SEABA 2017: Việt Nam chưa thể quy tụ đội hình mạnh nhất

Giải đấu lần này kém hấp dẫn một phần do chỉ còn 1 vé dự FIBA Asia Cup 2017 cho đội vô địch, thay vì 3 như kỳ trước. Bên cạnh đó, Việt Nam góp mặt xem ra lại chỉ để cọ xát là chính.

Theo xác nhận mới nhất từ Liên đoàn Bóng rổ Việt Nam, các cầu thủ Việt kiều như Tâm Định, Horace Nguyễn và Stefan Nguyễn đều chỉ dự SEA Games 2017 chứ không góp mặt ở SEABA 2017 (12-18/05).

Lại thêm các tài năng như Nguyễn Phú Hoàng (Hoàng Ca) và Ngô Tuấn Trung không được triệu tập, đội tuyển Việt Nam sẽ đến Philippines với lực lượng chẳng thể nói là lý tưởng.

Nguyễn Văn Hùng cùng đồng đội sẽ gặp nhiều khó khăn
Nguyễn Văn Hùng cùng đồng đội sẽ gặp nhiều khó khăn. Ảnh: Minh Châu

Do đó, không bất ngờ khi hãng truyền thông quốc tế FOX Sports Asia xếp ĐTVN vào nhóm “lót đường”, dù cả Saigon Heat lẫn Hanoi Buffaloes đều vừa thể hiện không tồi ở ABL và TBSL để chứng tỏ bóng rổ Việt Nam đang khởi sắc.

Dù vậy, FOX Sports Asia cho rằng với việc lần đầu tiên là tập hợp lực lượng bao gồm cả cầu thủ nhà nghề lẫn nghiệp dư, ĐTVN vẫn có khả năng gây khó khăn cho các đối thủ, ngay cả khi hy vọng thắng nhiều hơn 2 trận là rất mong manh.

Tuy nhiên, với các tài năng như Nguyễn Văn Hùng, Lai Xương Thành, Lê Ngọc Tú và Nguyễn Thành Nhân, ĐTVN vẫn được kỳ vọng thắng dễ Myanmar và gây sốc cho Malaysia cũng như thi đấu kiên cường trước Indonesia, Thái Lan và chủ nhà.

Sở dĩ ĐTVN được đánh giá cao hơn Myanmar do đối thủ này chỉ dự giải với thành phần trẻ trung, thiếu kinh nghiệm và nhỏ con (gần như toàn bộ đều cao khoảng 1m80).

Hình dung Myanmar bằng 3 yếu tố: Trẻ măng, thiếu kinh nghiệm và nhỏ con
Hình dung Myanmar bằng 3 yếu tố: Trẻ măng, thiếu kinh nghiệm và nhỏ con

Ngoài 3 yếu tố có phần tiêu cực như vậy, Myanmar mới lần đầu dự SEABA và 2 cầu thủ xuất sắc nhất của họ ở SEA Games 2015 là Aung Myint và Justin đều không có trong danh sách thi đấu.

Trên thực tế, Aung Myint vẫn tới Philippines kỳ này, nhưng trong thành phần ban lãnh đạo. Gánh đội sẽ thuộc về Aung Phyo Wai và trung phong Kaung Myat Aye cũng từng dự SEA Games 2015.

Đây là đội bóng trẻ nhất giải với tuổi bình quân chỉ 20 và không cầu thủ nào lớn hơn 23. Thành viên trẻ nhất là Aung Zaya thậm chí mới 17.

Với đội ngũ này, Myanmar nhiều khả năng không thắng nổi trận nào, nhưng SEABA 2017 có thể giúp họ tiến bộ hơn khi bước vào SEA Games 2017.

Malaysia là đối thủ khác mà ĐTVN có khả năng giành phần thắng, vì căn cứ vào danh sách triệu tập ban đầu, FOX Sports Asia khẳng định họ cũng như ta, nghĩa là không cử tới Philippines thành phần mạnh nhất.

