Giữa muôn kế hèn tại NBA, hãy gọi Draymond Green là “kẻ chơi bẩn” đẳng cấp

[googlefont font=”Lobster” fontsize=”40″ style=”cursive”]Chắc chắn chưa bao giờ, bạo lực và những trò bẩn lại được cổ vũ trong bóng rổ. Tuy nhiên, đánh giá thấp khả năng một cầu thủ chỉ vì “độ sạch” trong cách chơi của họ hoàn toàn là sai lầm. Và điều này khá rõ ràng với Draymond Green, người đang được bình chọn là cầu thủ chơi bẩn thứ nhì trong lịch sử NBA.[/googlefont]

[one_third][/one_third]

[one_third]

 

[tg_divider style=”dotted”]

[tg_divider style=”dotted”]

 

[dropcap]V[/dropcap]ới fan bóng rổ cuối thập niên 90, người đã lớn lên với những Dennis Rodman, John Stockton, Bruce Bowen…, không quá lạ khi họ thường cho rằng NBA giờ đây hiền hơn, êm đềm hơn, ít máu lửa hơn ngày xưa nhiều. Hiển nhiên, với sự phát triển ngày càng mạnh mẽ của truyền thông và ứng dụng hình ảnh cá nhân vào kinh doanh, các cầu thủ đang phải cố gắng tránh những xung đột, rắc rối không đáng có trên sân bóng. Tinh thần thượng võ được đề cao và các hành vi chơi xấu cũng bớt dần.

Bớt đi không có nghĩa điều đó mất hẳn. Công nghệ ghi hình, phân tích tình huống cũng phát triển theo thời gian khiến các tiểu xảo không còn dễ dàng qua mặt người xem được như trước. Thậm chí nó đã trở thành những đề tài bàn tán sôi nổi trên mạng xã hội. Đó chính là cú chêm chân của Zaza Pachulia khiến Kawhi Leonard đến này vẫn chưa thi đấu được. Đó là pha đổi hướng té vô cùng khó hiểu của Dion Waiter vào đôi chân còn mỏng manh sau chấn thương của Rudy Gobert. Và đương nhiên không thể bỏ qua cú đá của Draymond Green dành cho Steve Adam.

Bóng rổ là một bộ môn va chạm và đầy cạnh tranh. Chính vì thế người ta có nhiều cách nhìn cho những hành động này. Người yêu thì gọi đây là quyết liệt, người ghét lại gọi là “chơi dơ”. Ở đây, tác giả sẽ không phán xét, cũng không biện minh cho Draymond Green. Mọi người có nói thế nào đi nữa, có một điều chắc chắn rằng Green là một cầu thủ đẳng cấp. Anh có thể chơi bẩn nhưng cơn ác mộng anh mang đến cho đối thủ không chỉ là những tiểu xảo.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

 

Nếu cứ tiếp tục lối chơi này, chắc chắn cả sự nghiệp Draymond Green cũng không thể nào chạm tay được đến cuộc đua MVP. Tuy nhiên, nếu có một danh hiệu dành cho cầu thủ quan trọng nhất NBA, người ta không thể không nhắc đến Green như một ứng cử viên nặng kí. Một tuyển trạch viên ở giải đấu bóng rổ lớn nhất hành tinh này đã từng nói rằng:

“Nếu không có Curry, Durant, Warriors sẽ tìm cách khác để ghi điểm. Nhưng nếu không có Green, cả con thuyền sẽ chìm”.

Nhìn lại dàn quân của Golden State Warriors, đội bóng rổ đang được xem là mạnh nhất thế giới, nếu xét về khả năng ghi điểm, Draymond Green hoàn toàn không thể so sánh được với những Stephen Curry, Kevin Durant hay cả Klay Thompson. Vậy làm thế nào anh lại được xem là cầu thủ tối quan trọng tại NBA?

Có lẽ sẽ không có câu trả lời nào hợp lý hơn việc chính Green là người đã đưa chiến thuật small ball đến độ tiệm cận hoàn hảo nhất, mở ra một thời đại mới cho bóng rổ thế giới

Hẳn là mọi người đã nghe rất nhiều về lối đánh small ball đang trở thành hướng đi mới tại NBA. Thật ra nó không hề mới, trước đây đã từng có nhiều đội theo đuổi cách đánh này. Tuy nhiên họ vẫn luôn thiếu một chút gì đó.

Nói một cách đơn giản, small ball là chiến thuật gần như bẻ gãy định nghĩa về 5 vị trí cơ bản trong bóng rổ. Đúng như cai tên của nó, chiến thuật này ưu tiên tốc độ nên những cầu thủ to cao, chậm chạp sẽ nhường chỗ cho người có thể hình nhỏ hơn. Mặc dù đó không phải tất cả nhưng nôm na là vậy.

Trong lịch sử NBA, lối chơi của Phoenix Suns dưới thời kỳ HLV Mike D’Antoni chính là tiền thân của small ball ngày nay, hay còn được biết đến với cái tên “07 Seconds or Less” (7SoL). Trong những năm đó, Suns đã thống trị NBA về chỉ số tấn công nhờ vào cách đẩy nhịp độ tấn công cực nhanh với những cái tên như Steve Nash, Amar’e Stoudemire, Shawn Marion, Raja Bell… Tuy nhiên, đội hình của này của Suns chưa từng chạm được đến trận chung kết. Lý do? Đó chính là ở khâu phòng thủ.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

 

[dropcap]R[/dropcap]õ ràng thay thế tốc độ bằng thể hình, đồng nghĩa với việc bạn phải chấp nhận đánh đổi khả năng phòng thủ. Nhận ra điều này, một đội bóng khác đã cố gắng kết hợp lối đánh nhanh cùng với phòng thủ. Đó chính là Miami Heat thời bộ 3 LeBron James, Dwyane Wade, Chris Bosh. Họ đã khá hơn Suns khi vô địch tận 2 lần. Tuy nhiên, họ vẫn gặp khó khăn khi vị trí then chốt của đối thủ lại chính là PF hoặc C, những nơi yếu nhất của lối đánh small ball. Và đó chính là Dirk Nowitzki với những cú fade-away không thể ngăn cản.

Trong khi các HLV vẫn đang nghi ngờ về tính hiệu quả và rủi ro của chiến thuật này thì năm 2015, Draymond Green, cầu thủ được draft ở vị trí thứ 35 này đã thay đổi Golden State Warriors, thay đổi cả NBA về sau.

Warriors hiện đang sở hữu 4 tay ném xuất sắc nhất nhì NBA hiện tại (bao gồm cả Nick Young). Nếu có bất kỳ đội nào muốn chơi thi ném với Warriors thì xác định là không có đường về. Chính vì vậy, điều quyết định liệu Warriors chỉ là một đội bóng mạnh hay đội bóng huyền thoại sẽ phụ thuộc vào khâu phòng thủ.

Và Draymond Green đã lập tức được HLV Steve Kerr giao cho trọng trách này ngay từ ngày đầu tiên. Thật khó tin khi một PF chỉ cao ngang bằng Klay Thompson (2m01) lại trở thành mũi neo phòng thủ cho cả đội bóng.

Còn nhớ sau khi chịu thất bại trước Cleveland Cavaliers trong trận chung kết mùa giải 2015-16, để đem về Kevin Durant, Warriors đã phải hi sinh những big man gồng gánh khâu thủ trong đội hình small ball của họ. Đó chính là Andrew Bogut, Feztus Ezeli, Mo Speights. Thời điểm ấy cũng là lúc Green được chơi nhiều hơn. Và con ác quỷ thực sự thức tỉnh.

Có thể nói, ngay từ khi đặt chân đến NBA, cầu thủ số 23 này đã chứng tỏ mình là nhân tố hoàn hảo cho lối chơi small ball. Anh đủ thể hình, khả năng va chạm và sức khỏe để phòng thủ những big man, thậm chí là gây khó khăn cho cú fade away thương hiệu của Dirk Nowitzki. Anh cũng đủ nhanh nhẹn và khéo léo để theo kèm những hậu vệ hoặc tiền đạo tốc độ từ ngoài vòng 3 điểm.

Chính những yếu tố này đã biến Green thành cơn ác mộng với đối phương. Phòng thủ tất cả vị trí trên sân, từ hậu vệ đến trung phong, cả những tình huống 2 đánh 1, không còn là chuyện quá khó khăn với Draymond Green. Dẫn đầu toàn đội cả về chỉ số block lẫn steal, việc Green trở thành một tượng đài phòng ngự tại NBA là hoàn toàn dễ hiểu.Tuy nhiên, đó không phải là tất cả những gì Green có.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

 

[dropcap]Đ[/dropcap]ể đem đến một lối chơi small ball bất bại cho Golden State Warriors, Green hiểu rõ phòng thủ xuất sắc là chưa đủ. Cầu thủ lắm tài nhiều tật này còn sở hữu cho mình một khả năng quan sát và kiến tạo vô cùng chuẩn xác. Đúng thế! Có thể bạn sẽ thấy kỳ lạ nhưng mùa giải 2016-17, Green chính là người dẫn đầu toàn đội về chỉ số assist.

Point Forward, định nghĩa về một tiền đạo kiêm luôn khả năng phối bóng của hậu vệ cũng không hề quá mới mẻ tại NBA. LeBron James là một điển hình. Hoặc đôi khi, một SG sẽ đảm đương luôn nhiệm vụ này nếu họ không có PG chất lượng. James Harden đã làm điều đó khá tốt. Những cầu thủ này có một điểm chung là thời gian kiểm soát bóng mỗi trận của họ khá cao. Tuy nhiên, Green lại hoàn toàn không hề cầm bóng quá nhiều nhưng vẫn có được trung bình 7 assists mỗi trận trong mùa giải 2016-17.

Và đó chính là sự khác biệt của anh đã làm nên một hệ thống đánh small ball gần như không thể cản phá từ Warriors. Đã qua rồi cái thời tấn công nhanh bằng cách tiếp cận rổ. Sự nguy hiểm trong những pha tấn công nhanh của Warriors lại không đến hoàn toàn từ tốc độ, mà đó chính là khả năng dàn trải đội hình khắp sân.

Với Kevin Durant, Klay Thompson và Stephen Curry, Warriors sẵn sàng dứt điểm pha tấn công nhanh bằng những cú ném 3 điểm chết chóc. Trong khi phản xạ đầu tiên của người phòng thủ là lui về phía rổ thì Draymond Green, với khả năng quan sát của mình, dễ dàng tìm thấy những đồng đội đang trống ở vạch 3 điểm và thực hiện đường kiến tạo vô cùng chắc chắn.

