love (14 điểm) thì những cầu thủ còn lại ở Cavaliers đều ghi không quá 10 điểm.

Boston Celtics sớm vượt lên dẫn trước với khoảng cách hơn 10 điểm trong hiệp đầu tiên bằng chuỗi ghi điểm 15-3. Cuối hiệp đầu tiên và đầu hiệp hai là khoảng thời gian bùng nổ của Boston Celtics với 9 điểm ghi được liên tiếp để dẫn trước Cleveland Cavaliers 39-19, khoảng cách lớn nhất của trận đấu. Sau đó Cleveland Cavaliers chưa bao giờ theo kịp về điểm số trước Boston Celtics để rồi chấp nhận trận thua thứ 3.

TÌNH HUỐNG ĐÁNG CHÚ Ý: Larry Nance Jr. và Marcus Morris có màn ẩu đã với nhau sau một pha va chạm diễn ra ở đầu hiệp 2.

Xem lại pha bóng gây nên vụ ẩu đả.

Cả hai đội có trận đấu quyết định trên sân Quicken Loans Arena (Cavaliers) vào 7h30 ngày 26/04.

Theo Webthethao

 

Top 5 cầu thủ tệ nhất NBA

Mỗi năm có rất nhiều cầu thủ chuyển tới giải NBA thi đấu, nhưng có bao giờ bạn tự hỏi đâu là những cầu thủ tệ nhất mùa này?

Ai cũng hiểu rằng LeBron James là cầu thủ tự do hot nhất mùa hè này. Hàng chục đội bóng NBA sẽ như hổ đói lao vào giành chữ ký của cầu thủ xuất sắc này vào hè năm 2018. Một số khác thì hướng tới Kevin Durant hoặc Chris Paul, nhưng cả hai cầu thủ này nhiều khả năng ở lại kiếm nhẫn. Còn Clint Capela và DeMarcus Cousins sẽ kiếm một khoản khơ khớ ở vị trí trung phong.

Nhưng nếu lục tung danh sách cầu thủ tự do, đãi cát tìm vàng, liệu có thể tìm thấy các viên ngọc ẩn giấu tại NBA. Bài viết xin đưa ra 5 cầu thủ đang bị đánh giá thấp tại 5 vị trí chính, sử dụng Điểm số cầu thủ dựa trên các thông số: Tổng số điểm thêm cho đội (Total Points Added – TPA), Chỉ số Plus/Minus Wins (NBA), Chỉ số đánh giá hiệu quả (Player Efficiency Rating) và Win Shares.

  1. Hậu vệ dẫn bóng (Point Guard): Fred VanVleet

Loại cầu thủ tự do: Ràng buộc (Restricted)

Tuổi: 24

Chỉ số 2017-18: 8,6 điểm, 2,4 rebound, 3,2 kiến tạo, 0,9 steal, 0,3 block

Điểm: 3.2

 

Ngay cả khi VanVleet gặp khó khăn trong việc duy trì thể trạng hay không thể ném vào nhiều trong cuộc đua playoffs ngắn ngủi của Raptors, Fred vẫn nằm trong top lựa chọn đầu tay cho vị trí PG ở thị trường cầu thủ tự do, đặc biệt khi CP3 nhiều khả năng sẽ trở lại Houston.

Rondo, Payton hay Napier cũng là một lựa chọn không tồi, Isiah Thomas có thể trở lại sau một mùa giải bết bát còn David Stockton con thì không nhận được nhiều sự chú ý, Fred VanVleet là đấng cứu thế cho vị trí PG với các cầu thru tự do năm nay.

Cầu thủ 24 tuổi này đã đi xa khỏi thời điểm anh rời Wichita State và không được lựa chọn trong kỳ NBA Draft. Anh đã có một mùa giải bùng nổ và chứng minh mình là một cầu thủ 2 – way. Anh không chỉ phòng ngự tốt với lối chơi tập trung và sự nhanh nhẹn để bù đắp cho chiều cao khiêm tốn 1m82; đồng thời anh là một mũi tấn công nguy hiểm ít khi mắc lỗi. HLV trưởng của Raptors Dwane Casey thường tin tưởng vào VanVleet ở những thời điểm quyết định trận đấu, đưa anh vào nhóm với hai ngôi sao hàng ngoài là Kyle Lowry và DeMar DeRozan và luôn tin tưởng anh sẽ đưa ra quyết định đúng đắng. Hậu vệ dẫn bóng dự bị của Raptors luôn biết cách tách người không bóng, không bao giờ mạo hiểm với những pha chuyền khó và là nhân tố giúp Raptors hạn chế lối chơi cá nhân quen thuộc. Net Rating của VanVleet ở crunch time là +4,2 (Đứng sau OG Anunoby 19.7 và Lorenzo Brown 166.7 ở Raptors), tuy nhiên khi so sánh thời gian đánh (L. Brown 1 phút, Anunoby 31 phút) còn kém xa VanVleet 97 phút – từ đó có thể nhận thấy PG dự bị của Raptors chính là nhân tố chính trong crunch time của đội.

*Crunch-time: thời điểm trận đấu còn dưới 5 phút và khoảng cách 2 đội dưới 5 điểm.

  1. Hậu vệ ghi điểm: Joe Harris

Loại cầu thủ tự do: Không ràng buộc (Unrestricted)

Tuổi: 26

Chỉ số 2017-18: 10.8 điểm, 3.3 rebound, 1.6 kiến tạo, 0,4 steal, 0,3 block

Điểm: 1.05

 

Thành tích bết bát không gây nhiều sự chú ý của Brooklyn Nets làm giảm mức độ phủ sóng của Joe Harris trong chiến dịch 2017 – 18, nhưng thanh niên 26 tuổi này đang dần trở thành một trong những tay ném nguy hiểm nhất tại giải đấu.

Anh ném thành công 49,1% trong đó 41.9% 3 điểm và 82.7% ném phạt cùng với hiệu suất ném chuẩn là 63.4. Chỉ có 12 cầu thủ xếp cao hơn anh ở chỉ số này, trong đó chỉ có Kyle Korver và Kevin Durant là hai cầu thủ duy nhất làm được điều này khi chơi phần lớn thời gian ở vị trí khác vị trí trung phong hoặc tiền phong.

Mặt khác, chỉ có 6 cầu thủ ghi trên 10 điểm có hiệu suất ném chuẩn trên 63 (Harrís, Durant, KAT, Harrel, DAJ và Clint Capela). Hội này năm ngoái có những cái tên bao gồm Korver, Capela, Durant, Jordan, Gobert và Jokic.

Những cú ném 3 điểm của Harris còn tuyệt với hơn, anh ném trúng tới 41,9% khi thử sức với 4,6 cú ném mỗi trận và  5,3% các cú ném của anh được tạo ra từ những pha dằn bóng. Chỉ có Curry, Durant, Joe Ingles hay JJ Redick bằng hoặc hơn 1/3 chỉ số trên. Hơn nữa, sau All Star hiệu suất ném của anh là 54,3/47,8/88,2.

Các đội có thể ái ngại về tinh thần Thích lên rổ của Harris hoặc anh vẫn cần phải cải thiện khả năng phòng ngự. Nhưng thực tế, các đội bóng đều muốn có một cầu thủ ném tốt như Harris trong đội hình.

  1. Tiền phong phụ: Kyle Anderson

Loại cầu thủ tự do: Ràng buộc (Restricted)

Tuổi: 24

Chỉ số 2017-18: 7.9  điểm, 2.7 rebound, 2.7 kiến tạo, 1.6 steal, 0,3 block

Điểm: 5.36

 

Kyle Anderson không phải là cầu thủ toàn diện.

Tiền phong khá chậm chạp này có thể trở thành gánh nặng nơi hàng công khi anh không gặp được đối thủ phòng ngự dưới tầm như trong serie với GS Warriors. Anh khó khăn trong việc tự tạo cơ hội trước những cầu thủ phòng ngự nhanh nhẹn và khả năng chỉ ném 3 ở góc của anh khiến đối thủ dễ dàng bắt bài cũng như phòng thủ đồng đội của anh dễ hơn. Hiệu suất ném 3 của Anderson tụt nhiều so với năm ngoái, anh chủ yếu ghi điểm từ những pha ném tầm trung hoặc trong vùng paint.

Tuy nhiên, phòng ngự lại là một câu chuyện trái ngược hoàn toàn. Với sải tay dài và lối đánh quyết liệt, Anderson có thể phòng ngự khi cầu thủ tấn công tìm đường lên rổ, bắt kịp ngay cả khi những cầu thủ nhanh hơn anh 1 bước hay có thể đổi người để phòng ngự nhiều vị trí. Spurs bị ghi ít hơn 2,1 điểm/100 lần lên bóng khi có mặt cựu cầu thủ UCLA trên sân. Chỉ có 15 cầu thủ khác tại NBA có chỉ số +/- về phòng ngự lớn hơn Kyle Anderson.

  1. Tiền phong: Montrezl Harrell

Loại cầu thủ tự do: Ràng buộc (Restricted)

Tuổi: 24

Chỉ số 2017-18: 11  điểm, 4 rebound, 1 kiến tạo, 0.5 steal, 0,7 block

Điểm: 3.59

 

Harrell có thể chơi tốt ở cả hai vị trí Tiền phong và Trung phong. Sau All Star, dù thường vào sân từ ghế dự bị như Harell đã có trung bình 14.6 điểm, 4.3 rebound, 1.4 kiến tạo, 0.5 steal và 0.6 block với hiệu suất ném 65.8%. Hơn nữa, LA Clipper ghi được thêm 2.3 điểm/100 lần dẫn bóng trong khi anh ở trên sân – ngược lại vởi chỉ số (-5.5) khi anh ở trên ghế dự bị.

Harrell vẫn cần phải cải thiện ở khu vực hình thang – chuyền, ném trung bình, và phòng thủ khu vực bảng rổ.

  1. Kyle O’Quinn

Loại cầu thủ tự do: Lựa chọn của cầu thủ (Player Option)

Tuổi: 28

Chỉ số 2017-18: 7.1  điểm, 6.1 rebound, 2.1 kiến tạo, 0.5 steal, 1.3 block

Điểm: 3.91

 

Kyle O’Quinn chưa bao giờ là mẫu trung phong cổ điển, anh vẫn tìm được nhiều con đường khác nhau để đóng góp. Năm nay, khả năng chuyền của anh đã giúp ích Knicks khá nhiều khi anh có thể tìm được tay ném đang trống hay kiếm soát bóng ở hình thang nhưng vẫn nhòm được các cầu thủ chạy cắt dưới rổ. Con số 4,1 kiến tạo tính trong 36 phút đủ để nói lên tất cả.