Đó chính là lý do Green có thể assist nhiều như vậy cho dù không kiểm soát bóng quá nhiều. Sau mỗi pha rebound, block hoặc steal, thay phí thời gian tìm PG để đưa bóng, anh có thể tự mình phối bóng chính xác cho những pha tấn công nhanh thương hiệu của Warriors. Giờ thì bạn đã rõ, khả năng kiến tạo của Green đã đóng góp thế nào đến lối đánh small ball của đội bóng mạnh nhất hành tinh này.

Chỉ số của Draymond Green trong mùa giải 2016-17 là 7.9 rebound, 7 assists, 2 steals và 1.4 blocks mỗi trận. Nhìn lại lịch sử NBA, chỉ có 2 cầu thủ đạt được chỉ số trung bình trên 5 rebounds, 5 assist, 1.5 steals và 1.5 blocks. Đó chính là huyền thoại bất tử Sam Lacey trong mùa giải đỉnh cao của ông năm 1975. Người còn lại là Michael Jordan, và ta không cần phải nói nhiều về nhân vật này.

Sự so sánh vô cùng rõ ràng này đã cho thấy việc kết hợp đồng thời phòng thủ, bắt bóng bật bảng và phối bóng hiệu quả là khó đến thế nào. Tuy nhiên hãy nhớ rằng, khi bước vào NBA, cầu thủ được lựa chọn thứ 35 này vốn dĩ chỉ là một con bài để phòng ngự. Không ai nghĩ rằng anh có thể trở thành một điều gì đó quan trọng đến như vậy. Chính tinh thần quyết liệt của Green đã thúc giục anh thay đổi bản thân từng ngày. Và mọi thứ chưa dừng lại ở đó.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

 

Có thể bạn sẽ thắc mắc khi thấy nhiều người lại so sánh Giannis Antetokounmpo với Draymond Green. Thế nhưng, họ không khác nhau lắm đâu. Cả 2 đều đặt chân đến NBA là 2 kẻ vô danh, được lựa chọn để củng cố thêm khả năng phòng thủ cho cả 2 đội. Và rồi họ đã tự phát triển bản thân trở thành những cầu thủ all-around  (toàn diện) đặc biệt nhất NBA.

Nếu như phòng thủ và phối bóng đã biến Green thành một con quái vật thì vào ngày 7/11 vừa qua, anh đã trở thành một điều gì đó hoàn toàn khác biệt mà không ai có thể gọi tên được.

Trong trận đấu đụng Miami Heat, các tay ném của Warrios đã có một ngày không thục sự hiệu quả khi cả Curry, Thompson và Durant đều ném 0-10 ở vạch 3 điểm. Đó thực sự sẽ là một trận thắng khá dễ cho Heat khi Warriors để phí quá nhiều cơ hội. Tuy nhiên, chuyện đó chỉ xảy ra nếu Draymond Green không ở trên sân.

4-6 cú ném 3 điểm thành công, Green đã đem về chiến thắng 97-80 cho Warriors trước Heat. Và nếu bạn không biết thì ngay trước trận đó, Green đã trừng phạt Denver Nuggest với 3-4 cú 3 điểm.

“Đơn giản là thế này, khi Green có thể ném thành công, anh ấy đã hoàn toàn trở thành một cầu thủ ở đẳng cấp khác”, Kevin Durant nói về người đồng đội của mình.

Thật ra trước đây, khả năng ném 3 điểm của Green không phải quá tệ. Ở mùa giải 2015-16, anh có tỷ lệ ném xa là 38.8%. Không tồi với một PF chuyên phòng thủ. Thế nhưng, Green nhận thấy mọi thứ vẫn chưa đủ. Mùa hè năm 2017, sau khi chứng kiến hàng loạt sự thay đổi trong đội hình các ông lớn khác, Green hiểu rằng Warriors sẽ là đích nhắm chung của cả 29 đội bóng còn lại.

HLV Steve Kerr cho biết cả mùa hè, Green đã dành thêm thời gian ngoài giờ để cùng trợ lý HLV Bruce Fraser cải thiện lại tư thế và khả năng ném 3 điểm của mình. Và nó đã trở thành một lưỡi dao đáng sợ của Warriors trong mùa giải này. Dàn trải đội hình rộng vốn đã là điểm mạnh của Warriors nay lại càng mạnh hơn.

Giờ đây, Draymond Green đã trở thành một mối uy hiếp quá lớn đối với hàng phòng ngự của đối phương. Với khả năng quan sát, tổ chức tấn công và cả ném 3 điểm vô cùng bén, có quá nhiều lựa chọn để Green có thể đem lại điểm số cho Warriors. Và trên hết, một bài toán khó được đặt ra giống như trường hợp của Hassan Whiteside trong ngày 7/11 đó. Trung phong này không thể rời khỏi khu vực phòng thủ hình thang đủ nhanh để ngăn cản những cú ném của Green. Và nếu có thể kịp đi nữa thì bên trong sẽ trở thành chốn không người cho Kevin Durant.

Sự xuất hiện của Draymond Green không chỉ lấp đi điểm yếu của small ball mà Phoenix Suns và Miami Heat từng mắc phải. Anh còn phát triển lối chơi này trở nên hoàn hảo hơn, ít rủi ro hơn, bằng cách tự mình vượt qua những giới hạn bản thân, kết nối những ngôi sao, bỏ qua cái tôi của họ và vận hành một bộ máy bất bại.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

 

[one_third][/one_third]

[one_third][poll id=”5″][/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

 

Tương lai NBA và giấc mơ Mỹ của cậu nhóc khu ổ chuột

[one_third][/one_third]

[one_third]

Ai đang là cầu thủ đang thống trị tại NBA?

Chắc chắn những cái tên như LeBron James, Stephen Curry, Kevin Durant… sẽ được nghĩ đến đầu tiên. Thế nhưng 4 năm sau, câu trả lời chắc chắn sẽ khác. Nếu đang theo dõi NBA thời gian này thì chúc mừng, bạn đang được chứng kiến khoảng thời gian chuyển giao đầy ấn tượng giữa những ngôi sao đỉnh cao và các tân binh đầy tiềm năng. Tương lai của NBA?

 

[googlefont font=”Lobster” fontsize=”40″ style=”cursive”]Đó sẽ là Giannis Antetokounmpo.[/googlefont]

 

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

[dropcap]Tháng 1/2017[/dropcap], Milwaukee Bucks lại vừa trải qua một trận thua khá tệ hại. Giannis Antetokounmpo thậm chí còn không tắm rửa, vẫn mặc nguyên bộ đồng phục trên người, rời khỏi sân Bradley Center, đến bãi giữ xe và lái thẳng đến trường dòng Thiên Chúa giáo St. Francis.

Tại đây, cậu một mình xem lại tất cả những pha bóng cậu đã ném hỏng trong trận thua vừa rồi. 1 giờ sáng, Giannis rời khỏi đó và trở về nhà. Có hôm cậu còn ở lại đến 3 giờ sáng. “Tôi rất bực sau trận thua, nếu tôi về nhà liền, tôi sợ rằng mình không thể giải tỏa cơn giận đó. Đây chính là cách để tôi lấy lại bình tĩnh”, Giannis chia sẻ.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Năm 1994, Giannis Antetokounmpo ra đời tại một ngôi nhà xập xệ ở Athens, Hy Lạp. Bố mẹ cậu đều là dân nhập cư từ Nigeria đến Hy Lạp với ước mong đổi đời. Thế nhưng, mọi thứ không hề mỉm cười với họ. Mẹ của Giannis bị mắc bệnh nặng và khó có thể đi làm. Trong khi đó, bố của cậu luôn gặp khó khăn khi kiếm việc do dòng máu Nigeria của ông khiến nhiều người ái ngại.

Cho đến tận năm 19 tuổi, Giannis và gia đình của cậu luôn phải sống trong tình trạng thấp thỏm, trốn tránh do không có được quốc tịch Hy Lạp. Trước đó, để có thể nuôi sống gia đình và bản thân, Giannis đã cùng anh trai mình, Thanasis Antetokounmpo, lăn lộn bán những món đồ lặt vặt ở lề đường Athens. Từ các món đồ chơi cũ, nón, túi, mắt kính cho đến đĩa DVD, anh phải làm mọi thứ để không chết đói.

Những ngày đó, tranh giành địa bàn, trốn khỏi cảnh sát gần như trở thành chuyện rất bình thường với hai anh em nhà Antetokounmpo. “Cứ hình dung, bạn luôn phải sống trong cảm giác bất kỳ lúc nào, cảnh sát sẽ đến và buộc bạn phải rời khỏi đất nước này để trở về Nigeria. Thời điểm đó, ngày nào có thể đem được đồ ăn về nhà, với chúng tôi đó là ngày hạnh phúc”, Giannis chia sẻ.

Rất may mắn, bóng rổ đã cứu vãn cuộc đời bế tắc của anh. Mặc dù phải bương chải kiếm sống, không có quá nhiều thời gian luyện tập nhưng vào lúc rảnh, người anh trai Thanasis vẫn thường dành thời gian để chơi bóng rổ. Tuy nhiên, Giannis lại thích bóng đá hơn.

Trong một lần đi tìm kiếm tài năng trẻ, HLV Spiros Velliniatis đã tìm đến Thanasis. Thế nhưng hôm ấy, chỉ có Giannis ở nhà. “Làm thế nào mọi người lại bỏ qua một cậu bé có thể hình hoàn hảo đến như vậy?”, ông Velliniatis bất ngờ khi nhìn thấy Giannis.

Mặc dù đã thuyết phục khá nhiều nhưng Giannis vẫn không muốn đi theo bóng rổ. “Nếu ta có thể đảm bảo công việc cho bố mẹ cậu thì cậu có đồng ý đi theo ta?”, cuối cùng, HLV cũng có được một cầu thủ trẻ đầy tiềm năng, người mà ông biết rằng chắc chắn sau này, cậu ta sẽ là một điều gì đó vĩ đại.

Năm 2009, Giannis được chọn để chơi với tuyển trẻ của Filathlitikos, một trong những đội bóng rổ chuyên nghiệp của Hy Lạp. Đồng lương ít ỏi này đã giúp cậu có thể phần nào tập trung hơn vào việc chơi bóng.

Đến năm 2012, khả năng và sự cố gắng của cậu đã được ghi nhận. Giannis được gọi lên thi đấu cho đội lớn CLB Filathlitikos, tranh tài tại giải đấu hạng 2 của Hy Lạp. Khi ấy, cậu chỉ mới 18 tuổi. Đối đầu với hàng loạt những cầu thủ lớn tuổi, kỳ cựu, điều đó càng khiến Giannis thêm hào hứng.[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

[dropcap]Ngày 28/3/2013[/dropcap], Giám đốc của Milwaukee Bucks, ông John Hammond đã ngồi cùng đội ngũ của mình trong phòng ăn ở nhà thi đấu Bradley Center trước trận gặp Lakers. Ông bắt đầu nói về lý do vì sao đội bóng lúc này đang là một sự lưng chừng, không thể chiêu mộ bất kỳ ngôi sao nào.