Theo NBAtalk

Chuyện chưa kể về thất bại lớn nhất trong lịch sử bóng rổ nước Mỹ

Không ai có thể quên được cảnh gục ngã của tuyển Mỹ tại Olympic Athens năm 2004 trước thế hệ vàng của bóng rổ Argentina. Thế nhưng ít ai biết rằng thất bại đó đã tổn thương thế nào đến Allen Iverson, một trong những hậu vệ xuất sắc nhất giải bóng rổ NBA.

Sau khi để vuột mất chức vô địch vào tay Cleveland, Draymond Green đã khiến dư luận chú ý khi công khai chiêu mộ nhân tài đến Warriors. Và Kevin Durant là kết quả. Tuy nhiên, Green không phải ngôi sao NBA đầu tiên tuyển quân sau khi nhận một thất bại đau đớn.

Năm 2004 đánh dấu một cột mốc đáng quên của tuyển bóng rổ Mỹ khi lần đầu tiên kể từ Dream Team 1992, đội Mỹ lại không thể giành được huy chương vàng tại đấu trường Olympic dù đã tung ra đội hình với nhiều cái tên khá nổi bật.

Argentina mới đây đã để thua tuyển Mỹ (chỉ bao gồm những cầu thủ tiêu biểu của giải G-League) sau khi dẫn xa với khoảng cách 20 điểm tại giải đấu FIBA AmeriCup 2017 vừa khép lại giữa tuần này.

Nhìn lại năm 2004, cũng chính Argentina là những người đã mang đến cơn ác mộng cho nền bóng rổ Mỹ, buộc một siêu cường quốc bóng rổ phải về nhà với huy chương đồng.

Đội hình G-Team của Mỹ vừa đăng quang sau khi hạ Argentina
Đội hình G-Team của Mỹ vừa đăng quang sau khi hạ Argentina

Ngay lập tức sau trận thua cách nay 13 năm, người ta trông thấy Allen Iverson miệng không nở một nụ cười, tay cầm điện thoại và đi tìm cứu viện. “The Answer” đã gọi cho ai lúc đó? Không ai biết được, trừ anh và những người nhận cuộc gọi.

Tại sao Iverson phải tự ép mình giải quyết một vấn đề mà không hoàn toàn là do lỗi của anh? Ít ai biết được, trong đội hình Olympic 2004, không ai mong muốn được chơi cho đội bóng “Đỏ, Trắng và Xanh” nhiều hơn anh.

“Được tham gia đội tuyển quốc gia năm ấy với tôi là một vinh dự. Tôi sẽ luôn lưu giữ chúng trong suốt khoảng đời còn lại, dù cho không giành được huy chương vàng”, phóng viên Adrian Wojnarowski của ESPN trích lời Iverson.

Nghe có vẻ thật yên bình. Thế nhưng vì sao Stephon Marbury, một trong hai hậu vệ dẫn bóng góp mặt trong đội hình Olympic 2004 lại nói rằng đó chính là 38 ngày tệ nhất cuộc đời anh ấy?

Hãy nhìn qua đội hình Mỹ năm đó. Trong số 12 cầu thủ đến Athens, có đến một nửa dưới 24 tuổi. Những cái tên như LeBron James hay Carmelo Anthony còn chưa đón sinh nhật thứ 21. Emeka Okafor chỉ là một cầu thủ đại học, anh chưa từng khoác lên mình chiếc áo của đội tuyển chuyên nghiệp trước khi đến Hy Lạp.

Carlos Boozer, Amar’e Stoudemire rồi Dwayne Wade, cộng hết thâm niên chơi tại NBA của 3 cầu thủ này cũng chỉ đạt con số 5. Đội hình năm đó của Mỹ sở hữu tuổi đời trung bình trẻ nhất trong lịch sử chinh chiến các kỳ Olympic.

Tim Duncan và Allen Iverson được chọn là 2 người dẫn dắt đội bóng này. Trong lúc Duncan chỉ mới bắt đầu thử nghiệm vị trí lãnh đạo tại Spurs được 1 năm, sau khi tiền bối của anh là David Robinson giải nghệ, Iverson đã làm điều đó được 8 năm.

Kể từ lúc gia nhập 76ers vào năm 1996, anh đã thể hiện vai trò và uy thế của mình khi giải quyết hầu hết những vấn đề của đội bóng, đưa 76ers đến Final. Đó chính là lý do vì sao người ta gọi anh là “Câu Trả Lời” (The Answer).

Thế nhưng, sự gục ngã năm 2004 đó chính là điều duy nhất mà Iverson không thể nào tự mình trả lời được. Anh chỉ biết gánh vác mọi thứ một mình.

Những sự chắp vá đầy non nớt của đội hình tuyển Mỹ năm đó là một trong những biểu hiện cho sự tự phụ của nền bóng rổ Mỹ
Những sự chắp vá đầy non nớt của đội hình tuyển Mỹ năm đó là một trong những biểu hiện cho sự tự phụ của nền bóng rổ xứ cờ hoa

“Iverson chưa bao giờ ngại việc phải lên tiếng, đặt mình vào trung tâm mọi chuyện, hay thậm chí là bia đỡ đạn. Kể cả khi công chúng chỉ trích, lấy anh làm lý do cho đội hình tệ hại năm đó, Iverson vẫn sẵn sàng hứng chịu, điều mà chưa có bất kỳ cầu thủ NBA nào phải làm khi có mặt tại tuyển quốc gia”, phóng viên Wojnarowski chia sẻ.