Thời điểm đó chính là năm thứ 5 Hammond gắn bó với Bucks. Thành tích của đội kể từ khi ông nắm giữ vị trí này là 181-206, con số không đủ tốt để cạnh tranh danh hiệu, cũng không đủ tệ để thí để mong chờ draft pick năm sau. Đó thực sự là một bài toán vô cùng nan giải với ban huấn luyện đội bóng lúc này.

Cuối cuộc trò chuyện, Hammond đã bật dậy, thông báo với mọi người rằng ngày hôm sau ông sẽ đi khỏi đây một chuyến. “Đi đâu chứ?”, một người thắc mắc. “Hy Lạp”, Hammond trả lời đầy khó hiểu.

Hammond đã có mặt tại trận đấu của Giannis. Xem Giannis chơi bóng, ông bỗng nhớ lại lời của HLV Larry Brown: “Với một số cầu thủ, tốc độ của trận đấu lên đến 110 dặm/ giờ, nhưng với vài người, đó chỉ là 70 dặm”. Hammond nhận ra một ánh sáng le lói mà Giannis mang lại cho ông.

Sau trận đấu, người đại diện cho Giannis đã lái xe đưa Hammond dạo chơi khắp Athens.

“Tôi thật sự không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cậu nhóc này. Nhưng chắc chắn kể từ hôm nay, cuộc sống của cậu ấy sẽ hoàn toàn thay đổi”, Hammond bất chợt nói với người đại diện.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Thật ra, Giannis không phải là một điều gì đó quá mới lạ với những tuyển trạch viên của các đội. Tuy nhiên, hầu hết đều sợ việc lựa chọn cậu ta. Giữa nhiều cái tên mới nổi đang thể hiện rất tốt, Giannis dường như là một con bài quá mạo hiểm. Và Hammond cùng đội ngũ Bucks đã đưa ra một quyết định vô cùng khác biệt, không chỉ là chọn, họ cướp Giannis ngay tại lượt pick thứ 15 năm 2013.

Được chọn đến Milwaukee, đó gần như là cả một thế giới mới mở ra trước mắt cậu nhóc khu ổ chuột ngày nào. Cậu vô cùng ngạc nhiên, hứng thú với mọi thứ, từ hồ nước, ngọn núi cho đến căn hộ 2 phòng ngủ mà cậu ở chung với gia đình tại vùng đất mới này.

Cậu cũng nhận được không ít sự giúp đỡ từ những người đồng đội, những bạn bè mới. Hậu vệ O.J. Mayo đã tặng Giannis cả một chiếc xe tải U-Haul với đầy đủ nội thất. Caron Butler và Zaza Pachulia dẫn cậu đi mua những bộ quần áo mới thời trang hơn. Hammond và trợ lý Giám đốc David Morgay là người dạy cậu lái xe.

Đặc biệt, điều phối viên video Ross Geiger đã cho Giannis mượn chiếc Subaru Outback Legacy màu nâu sẫm để di chuyển. Tại Milwaukee, chính Geiger cũng là người quan tâm, chia sẻ nhiều nhất với những khó khăn của Giannis. Geiner là bạn thân đầu tiên của cậu ở nơi lạ nước lạ cái này.

Mặc dù nhận được mức lương gần 1,8 triệu USD cho mùa giải 2013/14, thói quen chi tiêu của Giannis vẫn không thay đổi quá nhiều. Cậu vẫn luôn luôn yêu cầu chia đôi hóa đơn mỗi khi đi ăn với Geiner, thế nhưng lại bán đi chiếc máy PS4 đầu tiên trong đời do cảm thấy không xứng đáng.

Lần đầu tiên nhận được số tiền khổng lồ như vậy, Giannis đã không thể giấu được niềm sung sướng. Cậu bắt đầu nghĩ đến những thứ mà trước đây cậu chỉ có thể mơ đến. Giannis đã bỏ ra 400$ để mua cho mình chiếc máy PS4. Tuy nhiên, nghĩ đến tình cảnh gia đình mình, cậu đã thở dài và bán nó lại cho một trợ lý trong đội.

Sau khi đưa gia đình qua ở cùng mình, Giannis và anh trai cậu, Thanasis Antetokounmpo đã có bữa tối đầu tiên tại nhà hàng. Và rõ ràng, mọi thứ vẫn còn quá mới mẻ với 2 anh em này.

“Chọn đi, lấy bất kỳ món nào anh thích”, Giannis nói.

“Lấy gì cũng được”, Giannis nói lần nữa khi người anh vẫn đang suy nghĩ.

Cả hai nhìn nhau, rồi nhìn vào quầy đồ ăn.

“Anh lấy salad vậy”, Thanasis quyết định, và Giannis cũng lấy món tương tự.

Chuỗi ngày làm quen với cuộc sống mới của cậu nhóc khu ổ chuột Giannis trải qua như một hành trình đầy hứng khởi và nhiệm màu. Tuy nhiên, thể thảo chuyên nghiệp không phải trò đùa. NBA chính là nơi đã khiến cậu trưởng thành hơn, bằng những tranh đấu, những sự thật đau thương và phũ phàng.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Chuỗi ngày hào hứng khám phá, trải nghiệm những điều mới mẻ tại đất Mỹ của Giannis cũng không quá lâu. Cậu bắt đầu phải chiến đấu để chứng tỏ giá trị của mình trong đội bóng. Trong mùa giải đầu tiên, gần như tất cả những gì cậu thể hiện được chỉ là thể hình vượt trội, thể lực, khả năng rebound và sức mạnh tấn công cận rổ của mình. Với một tân binh, những thứ đó không phải tầm thường, nhưng cũng không phải một điều gì quá kỳ tích.

Những áp lực bắt đầu xuất hiện. Một đêm trước trận đấu, Alex Saratsis, đại diện của Giannis chuyển lời từ trợ lý HLV của Bucks rằng cậu chưa thực sự cố gắng hết sức.

[googlefont font=”Sedgwick Ave Display” fontsize=”30″ style=””]“Các người có thể nói rằng tôi chơi chưa tốt, rằng tôi đã không làm đúng. Nhưng không ai có thể nói tôi chưa cố gắng. Tôi không thể chấp nhận điều đó”[/googlefont]

Giannis trả lời, mắt cậu đã cay cay khi bản thân bị người khác phủ nhận.

Một đêm trước trận đấu, HLV Jason Kidd, một trong những PG huyền thoại của NBA đã cấm Giannis ném 3 điểm. “Tôi muốn được ném 3 điểm. Tại sao tôi lại không được phép làm vậy?”, Giannis bức xúc.

Và lại một đêm trước trận đấu, Geiger, bạn thân nhất của Giannis tại Milwaukee nhắn cho cậu một tin nhắn vỏn vẹn: “Tôi sẽ không trở lại”. Geiger đã chuyển sang làm việc cho Phoenix Suns. “Bạn xây dựng những mối quan hệ, làm quen những người bạn mới, để rồi một ngày họ đột ngột ra đi và chỉ để lại một dòng tin nhắn. Đó là lúc bạn biết mình phải thức tỉnh đi. Đây chính là công việc, không có chỗ cho cảm xúc cá nhân”, Giannis chia sẻ.

HLV Jason Kidd từng nói rằng ông hiểu cảm giác của Giannis, nhưng đó là điều khó lòng tránh khỏi. Tuy nhiên, Kidd đặt rất nhiều niềm tin vào chàng trai Hy Lạp của ông. Kidd, một PG chỉ cao 1m93 luôn ước rằng phải chi ông có thể cao hơn nữa. Khi đó ông có thể thực hiện những đường chuyền mà trước đây ông chưa thể làm được.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Từ năm 2014, Kidd đã phát hiện ra tiềm năng làm một người điều phối bóng của Giannis. Tuy nhiên, suốt nhiều năm, vẫn còn nhiều điều khiến ông chưa yên tâm về Giannis. Tháng 2/2016, trong trận đấu với Atlanta Hawks, Kidd đã quyết định cho phép Giannis toàn quyền kiểm soát bóng. “Chúng tôi chưa bao giờ nói với nhau về điều này, nó đơn giản chỉ là một ván cược lớn. Không có gì quá áp lực, chỉ là chúng tôi muốn làm một điều gì đó mới mẻ”, Kidd nhớ lại.

Trận đấu đó, Milwaukee thắng, và HLV Jason Kidd đã đưa ra quyết định có thể là quan trọng nhất sự nghiệp của mình, đó chính là biến Giannis Antetokounmpo trở thành hậu vệ phối bóng to lớn nhất NBA, vượt qua hình bóng của cả Magic Johnson.

Kể từ khi James Naismith tạo ra bóng rổ ở Massachusetts, 5 vị trí cơ bản đã trở thành chuẩn mực như 5 con đường để các cầu thủ tập trung và theo đuổi. Tuy nhiên, bóng rổ hiện đại đang thay đổi mọi thứ. Nathaniel Friedman, người đồng sáng lập blog nổi tiếng FreeDarko đã nói về định nghĩa “positional revolution” (cách mạng về vị trí). Ngắn gọn thì Friedman cho rằng có nhiều hơn 5 vị trí và nó phụ thuộc vào kỹ năng đặc trưng của từng cầu thủ.

Chính vì thế mà bóng rổ thời đại này, chúng ta đang được chứng kiến sự phát triển của những vận động viên đa vị trí. Hãy nhìn Golden State Warriors, có thể nói Kevin Durant, Stephen Curry và Klay Thompson là 3 trong số những mũi nhọn tấn công lợi hại bậc nhất NBA tại thời điểm này. Tuy nhiên, chính sự đa năng từ cả phòng thủ lẫn ghi điểm vòng trong, vòng ngoài của PF Draymond Green mới là thứ đóng góp nhiều nhất vào 2 chức vô địch.

Giannis Antetokounmpo được tin là sẽ trở thành một điều gì đó còn hơn cả Draymond Green, thậm chí là cả những ngôi sao hiện tại. Cứ tưởng tượng một cầu thủ 2m11 có khả năng kiểm soát và phân phối bóng, đọc trận đấu như một PG, khả năng ném tầm xa như một SG, tấn công tốc độ và dũng mãnh như SF, đe dọa vòng trong như một PF và phòng thủ, rebound như một C thực thụ.