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến thất bại này, nhưng nổi bật nhất vẫn là dư âm từ vụ khủng bố 11/9 năm 2001.

Với nỗi lo sợ khủng bố sẽ nhắm vào đại hội thể thao lần này, rất nhiều tên tuổi sáng giá của NBA vào thời điểm đó đã dùng lý do an ninh để từ chối cống hiến cho đội tuyển quốc gia. Có thể kể đến như Mike Bibby, Vince Carter, Kevin Garnett, Tracy McGrady, Ray Allen hay Jason Kidd đều không tham gia.

Shaquille O’Neal, Jermaine O’Neal và Ben Wallace đã hoàn toàn kiệt sức sau chuỗi chung kết đầy kịch tính. Kobe Bryant vướng phải nghi vấn tấn công tình dục nên cũng không góp mặt. Và mọi trọng trách của đoàn bóng rổ Mỹ kỳ đó dồn cả vào Allen Iverson.

Ngoài lý do an ninh ra, HLV trưởng tuyển Mỹ, Larry Brown, người vừa giành được chức vô địch với Detroit Pistons chính là nguyên nhân tiếp theo mà nhiều cầu thủ tốt không muốn đi.

Được biết, phong cách chơi của HLV Brown là một lối đánh khá cổ điển và dè dặt. Richard Jefferson, cầu hủ lão làng hiện đang thi đấu cho Cleveland cho biết: “Tôi còn nhớ trong buổi tập chọn đội hình cho Olympic Athens 2004, ông ta đã nói với Jason Kidd thế này: ‘Này Kidd, tôi biết cậu là một cầu thủ tấn công nhanh rất ổn. Nhưng tôi muốn cậu hãy dừng lại ở vạch ném phạt và chuyền ra hai cánh’.

Ông ấy không biết mình đang nói chuyện với người có số assist cao thứ 2 tại NBA sao? Tôi tin chắc Kidd sẽ hiểu rõ hơn ai hết khi nào nên chuyền. Và đó chính là lý do vì sao có nhiều người không tham gia đến vậy”.

Vào thời điểm đó, người Mỹ vẫn rất tự tin. Họ nghĩ rằng chỉ cần chọn bừa một đội hình 12 cầu thủ NBA tốt nhất có thể cũng giành được chiến thắng. Thế nhưng, những VĐV nhận ra sự không phù hợp của HLV Brown lúc đó đều nghĩ đến kết cục không hay cho đội Mỹ. Và họ chọn ở nhà, trừ Allen Iverson.

Sự bảo thủ của HLV khiến các cầu thủ không được chơi đúng sức của mình
Sự bảo thủ của HLV khiến các cầu thủ không được chơi đúng sức của mình

Anh hiểu rõ, với vị trí đội trưởng của một tuyển Mỹ chỉ vừa ráp nối trong 2 tuần cùng một HLV bảo thủ, chắc chắn đây sẽ là đợt ra quân khó khăn nhất. Thế nhưng, đó không phải lý do để Iverson từ chối. Với anh, việc được thi đấu cho đội tuyển quốc gia còn thiêng liêng hơn nhiều so với việc vô địch NBA.

Chính vì thế, bất chấp việc Mỹ không có được đội hình tốt nhất, “The Answer” vẫn ra sân và tin tưởng rằng mình có thể làm được. Thế nhưng không, 8 năm lãnh đạo 76ers không giúp anh gắn kết 11 cầu thủ vừa tập trung 2 tuần và một vị HLV cố chấp.

Trong số những cầu thủ tại đội Mỹ năm đó, Stephon Marbury có lẽ là người phẫn nộ nhất với những quyết định của HLV Brown. Chia sẻ với NBC Sports, anh nói rằng HLV không cho họ được chơi bóng đúng nghĩa, ông chỉ muốn những cầu thủ này phải chơi theo các nguyên tắc của ông. “Chúng tôi chỉ cần được chơi bóng như cách chúng tôi từng chơi”, Marbury nói.

Khi nghe được điều này, Gregg Popovich, khi đó là HLV phó của đoàn bóng rổ Mỹ đã trao đổi lại với ông Brown. Thế nhưng, thay vì điều chỉnh lối chơi, vị HLV trường 63 tuổi này đã lớn tiếng: “Tôi muốn Stephon Marbury rời khỏi đội ngay lập tức. Đón máy bay đưa anh ta về nước ngay”. Tất nhiên, Marbury vẫn thi đấu.

Với tất cả những rắc rối âm ỉ trong đội bóng, 12 con người này đã phải trải qua một giai đoạn đáng quên nhất trong nền bóng rổ Mỹ. Ở vòng bảng Olympic 2004, tuyển Mỹ đã chịu 2 thất bại trước Puerto Rico dưới sự chỉ huy của ngôi sao Carlos Arroyo và đội bóng châu Âu Lithuania.

Trong số đó, thảm hại nhất chính là trận thua cách biệt 19 điểm trước đội bóng cùng châu lục Puerto Rico, điều chưa từng xảy ra kể từ năm 1992.

Chiến thắng vang dội này đã đưa cái tên Carlos Arroyo đến với người hâm mộ bóng rổ thế giới. Và đó cũng chính là lúc khoảng cách bóng rổ giữa Mỹ và phần còn lại của thế giới rút ngắn hơn bao giờ hết.

Bước vào vòng bán kết, những tân binh trẻ cùng lối chơi đầy gượng ép của tuyển Mỹ đã không thể vượt qua được thế hệ vàng của Argentina với Manu Ginobili, Andre Nocioni, Luis Scola…

Chưa bao giờ người ta thấy khoảng cách bóng rổ giữa Mỹ và phần còn lại của thế giới lại gần đến như vậy
Chưa bao giờ người ta thấy khoảng cách bóng rổ giữa Mỹ và phần còn lại của thế giới lại gần đến như vậy

Nhìn vào mặt tốt, điều này đã mở rộng cánh cửa với những cầu thủ đẳng cấp ở các quốc gia khác muốn thi đấu tại NBA. Vì sau Olympic 2004, những cái tên từ châu Âu, châu Mỹ và thậm chí là châu Á bắt đầu xuất hiện nhiều hơn tại NBA.

Trở về nước, người đầu tiên phải hứng chịu “gạch đá” từ dư luận chính là đội trưởng Allen Iverson. Họ nói rằng anh đã ảo tưởng về khả năng của mình, rằng anh đã cầm bóng tấn công quá nhiều mà lẽ ra nên chuyền cho đồng đội nhiều hơn. Thế nhưng, điều đó chỉ càng làm máu phục thù trong anh thêm sôi sục.

Tất nhiên ban lãnh đạo tuyển bóng rổ Mỹ cũng đã nhìn ra được vấn đề. Họ cuối cùng đã hiểu việc chỉ chọn đại 12 người chơi tốt tại NBA giờ đây sẽ mang lại hậu quả nặng nề đến mức nào.

Hàng loạt những thay đổi đã được thực hiện, bao gồm cả việc thay đổi HLV trưởng thành “Coach K” Mike Krzyzewski cũng như các tiêu chí chọn cầu thủ chặt chẽ và một lối chơi phóng khoáng, thoải mái hơn. Cùng với những cuộc gọi cầu cứu của Allen Iverson, một đội bóng với nhiệm vụ tái khẳng định vị trí của Mỹ được thành lập.

Tại Olympic Bắc Kinh năm 2008, đội tuyển này đã thực sự càn quét tất cả các đội bóng, thậm chí là cả Tây Ban Nha đang có phong độ rất cao. Tuy nhiên, ở đó, người ta không còn thấy bóng dáng Iverson đâu cả.

Khi biết tin mình không có mặt trong đội hình phục thù tại Olympic 2008, Irveson không tỏ ra quá bức xúc như mọi người nghĩ: “Tôi nghĩ đã đến lúc bỏ quá khứ qua một bên, để những cầu thủ đó có thể hoàn thành điều họ cần phải thực hiện. Thật sự tôi không có bất kỳ điều tiêu cực nào để nói về việc này cả”.

Chỉ cần là dân trong nghề, ai cũng biết những lời nói đó của Iverson là dối lòng. Không một cầu thủ NBA nào có được khát khao được góp mặt trong đội hình phục thù của Mỹ năm 2008 như Iverson, đó là sự thật.

Để dễ hình dung thì bạn hãy nghĩ đến việc Draymond Green dùng mọi cách để thuyết phục, chiêu mộ Kevin Durant về Golden State Warriors sau khi chịu thất bại cay đắng vào game 7.

Đội hình mới của Mỹ vào năm 2008 đã thắng như chẻ tre, mang phong thái của một Dream Team thật sự, nhưng lại không còn Allen Iverson nữa
Đội hình mới của Mỹ vào năm 2008 đã thắng như chẻ tre, mang phong thái của một Dream Team thật sự, nhưng lại không còn Allen Iverson nữa

Một vài gương mặt cũ từ năm 2004 cũng xuất hiện sau 4 năm, như LeBron James, Carmelo Anthony, Dwyane Wade, Carlos Boozer. Tuy nhiên, không ai hiểu rõ nỗi đau thua cuộc hơn Iverson.

Không được gọi triệu tập tuyển quốc gia, anh hiểu rằng lý do mình xuất hiện tại Olympic Athens hóa ra chỉ là một nước cờ tùy tiện của ban lãnh đạo. Nhiều người nói rằng, Allen Iverson chính là vật hi sinh để nước Mỹ giác ngộ ra rằng mình không phải một vị thần trong làng bóng rổ.

Iverson có lẽ cũng hiểu điều này. Nhìn vào bộ khung Dream Team 2008, anh thấy được những PG vô cùng tài năng như Jason Kidd, Chirs Paul, Deron Williams. Iverson biết, nếu lựa chọn một đội bóng có khả năng chơi hòa hợp chứ không đơn giản chỉ là 12 người chơi tốt, chắc chắn anh sẽ không được gọi tên.

Hoặc giá như nếu năm đó anh cũng giống Jason Kidd, khôn ngoan hơn một tí và chịu khó rút lui, có lẽ hình ảnh về Allen Iverson tại giải đấu quốc tế đã không xuống cấp đến như vậy. Biết đâu nếu năm 2004 anh không đến và trở thành đội trưởng, năm 2008 anh đã giành được cho mình chiếc huy chương vàng.