Ở thời điểm hiện tại, cầu thủ 23 tuổi này vẫn đang phải học tập rất nhiều về những tình huống xảy ra trên sân cũng như củng cố bản lĩnh và thực lực của mình. Tuy nhiên, hãy nhìn Giannis 4 năm trước, khi vừa chập chững đến Mỹ và Giannis giờ đây, ứng cử viên nặng ký cho danh hiệu MVP. Liệu 4 năm sau, ở thời điểm đỉnh cao nhất của một cầu thủ, Giannis sẽ khuấy đảo NBA đến thế nào? Cùng chờ xem.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third][poll id=”5″][/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Lonzo Ball và chúng ta, hóa ra cũng chẳng khác nhau là bao

[one_third][/one_third]

[one_third]

Lonzo Ball và chúng ta,
hóa ra cũng chẳng khác nhau là bao

 

[dropcap]C[/dropcap]hắc chắn là không ngoa khi nói rằng, mùa giải NBA 2017-18 đang chính là thứ các fan của quả bóng cam háo hức nhất trong nhiều năm qua. Chúng ta mong chờ lời giải cho bài toán superteam, màn trình diễn của những gương mặt đã cũ nhưng trong màu áo mới, và tất nhiên là cả những gương mặt mới được xem như niềm hy vọng của cả một thành phố. Ở trường hợp thứ 3, đó chính là Lonzo Ball.

Có lẽ cũng đã lâu rồi, lứa tân binh mới lại gây ồn ào cho NBA đến như vậy. Cứ mỗi trận đấu đụng độ Lakers, đối đầu với Lonzo Ball, y như rằng chúng ta lại được trông thấy những màn đấu khẩu không điểm dừng. Từ Patrick Beverley đến John Wall, ai ai cũng muốn dạy cho tân binh của Lakers này một bài học. Kèm theo những phát ngôn mang đậm chất khiêu chiến và bốc đồng của người cha LaVar Ball, lượng anti-fan của Lonzo cứ mỗi ngày một đông hơn, không hề thua kém những người hâm mộ anh.

Họ chỉ trích, họ hả hê khi trông thấy Lonzo Ball hoàn toàn “tắt điện” trước đối phương. Với sự lên ngôi của truyền thông, bóng rổ đang ngày càng giống một bộ phim, nơi mà một đội (hoặc cá nhân) sẽ vào vai kẻ phản diện và bên còn lại nhận vai người hùng, với nhiệm vụ giành chiến thắng bằng mọi giá. Ngoài fan Lakers ra, hầu như phần còn lại của thế giới đều muốn Lonzo Ball bị đánh bại. Điều này giống một câu mà tôi đã đọc ở đâu đó: “Cầu thủ bóng rổ là ngôi sao trên sân bóng. Bước ra khỏi sân, họ chẳng là gì”. Suy cho cùng, mọi thứ tùy vào câu chuyện mà truyền thông và báo chí kể ra.

Nếu chỉ vì những lời ngông cuồng của người cha, Lonzo Ball có thực sự đáng phải nhận những ánh nhìn hiềm khích như vậy? Chúng ta ghét Lonzo, liệu chúng ta đã biết về con người thực sự của cậu ấy?

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Copyright 2017 NBAE (Photo by Garrett Ellwood/NBAE via Getty Images)

[one_third][/one_third]

[one_third]

Chắc chắn rồi, ngoài ông bố huênh hoang đầy rẫy phát ngôn gây sốc, tay ném bóng của Lonzo Ball chính là thứ đặc trưng nhất của cầu thủ trẻ này. Tại NBA, chúng ta đã chứng kiến không ít trường hợp những cầu thủ có tướng ra tay ném khá kỳ dị như Shaw Marion, Chuck Hayes, Kevin Martin… Tuy nhiên, với một hậu vệ ném khá nhiều, Lonzo Ball là một trường hợp đặc biệt.

Cậu thuận tay phải, thế nhưng luôn đưa bóng từ phía vai bên trái mỗi khi ném. Không cần phải nói, chúng ta đều biết tỷ lệ ném thành công phụ thuộc rất nhiều vào tư thế ném bóng. Dấn thân vào đấu trường chuyên nghiệp, vì sao Lonzo Ball vẫn giữ thói quen ném khác người đó?

Dáng ra tay ném của Lonzo Ball đã từng là vấn đề mà bố cậu và HLV đội bóng trường trung học Chino Hills phải đau đầu bàn luận. Mọi chuyện lẽ ra đã khá đơn giản. Thường thì nếu một cầu thủ ném sai như vậy, các HLV có thể dễ dàng điều chỉnh trong quá trình luyện tập. Thế nhưng với Lonzo thì không.

Thật ra, HLV của đội bóng đại học UCLA đã từng cố gắng sửa điều đó trong chuyến du đấu của đội tại Úc. Lonzo Ball đã được tập luyện để ra tay từ vai phải như bao cầu thủ khác, kết quả khá khả quan. Cậu đã áp dụng nó vào một vài trận đấu tại Úc. Thế nhưng đó hoàn toàn là những màn thể hiện đầy tệ hại của cậu. Lonzo từng chia sẻ rằng, cậu đã mất thời gian để tập trung vào việc phải đưa tay từ vai phải. Trong khi đó, điều mà lẽ ra cậu phải tập trung vào và làm giỏi nhất, đó lại là chuyển động của 9 người còn lại trên sân, chứ không phải của chính cậu.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Thoạt nghe, nó không khác gì một lời bông đùa như trong các bộ phim siêu năng lực. Tuy nhiên, Lonzo Ball thực sự làm được điều đó. Từ nhỏ, cậu đã phải tập chơi bóng với nhịp độ cực nhanh. Chính vì vậy mà mọi chuyển động, ý định của các cầu thủ trên sân đều được Lonzo nắm bắt và đưa ra quyết định rất nhanh. Cậu biết, đó mới chính là điều bản thân phải chú ý, chứ không phải dáng ném.

Mặc dù có nhiều phân tích chỉ ra rằng tư thế ném này của Lonzo Ball sẽ gặp khó khăn. Tuy nhiên cậu vẫn có thể ghi điểm với nó. Trở về Mỹ sau chuyến du đấu tại Úc, người ta lại thấy Lonzo Ball quay lại với dáng ném kỳ lạ của mình. Cậu đã quyết định như vậy, mặc dù nó có thể khiến cậu mất đi hàng triệu USD nếu không được chọn là pick số 1 tại NBA draft (và điều đó đã trở thành sự thật) chỉ vì dáng ném của mình.

“Động tác ném đẹp nhất, hiển nhiên chính là động tác ném có thể ghi điểm”, HLV Steve Alford của đại học UCLA nói về cậu học trò Lonzo Ball của ông.

Đến ngày hôm nay khi trải qua một vài trận đấu đầu tiên của NBA, Lonzo vẫn giữ nguyên tư thế ném đó. Động tác ném của cậu đã chứng tỏ một điều: Đừng cố gắng thay đổi Lonzo. Cậu không sinh ra để sống theo lời người khác.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Ngày media day mùa giải 2017-18 có sôi động hơn bình thường một chút. Gần như tất cả tâm điểm đổ dồn vào Lonzo Ball. Một đội bóng giàu truyền thống với 16 chức vô địch NBA lại đang xem tân binh pick số 2 này như một đấng cứu thế để giải thoát họ khỏi “cơn đói” play-off suốt 4 năm và thành tích tệ kỷ lục 17-65 cách đây 2 năm. Không phải là chưa có tiền lệ nhưng nhìn việc đó xảy ra thật khiến người ta hứng thú và tò mò về cậu tân binh này.

Cậu có một ông bố đứng phía sau, lúc nào cũng gây chuyện náo loạn cả mạng xã hội. Ông là người từng nói định mệnh của Lakers là dành cho Lonzo Ball. Cũng chính ông đã tuyên bố Stephen Curry “không có tuổi” khi so với con trai mình, rằng Lonzo sẽ đưa Lakers tới chiến thắng thứ 50 trong mùa giải 81 trận này. Tất cả những mong đợi, kỳ vọng, mục tiêu của hàng triệu con tim Lakers cùng một lúc đè nặng lên đôi vai của cầu thủ 19 tuổi mảnh khảnh này.

Người hâm mộ và những chuyên gia, họ không ngừng đem giấc mơ và sự thất vọng của họ đổ dồn vào Lonzo. Họ “đóng” Lonzo vào một chiếc hộp mà họ nghĩ rằng lẽ ra cậu ấy phải như thế. Họ nghĩ rằng mình đã hiểu hết về thần tượng mới của họ. Không! Họ chẳng biết gì về Lonzo, chúng ta cũng vậy. [/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Chúng ta biết Lonzo năm 10 tuổi, một học sinh tiểu học đã hiểu được chuyền bóng cũng giống trò nhảy dây: tất cả phụ thuộc vào nhịp độ và canh thời gian. Đúng thế, từ khi lên 10, Lonzo đã có thể tính toán chi li thời điểm để thực hiện đường chuyền băng nguyên sân vượt qua tay đối thủ và đến thẳng tay đồng đội, cú chuyền thương hiệu của cậu.

Chúng ta biết Lonzo năm 13 tuổi, khi đội bóng AAU của cậu đang thua một điểm khi chỉ còn 20 giây. Cậu đã tấn công vào rổ, thu hút tất cả đối thủ và khán giả rồi chuyền cho trung phong dứt điểm vô cùng trống trải, thay vì cố gắng thực hiện buzzer-beater để hy vọng trở thành người hùng.

Chúng ta biết Lonzo năm 14 tuổi, một tân binh đang phải đối đầu với các đàn anh để cạnh tranh một suất đánh chính trong đội hình trường trung học Chino Hills. “Đừng quá lo lắng”, John Edgar Jr., bạn thân thưở nhỏ của Lonzo trấn an cậu. “Ồ không hề, tại sao phải lo lắng?”, Lonzo trả lời với nụ cười mỉm đầy hào hứng.

Chúng ta cũng biết Lonzo năm 18 tuổi, một sinh viên năm nhất đã đưa UCLA từ đội bóng đang loay hoay khổ sở ở phía dưới bảng xếp hạng trở thành đội bóng hạng nhì của giải. Điểm mạnh của Lonzo không chỉ là tốc độ. Câu biết cách truyền lửa cho đồng đội và cả các khán giả tại nhà thi đấu.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Rời khỏi sân bóng, khỏi ống kính camera, khỏi những con mắt tọc mạch của phóng viên, liệu chúng ta có bỏ qua điều gì ở Lonzo Ball?

Lonzo vẫn là một cậu nhóc đến từ Chino Hills, California, người đã ăn mừng bằng một điệu nhảy sau khi thực hiện thành công cú úp rổ 360 windmill. Cậu vẫn thường hẹn những người bạn thân từ năm 4 tuổi của mình đi ăn, rồi nhanh chóng thanh toán hóa đơn trong thầm lặng rồi háo hức nhìn mọi người: “Đi đâu tiếp đây mấy bồ?”. Lonzo rất ít khi kiểm tra tài khoản Twitter của mình. Cơ bản là cậu chả quan tâm đến việc mọi người đánh giá rằng cậu sẽ thành hay bại.