Đến tận bây giờ, điều tiếc nuối nhất của Allen Iverson chẳng phải không nhận được huy chương vàng Olympic, mà chính là việc anh vẫn chưa được trải qua cảm giác phục thù mà anh hằng mong đợi.

“Cảm ơn Iverson vì đã tự hào khoác chiếc áo đội tuyển quốc gia dù biết chắc sẽ thất bại. Đó mới là phẩm chất của một cầu thủ vĩ đại. Anh không phải là ‘Câu Trả Lời’ cho sự gục ngã của tuyển Mỹ năm đó, mà chính là cho sự chuyển mình đầy mạnh mẽ của một nền bóng rổ vốn tự mãn vì làm vua quá lâu rồi”,  Wojnarowski – phóng viên ESPN chia sẻ.

Huy Hồ | WTT

Điểm mặt những cầu thủ lùn nhất lịch sử NBA và “hiện tượng” Isaiah Thomas

Nếu không có cú ném 3 bất ngờ của John Wall sáng nay, Boston Celtics đã vào chung kết miền Đông của giải bóng rổ NBA chủ yếu do công Isaiah Thomas, cầu thủ chỉ cao 1m75.

Với chiều cao cực kỳ khiêm tốn như vậy trong thế giới của những gã khổng lồ, Isaiah Thomas đang trở thành động lực phấn đấu cho tất cả những ai đam mê bóng rổ do thấy rõ một cầu thủ chỉ cao 1m75 vẫn đủ sức tỏa sáng tại NBA.

Video: Diễn biến chính trận đấu giữa Washington Wizards và Boston Celtics 92-91

https://www.youtube.com/watch?v=LE7Rh4kTo1E

Tuy nhiên, IT4 chưa phải cầu thủ thấp nhất trong lịch sử NBA. Dù thành tích rõ ràng chẳng thể so sánh với siêu sao của Boston Celtics mùa này, song 5 cầu thủ lùn nhất trong lịch sử giải bóng rổ nhà nghề Mỹ vẫn có quyền tự hào do được góp mặt ở giải đấu danh giá nhất làng bóng cam.

5. Greg Grant – 1m70

Chỉ là pick 52 tại NBA Draft 1989, Greg Grant gặp nhiều khó khăn với chiều cao 1m70 nên chỉ sắm vai hậu vệ phối bóng dự bị trong phần lớn sự nghiệp.

Greg Grant trong màu áo Philadelphia 76ers
Greg Grant trong màu áo Philadelphia 76ers

Greg Grant chơi cho 6 đội khác nhau trong 7 năm tại giải bóng rổ NBA với mùa bóng tốt nhất là 1991-992 khi thi đấu 68 trận cho Philadelphia 76ers và Charlotte Hornets, ghi bình quân 3,3 điểm/trận.

Greg Grant giải nghệ năm 29 tuổi với chỉ số trung bình của sự nghiệp bao gồm 2,8 điểm và 2,7 assists qua 12,2 phút thi đấu.

4. Keith Jennings – 1m70

Keith Jennings cũng cao 1m70 nên không bất ngờ khi chẳng được draft và có một sự nghiệp khiêm tốn ở giải bóng rổ NBA. Được Golden State Warriors ký hợp đồng ở mùa 1992-1993 lúc 24 tuổi, Keith Jennings ghi trung bình 8,5 điểm qua 17 phút thi đấu/trận ở 8 game tại mùa tân binh.

Keith Jennings khoác áo Golden State Warriors trong 3 năm
Keith Jennings khoác áo Golden State Warriors trong 3 năm

Trong 2 mùa kế tiếp, anh sắm vai dự bị cho Golden State Warriors trước lúc chia tay giải bóng rổ NBA sau 3 năm gắn bó với sự nghiệp đạt bình quân 6,6 điểm, 3,7 assists qua 18 phút/trận.

3. Spud Webb – 1m70

Dù chiều cao cực kỳ khiêm tốn, Spud Webb lại nổi tiếng nhờ khả năng “dunk” (úp rổ). Spud Webb được draft ở vòng 4 của NBA Draft 1985 và ghi 7,8 điểm qua 15,6 phút/trận ở mùa tân binh tại Atlanta Hawks.

Spud Webb khi chơi cho Atlanta Hawks
Spud Webb khi chơi cho Atlanta Hawks

Mùa bóng tốt nhất của Spud Webb là 1991-1992 tại Sacramento Kings khi ghi trung bình 16 điểm và 7,1 assists mỗi trận. Spud Webb vô địch cuộc thi dunk năm 1986 và khép lại sự nghiệp thi đấu tại giải bóng rổ NBA ở tuổi 34 với 4 trận cho Orlando Magic ở mùa 1997-1998.

2. Earl Boykins – 1m65

Earl Boykins không được chọn ở kỳ NBA Draft 1999, điều hoàn toàn dễ hiểu do chiều cao 1m65 của anh. Tuy nhiên, anh đã được chơi ở giải bóng rổ NBA ngay năm đó trong màu áo New Jersey Nets với vai trò hậu vệ phối bóng dự bị hoặc thậm chí là chọn lựa số 3 cho vị trí này.