Một tuần trước thời điểm tham dự trại huấn luyện của Lakers, Lonzo đã cùng 2 người bạn thân Edgar Jr. và Austen Awosika chơi trò “King of the Court”. Đây là một trò đấu 1-1 khả phổ biến. Ghi được 5 đểm coi như thắng 1 game, ai thắng được 4 game trước sẽ giành chiến thắng chung cuộc. Lúc đó, Edgar JR. đang dẫn đầu với 3 game, Lonzo thì xếp chót khi chưa thắng bất kỳ trận nào. Thế rồi cậu bật lại 4 game liên tiếp và đánh bại hai người kia.

Mọi chuyện không có gì đáng nói trừ việc nơi Lonzo ở cách cả bọn hơn 80 km và tuần nào cậu cũng ít nhất một lần tụ họp anh em thế này.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third]

“Dù đã là ngôi sao lớn được săn đón, cậu ta chưa một lần đối xử với chúng tôi khác đi”, Awosika chia sẻ.

[/one_third]

[one_third]

“Vẫn là một đối thủ để tôi phấn đấu. À có điều giờ ổng cao hơn”, Edgar Jr. hài hước.

[/one_third]

[one_third_last]

“Một gã vui tính, đôi khi còn khá ủy mị nữa”, Milan Acquaah, đồng đội cũ giờ đang chơi cho đại học Washington State kể về Lonzo.

[/one_third_last]

 

 

[googlefont font=”Anton” fontsize=”42″ style=”sans-serif”]Với Lonzo, danh tiếng là danh tiếng, bạn bè là bạn bè. Cuộc sống của cậu có điên rồ đến thế nào thì những thứ đó vẫn chưa bao giờ lẫn lộn.[/googlefont]

[tg_divider style=”dotted”]

[tg_divider style=”dotted”]

 

 

[one_third][/one_third]

[one_third]

Khi còn học tại trung học Chino Hills, ở nhà ăn trong trường luôn có một dãy bàn được gọi với cái tên “Center Ice”. Đó chính là nơi Lonzo Ball, ngôi sao số 1 của Chino Hills thường ngồi ăn trưa. Những học sinh khác nếu không phải dân thể thao thường khá ngại ngồi gần cậu.

Thế nhưng nó không giống những bộ phim học đường của Mỹ mà bạn thường xem đâu. Lonzo luôn chủ động bắt chuyện với mọi người. “Cho dù là một học sinh bị hôi miệng, hay có vẻ ngoài kỳ dị, Lonzo khiến bất kỳ ai ở xung quanh mình đều cảm thấy bản thân trở nên tốt hơn”, Isabel Brenes, hiệu trưởng trường Chino Hills chia sẻ.

Lonzo Ball luôn cố gắng rút ngắn khoảng cách với những người bạn đồng trang lứa. Cậu luôn muốn được hòa nhập một cách bình thường nhất. “Đấng cứu thế” hay bất kỳ biệt danh cao siêu nào mà fan Lakers dành cho Lonzo, cậu vẫn chỉ là một chàng trai 19 tuổi đang tập lớn.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Nhớ lại trong màn ra mắt đầu tiên của Lonzo Ball tại NBA, đụng độ đội bóng cùng thành phố LA Clippers trong khuôn khổ NBA Summer League, Brice Johnson đã khiến cả nhà thi đấu nóng lên khi thực hiện cú dunk rổ đầy mạnh mẽ trước Lonzo. Đó là một tình huống đáng quên. Niềm hy vong của Lakers bất chợt trở nên yếu đuối chưa từng thấy. Không chỉ vậy, sau 40 phút thi đấu, Lonzo chỉ thành công vỏn vẹn 2 trên 15 pha ném. Và tất nhiên, Lakers thua 96-93 trong trận đó. Với tất cả những niềm tin mà mọi người đặt vào Lonzo Ball, có gọi đó là màn trình diễn thảm hại cũng không quá.

Eli Scott, bạn thân của Lonzo, hiện đang thi đấu cho đại học Loyola Marymount đã nhắn tin cho Lonzo để động viên cậu sau trận đấu. “Tin nổi không, cậu ấy toàn dùng những icon cười phá lên. Cậu ta biết chuyện vừa rồi không phải thứ gì quá kinh khủng như ngày tàn của thế giới. Lonzo là như vậy, chả bao giờ hoảng loạn”, Scott kể lại.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Tất nhiên, sự bình tĩnh đó không phải chỉ là gượng gạo trấn an bản thân. Lonzo Ball đã vượt qua màn ra mắt thảm họa trên, đưa Lakers đến chức vô địch Summer League và nhận cho mình danh hiệu MVP mùa giải. Baron Davis, cựu ngôi sao của UCLA và cũng là một danh thủ kỳ cựu ở NBA nói về Lonzo Ball thế này:

“Cậu ta không hề bỏ sót bất kỳ một đồng đội nào đang trống. Nếu có một người như vậy, bạn nên biết bạn đang sở hữu một cầu thủ đặc biệt”

Lonzo Ball không muốn tỏ ra yếu đuối trước ánh nhìn của hàng triệu người khác. Có lẽ đó chính là thành quả mà cậu có được nhờ quá khứ làm chỗ dựa vững chắc cho các đồng đội tại Chino Hills và UCLA.

Khi còn thi đấu tại Chino Hills, Lonzo Ball đã từng bị trật ngón giữa tay phải sau một va chạm với đối thủ. Ngón tay của cậu sưng vù và bầm tím, trông vô cùng đau đớn. Lúc ấy, HLV Steve Blaik đã bắt đầu nghĩ đến phương pháp thay thế cho Lonzo. Thế nhưng không, trong các trận tiếp theo, Lonzo vẫn ra sân. Nhưng người ta thấy cậu chuyền bằng tay trái, bắt bóng bật bảng bằng tay trái, thậm chí cả ném phạt cũng dùng cả tay trái.

Không bao giờ chủ động xin hội ý hay ra vẻ đau đớn ôm tay ra hiệu thay người, Lonzo chưa bao giờ tỏ vẻ muốn mọi người thương hại. Mùa giải đó, Lonzo dẫn dắt Chino Hills vô địch với thành tích toàn thắng 35 trận.

Lonzo Ball và người cha của cậu, LaVar Ball dường như thể hiện 2 bộ mặt khác nhau vô cùng rõ rệt. Lonzo luôn chọn cách im lặng. Người hâm mộ nóng lòng, anti-fan nói cậu hèn nhát. Đến khi nào Lonzo mới chịu rời khỏi lớp vỏ bọc của mình? Thực ra, Lonzo đã làm rồi.[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Một trong những môn mà anh chàng cứu tinh của Lakers này thích nhất khi còn ở Chino Hills, đó chính là Nói Chuyện Trước Đám Đông. Một lần, David Browning, thầy giáo bộ môn này đã đưa ra yêu cầu rằng các học sinh hãy nói về một sự kiện ấn tượng đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến cuộc sống của chúng.

Đến lượt Lonzo, cậu đứng thẳng giữa lớp, hít một hơi dài. Cậu bắt đầu nói về lần được mời đến trại huấn luyện cho tuyển U16 quốc gia tại Denver, khi đó cậu mới 15 tuổi. Đợt tập trung này sẽ chọn ra lứa U16 đại diện cho Mỹ tranh tài tại Uruguay năm đó. Tất nhiên, hầu hết ứng cử viên đều lơn tuổi hơn cậu.

Lonzo đã không được chọn. Đó là lần đầu tiên trong đời Lonzo cảm thấy hụt hẫng đến như vậy. Cơ hội đã đến tận tay nhưng cậu lại không nắm được. Lúc đấy, Lonzo đã nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ bóng rổ. Giữa hai lựa chọn tiếp tục dằn vặt bản thân và cố gắng chơi tốt hơn, cuối cùng Lonzo đã chọn được chơi bóng.

Khi kể về điều này, Lonzo không hề chuẩn bị bất kỳ một tờ giấy nào, không hề có hành động nào tỏ vẻ lo lắng. Cậu nhìn thẳng vào mắt từng bạn học của mình, dõng dạc chia sẻ một khía cạnh trong cuộc sống của mình cho mọi người.

“Mọi người không giấu được cảm giác ấn tượng khi nghe Lonzo nói. Các học sinh trong phút chốc không còn nhìn Lonzo như một siêu sao số 1 của trường. Cậu ta là một thủ lĩnh thầm lặng nhưng luôn biết cách thể hiện vị thế của mình. Khi Lonzo nói, mọi người đều cùng lắng nghe”, thầy Browning chia sẻ.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Có thể là hơi thái quá, thế nhưng, HLV Steve Blaik cũng có phần đồng ý với nhận định của LaVar Ball. Ông cho rằng, không phải trùng hợp mà Lonzo Ball đến với Lakers. Lonzo đã đưa Chino Hills lên bản đồ bóng rổ Mỹ, giải quyết bài toán khó của UCLA, và lần này, Lonzo sẽ làm lại một điều tương tự với Lakers. “Cậu ấy được tạo ra trên thế giới này là để dành cho những trường hợp như vậy”, ông Blaik nhận định.

Cũng giống như bao tân binh khác khi phải tập làm quen với nhịp độ của môi trường chuyên nghiệp như NBA. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Lonzo chậm mất nửa bước chân khi theo kèm Westbrook, Curry hay Irving? Nếu Lonzo quá tập trung tìm người trống mà không chú ý đến khả năng ném xa của mình? Hoặc tệ hơn nếu Lonzo không thể đưa Lakers vào play-off? Rất nhiều câu hỏi được đặt ra như một thử thách.

Bà Jeanie Buss, chủ tịch của LA Lakers, người từng gắn bó gần gũi với các ngôi sao như Magic Johnson, Kobe Bryant nói rằng, Lonzo Ball cũng đơn thuần như vậy. Cậu không khác gì so với những người chơi bóng rổ khác.

Lý tưởng của một người chơi bóng rổ là gì? Đó chính là được cạnh tranh, được thử thách, được chiến thắng. Bỏ qua tất cả những câu chuyện truyền thông, những ganh ghét, đố kỵ, bóng rổ của Lonzo Ball, hóa ra cũng đơn giản vậy thôi.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third][poll id=”5″][/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Hayward gục ngã và chuyện về những gã khổng lồ dễ vỡ

[one_third][/one_third]

[one_third]

[dropcap]S[/dropcap]ẽ thật tuyệt nếu các ngôi sao bóng rổ chỉ là những cỗ máy vô tri, hoặc hình ảnh trong game, giống như cái cách mà một số người đối xử với họ. Kết hợp cùng những con số, nếu thi đấu tốt đến cuối mùa sẽ được nhận danh hiệu, MVP, nhẫn vô địch gì đấy. Không thì trở thành những con cờ trong trò chơi chuyển nhượng 30 bên. Nếu thật sự họ chỉ là một cái máy, xem bóng rổ sẽ bớt phải đau lòng hơn.

Hãy nhìn trận mở màn NBA mùa giải 2017-18 giữa Boston Celtics và Cleveland Cavaliers. Chuyện gì sẽ xảy ra khi cầu thủ trên sân đều là những cỗ máy chơi bóng? Chấn thương của Gordon Hayward cũng chỉ là một vết gãy ở chân, hoặc thậm chí vỏn vẹn một đoạn thông báo: “Cầu thủ của bạn đã chấn thương, hãy thay cầu thủ mới” (nếu ai chơi game bóng rổ sẽ biết điều này).

Vậy mà, mọi chuyện lại chẳng đơn giản như vậy. Gordon Hayward cũng là người trần mắt thịt như chúng ta, chứng kiến điều đó xảy ra với một con người, thật không hề dễ dàng.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Ngày 18/10, sân Quickloans Arena, ngay vị trí hình thang đầy khốc liệt, người ta trông thấy một cầu thủ bật lên đón đường bóng alley-oop, vướng vào 2 cầu thủ đối phương rồi ngã khuỵu xuống sân.

“Hayward gãy chân! Hayward gãy chân rồi!”

giọng điệu khẩn cấp của bình luận viên liên tục vang lên bao trùm cả nhà thi đấu. Khán giả đứng hết cả dậy chỉ để ôm đầu, cầu nguyện. Băng ghế dự bị của Cleveland Cavaliers chỉ biết quay lưng về phía Hayward. Cảnh tượng đó, họ không dám chứng kiến.

Đám đông hàng nghìn người tại thánh địa Cleveland hoàn toàn im lặng đến đáng sợ. 6 phút thi đấu và rời khỏi sân bằng cáng, mọi thứ như đã chấm dứt với Hayward, chả ai ngờ được.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Mọi sự bắt đầu đều là những hy vọng, hoặc lẽ ra nó nên như vậy. Khởi đầu một mùa giải mới, cho dù nhiều người đã sẵn sàng cho chức vô địch kế tiếp của Golden State Warriors, chúng ta vẫn không giấu được niềm vui khi được chào đón một điều gì đó quan trọng trở lại. Các cầu thủ đều đã cập bến những đội bóng mới. Những câu chuyện, màn đấu khẩu, vở kịch trong suốt mùa hè qua sẽ được giải quyết trên sân bóng.

Gordon Hayward rời Utah Jazz, mang đến Boston Celtics một SF đang ở phong độ rất cao trong sự nghiệp, mang đến đội bóng cỏ 4 lá này một niềm hy vọng mới. Rất nhiều chiến lược, kế sách đã được soạn ra để đưa Celtics đến với trận chung kết NBA. Thế nhưng, không hề có một dự tính nào cho cú tiếp đất này của Hayward. Và rồi giờ đây, chẳng còn hy vọng nào nữa.

Lúc đó, ban huấn luyện đương kim vô địch Warriors đang ngồi trong phòng họp và theo dõi trận đấu.

“Thật sự kinh hoàng, tất cả đội ngũ HLV đều thất thần khi trông thấy cảnh đó. Sự việc lần này, nó lại càng chứng tỏ rằng, các ngôi sao bóng rổ cũng mỏng manh như bao người bình thường khác”

HLV Steve Kerr của Warriors chia sẻ.

Đúng vậy, cơ thể của các VĐV, dù đã được rèn luyện, củng cố, nó vẫn dễ dàng bị tổn thương, đầy đủ những điểm yếu như người bình thường. Họ có thể cố gắng duy trì nó với nhiều phương pháp và dụng cụ khác nhau, thế nhưng phải liên tục chạy và nhảy như vậy, áp lực đó sớm sẽ hủy hoại cơ thể các VĐV.

Bóng rổ là vậy, một môn thể thao nguy hiểm mà bạn khó lòng biết được mình sẽ gặp phải điều gì. Mặc dù đã có nhiều biện pháp, điều luật được đặt ra để tránh việc tổn thương cơ thể giữa những tình huống dồn dập, hỗn loạn trên sân bóng, điều đó vẫn là chưa đủ. Chả có gì bảo vệ được Hayward khi anh tiếp đất sai sau một pha bật mà anh đã thực hiện nó cả nghìn lần trước đây. Tất cả những bài tập cũng không thể ngăn cổ chân của Hayward gãy lìa đầy đau đớn.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Trước Gordon Hayward, chấn thương kinh hoàng đã từng ghé thăm rất nhiều cầu thủ NBA. Shaun Livingston, một trong những nhân tố quan trọng cho 2 chức vô địch của Golden State Warriors, cũng là một nạn nhân.

Nếu theo dõi NBA từ những năm 2005, chắc chắn bạn sẽ nhớ đến một hậu vệ với sải tay dài và chiều cao dạng khủng, cùng mái tóc luống ngô giống Allen Iverson hay Carmelo Anthony (thời đó), thi đấu vô cùng ấn tượng tại Los Angeles Clippers. Đó chính là Shaun Livingston. Cho đến ngày 26/02/2007, cách đây hơn 10 năm, trận đấu định mệnh của Livingston diễn ra.

Ngày hôm đó, Clipper có trận tiếp đón Charlotte Bobcats trên sân nhà. Khi trận đấu chỉ vừa bắt đầu được vài phút, trong một pha tấn công nhanh, Livingston đã có một cú tiếp đất khá tồi tệ khiến chân trái của anh như bị gãy làm đôi. So sánh vói Hayward, cảnh tượng đó cũng không hề dễ chịu hơn chút nào.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Chấn thương đó tưởng chừng đã hủy hoại sự nghiệp của anh. Thế nhưng may mắn rằng giờ đây, Livingston đã trở lại đầy mạnh mẽ và thậm chí còn nhận được 2 danh hiệu vô địch vô cùng xứng đáng. Vết thương 10 năm trước có thể đã lành ở chân, nhưng trong tâm trí anh thì không.

Cho đến tận ngày hôm nay, anh vẫn không dám xem bất kỳ đoạn clip hay hình ảnh chấn thương nào. “Tôi không thể chứng kiến bất kỳ chấn thương nào nữa. Tôi chưa từng dám xem Kevin Ware đã ngã xuống như thế nào, không dám nghĩ đến những đau đớn mà Derrick Rose đã trải qua. Paul George ư? Chắc chắn là không”, Livingston chia sẻ.

Vào những năm 2007, đó chính là thời điểm bùng nổ của YouTube. Mọi người cố gắng tìm mọi cách để đăng tải những đoạn video clip được nhiều người xem nhất để thu về lợi nhuận, tất nhiên là cả những kênh thể thao danh tiếng như ESPN. Đoạn clip chấn thương của Livingston được chiếu lại nhiều lần liên tục để thu hút người xem.

“Tôi còn nhớ cái cảm giác khi đang nằm trong bệnh viện ăn sandwich và nghĩ rằng có lẽ mình sẽ phải nghỉ ngơi từ 6-8 tháng. Rồi một cô bác sĩ bước vào, thông báo rằng tôi có thể phải cắt bỏ chân trái. Mọi thứ như đổ sụp trước mắt khi tôi vẫn còn nghe rõ tiếng bàn luận xôn xao của các bệnh nhân bên ngoài về pha bóng của tôi lại đang được ESPN chiếu một lần nữa”

Livingston nhớ lại.

Tất nhiên điều đó không thành hiện thực nhưng nó đã để lại một vết sẹo lớn trong suy nghĩ của anh. Anh từng chia sẻ việc tránh coi những đoạn clip, hình ảnh đó giúp anh có được sự bình tĩnh và tập trung cần thiết khi đứng trên sân bóng. Mặc dù vậy, không thể phủ nhận rằng Livingston vẫn chưa đối mặt được với nỗi sợ này.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Tất cả những rủi ro, nguy hiểm trên, là một cầu thủ thi đấu chuyên nghiệp, họ hiểu rõ điều đó. Đã chọn con đường này, tức là họ chấp nhận thứ gọi là hi sinh.

Gordon Hayward, cha của 2 người con, có lẽ sẽ không thể đi lại trong vài tháng tới. Vợ của anh, Robyn Hayward chắc chắn cũng đang xem trận đấu mở màn của chồng mình vào đúng thời khắc đó. Khó có thể tưởng tượng cảm giác khi phải nhìn thấy người mình yêu thương gặp phải chấn thương kinh hoàng như vậy. Điều tệ nhất có thể xảy ra với Hayward là gì? Anh sẽ phải ngồi trên chiếc xe lăn với đôi chân không nguyên vẹn, rời xa đam mê và nhìn người khác chơi bóng.

Hayward chắc chắn sẽ phải chịu nhiều đau đớn, trải qua chế độ luyện tập nghiêm ngặt để có thể quay lại sân bóng. Tuy nhiên, rõ ràng ban lãnh đạo Celtics đã chuẩn bị một kế hoạch dài hơi hơn rất nhiều với những tài năng trẻ như Tatum, Brown. Chấn thương của Hayward có thể sẽ khiến con đường vô địch mùa giải 2017-18 trở nên cam go hơn, nhưng nó sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến kết quả 5 mùa sau của họ.

Rồi nhiều tháng sau, thời gian tiếp tục trôi, mọi thứ sẽ bắt đầu chìm vào quên lãng. NBA sẽ không dừng lại để chờ Hayward bình phục. Trong cả bức tranh toàn cảnh NBA nhiều năm sau, hóa ra cảnh tượng kinh hoàng vừa qua chỉ là một thứ gì đó rất nhỏ. Nếu may mắn trở lại nhưng không còn thi đấu tốt, người ta sẽ chỉ nhớ đến Hayward như một cầu thủ hết thời, chứ không phải một người vừa chiến đấu vượt qua chấn thương để trở lại với đam mê.

Ở đây, chúng ta không hạ thấp cảnh tượng kinh hoàng đó, không nói rằng: “Ồ đó chỉ là một phần tất yếu của thể thao”. Chúng ta thương tiếc cho Hayward. Nhưng sự thật rằng, mọi chuyện rồi sẽ xảy ra như thế, và Hayward hiểu rõ điều đó.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Và Shaun Livingston cũng thế, nếu bạn chỉ vừa biết đến NBA từ thời của những đường chuyền ma thuật của Spurs, thời big-3 của Miami Heat hay thời bá chủ của Warriors, liệu có được bao nhiêu người biết được về chấn thương kinh khủng của Livingston.

Thế nhưng vốn dĩ điều đó không còn quan trọng. Là cầu thủ bóng rổ, họ không chiến đấu để được ca tụng hay nhớ tới. Họ chơi bóng vì đó là đam mê. Họ đấu tranh để được đứng trên sân, ghi điểm và giành lấy chiến thắng.