Earl Boykins vui mừng khi ghi điểm quyết định chiến thắng cho Washington Wizards
Earl Boykins vui mừng khi ghi điểm quyết định chiến thắng cho Washington Wizards

Mùa bóng tốt nhất của Earl Boykins tại NBA là 2006-2007 xảy ra lúc anh 30 tuổi khi ghi bình quân 14,6 điểm cho Denver Nuggets và Milwaukee Bucks.

Earl Boykins thi đấu tại NBA cho tới lúc 35 tuổi và giải nghệ với chỉ số trung bình 8,9 điểm qua 19,9 phút thi đấu mỗi trận.

1. Muggsy Bogues – 1m60

Có lẽ không ít người đã biết tới Tyrone “Muggsy” Bogues, vì lịch sử giải bóng rổ NBA chưa từng có ai nhỏ con hơn cầu thủ này. Dù vậy, anh vẫn là pick 12 mà Washington Bullets chọn ở NBA Draft 1987.

Guard Tyrone Bogues của Charlotte Hornets không có khả năng phòng thủ trước L.A. Clippers
Guard Tyrone Bogues của Charlotte Hornets chỉ biết nhìn cầu thủ L.A. Clippers ném 3

Tuy nhiên, Tyrone “Muggsy” Bogues chỉ chơi 1 mùa rồi lại bị Charlotte Hornets chọn trong kỳ NBA Draft mở rộng sau đó. Tại Charlotte Hornets, anh tạo được dấu ấn với bình quân 8,8 điểm và 8,8 assists qua 10 mùa bóng.

Kế đến, Tyrone “Muggsy” Bogues chơi cho Golden State Warriors và Toronto Raptors trước lúc giải nghệ sau mùa 2000-2001.

Như vậy, từ lịch sử giải đấu NBA có thể thấy rằng:

“Lùn không phải là một cái tội, tội lớn nhất là cứ nghĩ mình lùn không chịu cố gắng” – Basketman

Minh Châu | Webthethao

Cuộc chiến của các hãng thể thao: adidas mua Reebok, thách thức ông trùm Nike

Vào ngày 3/8/2005, một sự kiện chấn động giới kinh doanh thời trang thể thao thế giới khi 3 tập đoàn sản xuất đồ thể thao là Adidas, Reebok và Nike cùng liên quan vào một vụ mua bán lớn.

​ 

Sự kiện chấn động

Cụ thể, hãng sản xuất đồ thể thao lớn thứ hai thế giới là Adidas-Salomon AG đã quyết định mua hãng Reebok International Ltd với giá 3,8 tỷ USD để tranh giành thị trường Bắc Mỹ và thách thức đối thủ truyền kiếp Nike Inc, hãng thời trang thể thao lớn nhất thế giới.

3,8 tỷ USD đồng nghĩa với việc Adidas sẽ trả 59 USD cho mỗi cổ phiếu của Reebok, cao hơn tới 34% so với giá cổ phiếu cuối phiên giao dịch chiều tối qua của hãng này, vốn chỉ đứng mức 43,95 USD. Đại gia thời trang thể thao của Đức hy vọng sẽ hoàn tất thương vụ sáp nhập hãng đồ thể thao lớn thứ hai nước Mỹ này trong vòng nửa đầu năm 2006.

Vụ sáp nhập diễn ra đúng vào thời điểm vị Giám đốc điều hành và là người sáng lập ra Reebok, ông Paul Fireman 61 tuổi, đang muốn về hưu mà chưa có người thay thế.

adidas chính thức trở thành công ty mẹ của Reebok
adidas chính thức trở thành công ty mẹ của Reebok

Vụ sáp nhập sẽ mang về cho Adidas 28% trong tổng doanh thu hàng năm chừng 11,5 tỷ USD bán hàng toàn cầu của Reebok, đủ để thách thức vị trí số 1 của đối thủ Mỹ Nike và gia tăng khoảng cách với người đồng hương đứng ngay sau là hãng Puma AG.

Trước mắt, Adidas sẽ được quyền nắm giữ các hợp đồng bán quần áo dài hạn với số lượng lớn mà Reebok đã ký, chẳng hạn hợp đồng cấp thời trang thể thao thi đấu cho Giải Bóng đá quốc gia và Giải bóng rổ nhà nghề Mỹ.

Nhưng với thương hiệu toàn cầu Adidas và tham vọng của người Đức, có một ý nghĩa lớn lao hơn đằng sau những đồng tiền lợi nhuận khổng lồ có thể tính trước như trên. Đó là đòn dằn mặt Nike, là đợt phản công ngay trên sân nhà của Nike và là đòn trả thù cho việc mới đây, Nike tuyên bố họ đã vượt qua Adidas để trở thành công ty chiếm vị trí số 1 về doanh số bán giầy bóng đá ở châu Âu, sân nhà của Adidas.

 

Cuộc chiến xuyên lục địa Nike – Adidas thêm căng thẳng
Cuộc chiến xuyên lục địa Nike – Adidas thêm căng thẳng

Từ khi ra đời cho đến khi thành những thương hiệu nổi tiếng trong làng thời trang thể thao, không khi nào người ta thấy cuộc cạnh tranh giữa Nike và Adidas bớt khốc liệt. Liên tục rót những khoản tiền khổng lồ, trị giá hàng trăm triệu USD vào các ngôi sao thể thao, hai thương hiệu thời trang thể thao này đã và đang tạo nên một cuộc đua tranh đình đám nhất trong lịch sử cạnh tranh Âu – Mỹ.