Khi gặp phải chấn thương đó, Livingston chỉ mới 21 tuổi. Phải mất 9 năm tại NBA, anh mới mang màu áo Warriors và bắt đầu có được những thành tựu nhất định. “Khi lên kế hoạch cho việc trở lại NBA, mục đích của tôi chỉ muốn truyền cảm hứng cho mọi người có đủ dũng khí để vượt qua khó khăn và thử thách”, Livingston chia sẻ.

Gordon Hayward chắc chắn cũng sẽ trở lại mạnh mẽ. Đó là điều mà Kyrie Irving, đồng đội mới của Hayward tại Boston Celtics khi được hỏi về chấn thương này. Từ trước đến nay, có không ít cầu thủ NBA đã vượt qua chấn thương đầy ấn tượng. Đó chính là Derrick Rose, là Jamal Crawford, Grant Hill hay huyền thoại Lakers, Elgin Baylor. Gần đây nhất chính là Paul George với chấn thương nghiêm trọng không kém. Không có lý do gì để cho rằng đây là dấu chấm hết của Hayward.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Shaun Livingston of the Golden State Warriors, on August 28, 2014, in Los Angeles, Ca. (Photo by Jed Jacobsohn/The Players’ Tribune)

[one_third][/one_third]

[one_third]

Cuối cùng, xin mượn tạm trích đoạn từ dòng trạng thái trên Instagram của Kobe Bryant động viên Gordon Hayward để kết thúc bài viết này:

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

“Có thể cậu sẽ phẫn uất và muốn thời gian quay trở lại ngày hôm ấy, muốn trở lại trận đấu đó. Nhưng thực tại không là không thể quay đầu, và cậu cũng vậy. Đã đến lúc bước tiếp, tập trung mọi thứ cậu có thể cho cuộc phẫu thuật. Khi trở lại NBA, điều này sẽ giúp cậu thi đấu với một tâm lý hoàn toàn khác. Cậu sẽ trân trọng hơn cảm giác được đứng, được đi, được chạy nhảy như người bình thường, điều mà cậu đã trải qua đau đớn để giành lại được”

[one_third][/one_third]

[one_third][poll id=”5″][/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Mái tóc, màu da và chuyện về người da vàng chơi bóng

Phân biệt màu da trong thể thao chưa bao giờ là một chuyện quá hiếm hoi. Sau khi trở thành một hiện tượng toàn cầu, Jeremy Lin đã khiến mọi người phải có cái nhìn nghiêm túc hơn về vấn đề này. Từ một cậu bé da vàng, sinh viên danh giá của đại học Harvard, rồi cái tên Linsanity ra đời, cho đến tận ngày hôm nay, Jeremy Lin chưa bao giờ đầu hàng sự phân biệt tại đất nước này.

 

[one_third]

 

 

 

 

 

 

Trong trận đấu đụng Washington Wizards, Jeremy Lin đã hoàn toàn vượt trội với so với John Wall.

[/one_third]

[one_third]

Khởi nguyên Linsanity

[tg_divider style=”faded”]

[tg_divider style=”dotted”]

[tg_divider style=”dashed”]

[dropcap]N[/dropcap]ếu là một fan NBA mùa giải 2011-12, chắc chắn bạn không bao giờ quên được cảm giác khi chứng kiến quả buzzer-beater đánh bại Toronto Raptors của một chàng trai châu Á mà cách đó vài tháng, chẳng ai biết anh là ai. Cầu thủ NBA đó, tên anh là Jeremy Lin.

Lin là con trai trong một gia đình Đài Loan nhập cư sang Mỹ, ngay từ nhỏ, giấc mơ Mỹ, khát khao trở thành một vận động viên bóng rổ đã lớn lên hằng ngày trong người cậu. Thế nhưng số phận đôi khi không ủng hộ Lin.

Cậu đã gửi hồ sơ và DVD highlight của mình thời cấp 3 đến các trường đại học từ Berkeley, Stanford cho đến UCLA. Tuy nhiên, không có bất kỳ ngôi trường nào đồng ý cho Lin nhận học bổng thể thao. Cuối cùng, cậu đã được trợ lý HLV tại Harvard chú ý. Nhờ số điểm GPA trung bình là 4.2 (thang điểm 6), Lin đã chọn đại học Harvard danh giá làm bến đỗ kế tiếp.

Vào năm đầu đại học, HLV Harvard nhớ lại: “Lin chính là cầu thủ yếu nhất trong đội”. Thế nhưng, ở năm 2, cậu đã thể hiện một bộ mặt hoàn toàn khác biệt. Lin là cầu thủ duy nhất tại NCAA có tên trong top 10 ở những hạng mục gồm số điểm trung bình ghi được, chỉ số rebound, assist, steal, block mỗi trận, cả tỷ lệ ném rổ, ném phạt và ném 3 điểm.

Tại NBA draft, Lin tiếp tục đối mặt với nỗi thất vọng khi không có bất kỳ đội nào chọn cậu. Thời điểm đó, đợt tuyển chọn của NBA không có hình thức thi đấu 5-5. “1 đấu 1, 2 đấu 2, 3 đấu 3, đó hoàn toàn không phải điểm mạnh của tôi. Tôi chưa từng chơi bóng rổ như vậy”, Lin chia sẻ.

Chàng sinh viên Harvard điểm tốt nghiệp GPA 3.1 này cuối cùng đã được Dallas Mavericks chọn vào đội hình tham dự Summer League tại Las Vegas. Trong trận đấu đụng Washington Wizards, Jeremy Lin đã hoàn toàn vượt trội với so với John Wall. Mặc dù chỉ ghi 13 điểm so với 21 của John Wall, nhưng Lin đã ném tháng công 6/12 chỉ với 28 phút, còn Wall là 4/19 trong vòng  33 phút. Cuối trận đấu, cậu đã nhận được những lời tán dương từ khán giả.

Kết thúc Summer League, Jeremy Lin nhận được sự chú ý từ Lakers và Warriors. Cậu đã chọn về Warriors, ký bản hợp đồng 2 năm vào tháng 7/2010. Tại đội bóng NBA đầu tiên này, Lin không hề được chơi quá nhiều khi trong đội có đến 2 hậu vệ tài năng là Monta Ellis và Stephen Curry.[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

 

[one_third][/one_third]

[one_third]

Ngày 27/12/2011,

Sau khoảng thời gian thi đấu đầy tạm bợ tại NBA, Lin đã được New York Knicks ký hợp đồng. Vào thời điểm đó, chấn thương của Iman Shumpert buộc bạn lãnh đạo Knicks tìm một hậu vệ dự phòng cho Mike Bibbi và Toney Douglas, đó chính là Lin.

Ngôi sao Baron Davis khi ấy cũng gặp phải chấn thương và phải nghỉ ngơi nhiều tuần. Điều này tạo nên cơ hội cho Jeremy Lin được tung vào sân, dù chỉ là rất ít. Ngày 28/01/2012, Baron Davis tiếp tục phải trì hoãn sự trở lại của mình khi chấn thương vẫn dai dẵng theo đuổi. Ban lãnh đạo đội bóng đã có ý định giải quyết sớm bản hợp đồng với Lin để có thể mang về một ngôi sao khác.

Tuy nhiên, với phong độ vô cùng tệ hại của cả đội, HLV Mike D’Antoni đã quyết định sẽ sử dụng Jeremy Lin như một nước cờ đầy tuyệt vọng. “Cậu ta chỉ may mắn được chơi do cả đội đã thi đấu quá tệ”, HLV Mike từng nói.

Ngày 04/02 cùng năm, trong trận đấu đối đầu với PG siêu sao Deron Williams của New Jersey Nets, vào thời điểm nghỉ giữa trận, Camerlo Anthony đã đề xuất với HLV nên cho Lin thi đấu nhiều hơn ở 2 hiệp sau. Và kỳ tích đã xảy ra, Lin hoàn toàn đánh bại Deron Williams khi ghi 25 điểm, 5 rebounds, 7 assists, đưa Knicks vượt qua Nets với tỷ số 99-92.

Đó chính là lúc HLV Mike nhìn thấy được tiềm năng của một PG ngôi sao từ bên trong Lin. Trận đấu kế tiếp gặp Utah Jazz, đã rất lâu rồi người ta mới được nhìn thấy một cầu thủ châu Á bước ra sân trong đội hình xuất phát, kể tử thời Yao Ming.

Lần đầu tiên vào đội hình chính, không có Camerlo Anthony, không có cả Amar’e Stoudemire, đó dường như chả phải khó khăn gì với Lin. Cậu dứt điểm Jazz với 28 điểm ghi được, 8 assists, tỷ số chung cuộc 99-88. Báo chí New York đã bắt đầu có những chú ý nhất định đến VĐV gốc Đài Loan này.

Những trận kế tiếp, Jeremy Lin liên tục thể hiện phong độ đỉnh cao của mình trước các cầu thủ như John Wall, thậm chí là cả Kobe Bryant. Cậu trở thành cầu thủ NBA duy nhất vào thời điểm đó ghi trung bình 20 điểm mỗi trận trong 5 trận đầu tiên xuất phát.

Ngày 14/02, Knicks gặp Toronto Raptors, khi thời gian chỉ còn chưa đầy 1 giây, Lin đã thực hiện cú 3 điểm buzzer-beater đem lại chiến thắng 90-87 cho đội bóng thành phố New York. Khoảnh khắc đó, cựu danh thủ Metta World Peace đã không thể kiềm được sự phấn khi lao đến micro của phóng viên tường thuật và liên tục hét lớn: “Linsanity! Linsanity!”.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

 

Đó cũng chính là lúc “Con rồng châu Á” chính thức trở thành một hiện tượng tại NBA.

 

[one_third]

Một bất công mang tên “màu da

[tg_divider style=”faded”]

[tg_divider style=”dotted”]

[tg_divider style=”dashed”]

Nhắc đến Lin, điều người hâm mộ nhớ đến không chỉ là một hiện tượng toàn cầu Linsanity. Đó còn là những sự thiệt thòi mà anh đã phải trải qua chỉ vì màu da khác biệt của mình.

Nếu đã từng xem qua bộ phim “Glory Road”, bạn sẽ biết bóng rổ tại Mỹ từng được xem là môn thể thao của người da trắng. Năm 1947, Wataru Misaka chính là cầu thủ da màu đầu tiên bước chân vào NBA, dần dần phá vỡ định kiến của những cầu thủ da trắng.

Theo thời gian, các cầu thủ da đen bắt đầu xuất hiện và ngày càng thống trị giải đấu bóng rổ danh giá nhất hành tinh này. Tuy nhiên, nền văn hóa làng bóng cam lại tiếp tục xuất hiện những ranh giới, và lần này nạn nhân chính là các cầu thủ da vàng.