Adidas và Nike từ lâu cũng đã được biết đến như một phần không thể thiếu trong hoạt động của các kỳ Thế vận hội hay những giải bóng đá mang tầm cỡ hành tinh như World Cup, Euro… Tuy nhiên, chính vì sự tương đồng trong nhiều lĩnh vực thể thao béo bở như vậy nên Nike và Adidas không thể đồng hành với nhau và giữa hai thương hiệu thời trang thể thao này đã liên tục đã xảy ra những cuộc đối đầu.

Kể từ khi người Đức có tên Adi Dassler sáng chế đôi giầy thể thao chạy đầu tiên phục vụ cho Olympic 1928, Adidas trở thành linh hồn của các kỳ Thế vận hội. Hãng này đã quyết tâm khẳng định vị trí số 1 của mình bằng việc ký hợp đồng với Ban tổ chức Olympic Athens 2004, trở thành nhà cung cấp trang phục cho đội ngũ nhân viên, tình nguyện viên và hơn 4.000 vận động viên tham gia kỳ Thế vận hội này.

Trong khi đó, đối thủ Nike cũng không chịu kém cạnh. Năm 1994, khi Nike lần đầu tiên lấn sân sang bóng đá, doanh số của họ ở thị trường này mới chỉ đạt 45 triệu USD. Ngày nay, con số đó đã tăng lên xấp xỉ 1 tỷ USD. Hiện nay, 2 CLB hàng đầu nước Anh là Manchester United và Arsenal đều sử dụng trang phục thể thao và giày thể thao của Nike. Và có tới 45 CLB hàng đầu khác của châu Âu dùng sản phẩm Nike, trong khi đó, 41 CLB lớn khác là đối tác của Adidas.

Theo thống kê, tại Euro 2004, 49% số bàn thắng được ghi bởi các cầu thủ sử dụng giầy thể thao Nike, so với 31% bàn thắng từ các cầu thủ mang giầy thể thao Adidas. Tại tổng hành dinh của Nike hiện đang trưng bầy đôi giầy vàng của Michael Johnson – biểu tượng cho chiến thắng và thần tốc. Không những vậy, chỉ trong vòng 5 năm trở lại đây, Nike đã chi hàng trăm triệu USD để có được hợp đồng quảng cáo với những ngôi sao bóng đá và những tên tuổi đình đám trong làng quần vợt.

Tham vọng “bá chủ thế giới thể thao” của Nike gồm có bản hợp đồng trị giá 100 triệu USD với tay golf Tiger Woods (thời hạn 5 năm kể từ 2000), 7 năm với vận động viên bóng rổ LeBron James trị giá 90 triệu USD (năm 2003)… Và mới đây nhất, Nike đã ký hợp đồng lâu dài với thần đồng sân cỏ nước Anh Wayne Rooney cùng “công chúa quần vợt” Maria Sharapova.

Lúc bấy giờ, Nike tuyên bố họ đã vượt qua Adidas để trở thành công ty chiếm vị trí số 1 về doanh số bán giầy thể thao ở châu Âu – sản phẩm quan trọng nhất trong thị trường dụng cụ thể thao. “Lần đầu tiên trong lịch sử, chúng tôi đã chiếm thị phần lớn nhất về giầy thể thao châu Âu” – C.Denson – Chủ tịch Nike tuyên bố tại đại hội cổ đông thường niên của Công ty vào 9/2004.

Ngay lập tức, Adidas phản công lại bằng lời khẳng định rằng, trên phạm vi thế giới, nhãn hiệu 3 vạch nổi tiếng này vẫn chiếm vị trí số 1. Adidas cho biết, doanh số các sản phẩm bóng đá hiện nay của mình khoảng 1,15 tỷ USD/năm (34,5% thị phần), trong khi Nike chỉ chiếm xấp xỉ 30% thị phần (tương đương 1 tỷ USD).

Adidas rất “chịu chơi” khi chi tới 178 triệu USD để có được chữ ký trọn đời với danh thủ David Beckham. Một số ngôi sao quần vợt như Martina Hingis; Marat Safin… cũng trở thành đích ngắm của Adidas.

Và đặc biệt, đầu năm 2005, một hợp đồng mới mang tính kỷ lục của Adidas bắt đầu có hiệu lực. Đó là hợp đồng tài trợ kỷ lục trong lịch sử thể thao thế giới, mà đối tác của hãng này là Liên đoàn bóng đá thế giới (FIFA). Theo bản hợp đồng trị giá 48 triệu USD/năm, trong vòng 7 năm tới, Adidas được quyền cung cấp thiết bị chính thức cho FIFA và quyền tài trợ cho mọi sự kiện thể thao do FIFA tổ chức, kể cả World Cup. Đương kim vô địch Permier League mùa bóng 2004-2005, Chelsea cũng trở thành một khách hàng quan trọng của Adidas trong chiến dịch khẳng định vị trí số 1, khi hãng này quyết định tài trợ cho Chelsea 12 triệu bảng/năm, kể từ năm 2006.

Cuộc chiến giữa Nike và Adidas ngày một trở nên gay gắt. Nhưng chưa bao giờ ra tay mạnh như lần này: Adidas công khai mua lại người đồng hương Reebok của Nike chứ không phải hãng nào khác, để thách thức vị trí số 1 của Nike.

Theo TS​
Sưu tầm