Nhìn lại, thực sự rất hiếm khi nào xuất hiện một VĐV châu Á nào có đủ khả năng thi đấu tròn vai tại NBA, chứ đừng nói là tỏa sáng. Ngoài một vài cái tên như Yao Ming, Hamed Haddadi, Yi Jilian, hầu hết nền bóng rổ châu Á khó lòng tranh tài tại đấu trường này. Đó chính là lý do Jeremy Lin ít khi được xem trọng trong đội hình.

Câu chuyện không chỉ dừng lại ở khả năng, đó còn là định kiến và văn hóa. Mái tóc của Lin là minh chứng rõ ràng nhất cho điều này

Sau khi rời khỏi Knicks, thời gian thi đấu tại Charlotte Hornets và Brooklyn Nets, Jeremy Lin đã đem đến nhiều kiểu tóc khác nhau. Những tưởng đó chỉ mang mục đích thay đổi hình ảnh trong mắt fan thế nhưng không. Mọi chuyện bắt đầu rắc rối hơn vào giai đoạn preseason mùa giải 2017-18.

Các fan Brooklyn Nets đã vô cùng bất ngờ khi chứng kiến mái tóc mới của cậu. Jeremy Lin đã chọn kiểu dreadlock (tóc tết dây thừng châu Phi). Ở NBA, mái tóc này hoàn toàn không có gì quá mới mẻ. Thế nhưng, điều đặc biệt ở đây, người ta vẫn luôn xem đây là đặc trưng cho các cầu thủ da đen, nhưng Lin thì không phải.

Ngay lập tức, nhiều ý kiến gay gắt đã chỉ trích quyết định này của Lin. Họ cho rằng cậu mang đến sự kệch cỡm này để thu hút sự chú ý sau khi thời đỉnh cao Linsanity không còn.

[/one_third]

[two_third_last]

 

 

 

 

[/two_third_last]

 

 

 

[one_third]

“Tôi có cần phải nhắc chàng trai này rằng họ của cậu ta là Lin. Coi nào, cậu không thể bỗng nhiên trở nên giống chúng tôi chỉ vì thứ quái dị đó trên đầu. Ai đó phải nói với cậu ta, kiểu như: ‘Được rồi, chúng tôi biết cậu muốn trở thành người da đen, nhưng họ của cậu là Lin mà’”

Kenyon Martin, một cầu thủ NBA đăng tải lên Instagram cá nhân nhận xét về mái tóc mới của Lin.

[/one_third]

[one_third]Mặc dù ngay sau đó, phản ứng đầy thông minh của Lin khi chủ động làm dịu tình hình cũng như kêu gọi fan của mình ngừng đả kích Martin và con trai anh ta đã tạm thời khiến mọi thứ không đi quá giới hạn, thế nhưng có thể thấy rõ, xuất thân của Lin ngay từ đầu đã là một sự bất công.

Dưới đây là một đoạn được trích ra từ bức tâm thư của Jeremy Lin sau khi sự việc trên xảy ra:

Mọi người rõ ràng có rất nhiều ý kiến về mái tóc của tôi. Một số tỏ ra không hề thích việc tôi đã làm, họ vẫn thường chất vấn về quyết định này. Và người nhiệt tình phản đối nhất hóa ra lại chính là mẹ của tôi. Đã có lúc tôi còn để kiểu tóc double ponytail (đuôi ngựa đôi) trông khá dị. Tôi chỉ muốn thử xem mình đã vượt qua việc bị ám ảnh bởi sự phán xét của thế giới hay chưa.

Có vẻ sau tất cả, mọi chuyện trông khá giống như tôi chỉ đang cố gắng gây chú ý. Mặc dù đó hoàn toàn không phải chủ đích, nhưng tôi hiểu vì sao nhiều người lại có góc nhìn như vậy. Thời gian trôi qua, tôi cũng không còn quan tâm đến việc mọi người đem mình ra làm trò đùa nữa. Tất cả những gì tôi muốn giờ đây chỉ là tận hưởng việc được là chính mình.

Dạo một vòng trên YouTube, không khó để tìm thấy những đoạn clip buộc tội trọng tài đã bỏ qua các tình huống phạm lỗi vô cùng rõ ràng với Jeremy Lin. Mặc dù chưa hề có một xác nhận chính thức nào từ phía NBA, thế nhưng khán giả có quyền cho rằng, nguyên nhân là do màu da của Lin.

Lin từng chia sẻ khi còn thi đấu tại NCAA, anh phải đối mặt với sự phân biệt từ cầu thủ và cả HLV đối phương còn gay gắt hơn cả NBA. Trong trận đấu làm khách tại đại học Yale, một khán giả đã mỉa mai về ngoại hình của Lin: “Này, mắt nhỏ như vậy mày có thấy được bảng điểm không?”.

Trong trận đấu đụng Vermont, khi cầu thủ Vermont đang ném phạt, Lin đứng ngoài vạch 3 điểm đã giơ tay lên kêu gọi khán giả hò reo, HLV đối thủ bỗng nhiên chạy lại phía trọng tài và lớn tiếng: “Trọng tài, sao ông lại cho phép một tên phương Đông làm như vậy?”. “Người phương Đông” ư? Chưa bao giờ Lin nghĩ mình lại bị gọi một cách thiếu nhân quyền như vậy.

Không chỉ vậy, có rất nhiều trường hợp như lần gặp Georgetown, các cầu thủ đối phương liên tục gọi Lin bằng những từ ngữ thô tục và khinh miệt, thậm chí là hét lớn ngay trước mặt trọng tài. Những người cầm còi khi ấy chỉ nhìn cả hai cầu thủ và lơ đi, theo lời của Lin kể lại.

Floyd Mayweather, võ sĩ nổi tiếng thế giới cũng từng công khai buông lời hạ thấp Lin: “Jeremy Lin là một cầu thủ có khả năng. Nhưng tất cả những hào quang đó có được chỉ vì cậu ta là người châu Á. Các cầu thỉ da đen thi đấu như vậy hằng ngày, sao không tung hô họ đi?”.

Ông cho rằng Linsanity xuất hiện là do từ trước đến nay mọi người chưa từng thấy một cầu thủ châu Á nào có thể thì đấu mạnh mẽ, quyết liệt như vậy. Nếu so về kỹ năng thì Lin không hề vượt qua được những cầu thủ NBA tầm khá. Có thật sự là như vậy?[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

“Đầu hàng không có trong từ điển của tôi”

[one_third]Đây đã là mùa giải thứ 7 Jeremy Lin thi đấu tại NBA. Cậu không còn phải đối mặt với những trò khiêu khích, lăng mạ rẻ tiền nhắm vào màu da nhiều như trước. Vì họ biết cậu không thể bị đánh bại bởi điều này.

Việc thay đổi kiểu tóc có lẽ chính là thứ đã giúp Lin vượt qua những bất công khi chơi bóng tại đất Mỹ. Trong tâm thư của mình, Lin đã chia sẻ:

Tôi nhận ra, những năm sau khi thời kỳ Linsanity qua đi, tôi chỉ biết giấu bản thân mình vào một chiếc hộp kín, ngồi co ro suy nghĩ về những quan điểm của người khác để quyết định xem mình nên hay không nên làm điều gì. Tôi không còn muốn phải sống dựa theo lời chỉ trích của những người mà mình không hề quen biết.

Thật tuyệt vời khi một việc đơn giản như thay đổi kiểu tóc đã thực sự giúp tôi bước ra khỏi vùng an toàn, được sống tự do hơn. Trước khi già đi, lập gia đình va có những đứa con, tôi muốn được khẳng định một điều với tuổi trẻ rằng: “Ai thèm quan tâm người khác nghĩ gì?”. Và rõ ràng thay đổi kiểu tóc là một phương pháp hiệu quả.

Lin không hề cô độc. Tại NBA, anh được tiếp xúc với rất nhiều người đồng đội, những người cậu có thể gọi là bạn. Jeremy Lin đã bắt đầu tết tóc (không phải kiểu dreadock) từ thời ở Charlotte Hornets. Khi đó, cậu vẫn chưa biết nhiều về kiểu tóc này, chính Kemba Walker là người giúp Lin làm quen với nó.

Cập bến Brooklyn Nets, Lin lại tiếp tục những cuộc thảo luận về kiểu tóc này với người đồng đội Rondae Hollis-Jefferson. Đầu mùa giải 2017-18, Lin tiếp tục hỏi ý kiến D’Angelo Russell và DeMarre Caroll về kinh nghiệm để tóc dreadlock và nhận được sự ủng hộ từ họ. Thậm chí Rondae còn hứa sẽ nuôi tóc và cùng để kiểu dreadlock với Jeremy Lin.[/one_third]

[two_third_last]

 

 

 

 

 

 

Trước khi già đi, lập gia đình va có những đứa con, tôi muốn được khẳng định một điều với tuổi trẻ rằng: “Ai thèm quan tâm người khác nghĩ gì?”. 

 

[/two_third_last]

 

[one_third][/one_third]

[one_third]

Nhớ lại thời còn thi đấu tại Harvard, Lin đã gặp phải định kiến từ chính HLV của mình. Ở cấp 3, cậu luôn yêu thích và hướng mình theo phong cách một hậu vệ nhanh nhẹn, có khả năng đột phá vào vòng trong. Thế nhưng lên đại học, HLV buộc cậu phải trở thành một tay ném 3 điểm vì cho rằng người châu Á sao có thể tấn công nhanh nhẹn và mạnh mẽ được như các cầu thủ da đen.

Điều đó đã hoàn toàn hủy hoại cả năm đầu của Lin. Suốt mùa giải, Jeremy Lin chỉ ném vào duy nhất đúng 1 trái 3 điểm. Ném xa hoàn toàn không phải sở trường của cậu. Đó chính là lần đầu tiên cậu quyết định không sống theo kỳ vọng của người khác. Lin đã chứng minh được rằng cậu chính là một mẫu cầu thủ da vàng có khả năng đột phá và lì đòn không thua gì những đồng nghiệp da đen. Và năm 2 của Lin, Harvard đã trở thành một đội bóng đáng sợ.

Chắc chắn, nếu đã là người châu Á, không ai trong chúng ta lại không mong được trông thấy Linsanity một lần nữa. Tuy nhiên, cho dù không thể đem hiện tượng trở lại, chỉ riêng việc Jeremy Lin vẫn đang đứng vững tại NBA cũng đã là một điều rất đáng để người châu Á phải tự hào.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Tôi không dám khẳng định, để tóc dreadlock là một quyết định đúng đắn. Thế nhưng tôi mong đây không phải kết thúc. Nó chỉ mới là sự bắt đầu. Hãy cảm thông nhiều hơn, phán xét ít đi. Một lần nữa, cảm ơn mọi người.

[poll id=”5″]