Malaysia có lẽ đang ém quân cho SEA Games 2017
Malaysia có lẽ đang ém quân cho SEA Games 2017

Nguyên nhân nhiều khả năng do Malaysia rất cần huy chương ở SEA Games 2017 vào tháng 8 mà họ làm chủ nhà nên có thể HLV Chris Thomas cất các trụ cột nhằm tránh chấn thương chứ không phải tuyển bóng rổ nước này đang khủng hoảng nhân sự.

Vắng bóng những big man xuất sắc nhất cùng những tay ném lợi hại nhất, Malaysia rõ ràng không đặt mục tiêu tranh ngôi vô địch với Philippines.

Thế nhưng, Malaysia cũng chẳng phải đội bóng lót đường với 3 thành viên vừa dự ABL như Choo Wei Hong, Teo Kok Hou và Ting Chun Hong (đều của Westports Malaysia Dragons) cùng các tuyển thủ Mak Song Leng, Heng Yee Tong và Chan Kek Thai, chưa kể lực lượng có nhiều cầu thủ rất cao.

Ngoài nhóm lót đường, FOX Sports Asia tin rằng vấn đề đáng quan tâm còn lại là đội nào đủ sức qua mặt Philippines được dự báo không chỉ quét sạch mọi đối thủ mà còn thắng với cách biệt to lớn do vẫn còn big man Andray Blatche.

Chủ nhà Philippines được kỳ vọng đè bẹp mọi đối thủ
Chủ nhà Philippines được kỳ vọng đè bẹp mọi đối thủ

Indonesia được xem như kẻ thách thức số 1 với ngôi sao đáng chú ý nhất của họ là Jamarr Johnson từng dự NBA Draft 2011 và vừa đoạt một loạt giải ở giải VĐQG IBL 2016 như Tân binh hay nhất năm, MVP và MVP chung kết.

Được xem như mảnh ghép cuối cùng mà Indonesia còn thiếu, Jamarr Johnson có thể là mẫu cầu thủ không thường ghi 30 điểm/trận, nhưng rất toàn diện nên đủ sức tác động tới phong độ của đội bóng. Ở IBL mùa này, anh hiện có bình quân 12 điểm, 9 rebounds, 2 assists và 1 steal.

Còn với các cựu binh Mario Wuysang, Ponsianus Indrawan, Sandy Febriansyakh cùng Dodo Sitepu vừa trở lại, Indonesia không thiếu thủ lĩnh và độ ổn định.

Indonesia đến dự giải chưa hẳn có thể lực sung mãn
Indonesia đến dự giải chưa hẳn có thể lực sung mãn

Chỉ có điều là Indonesia chưa hẳn phát huy hết sức mạnh nếu Arki Wisnu – cầu thủ Mỹ gốc Indo có khả năng kiến tạo và ghi điểm không kịp bình phục và các tuyển thủ chưa kịp hồi sức do loạt chung kết IBL kết thúc chỉ vài ngày trước lúc họ dự SEABA.

Khó khăn của thầy trò HLV Wahyu Widayat Jati có nghĩa Thái Lan được kỳ vọng gây sốc, đặc biệt sau khi họ suýt nữa đã thắng Philippines trước khi thua 65-66 ở trận cuối vòng bảng tại SEABA Stankovic Cup 2016.

Đến chung kết, Philippines thắng thuyết phục, nhưng Thái Lan đã chứng tỏ họ đang tiến bộ vượt bậc. Tới FIBA Asia Challenge 2016, Thái Lan tiếp tục tạo ấn tượng tốt khi suýt nữa lại hạ Qatar, đội bóng hàng đầu Vùng Vịnh.

Thái Lan ngày càng tỏ ra đáng gờm
Thái Lan ngày càng tỏ ra đáng gờm

Hiện nay có kinh nghiệm hơn cùng lực lượng hầu hết cao hơn 1m90, Thái Lan được nhận định đủ sức làm khó đội chủ nhà dựa vào lực lượng gồm toàn cầu thủ chuyên nghiệp, đặc biệt có tiền phong Patiphan Klahan là cầu thủ hay nhất đội tại FIBA Asia Challenge và Chitchai Ananti thường làm chao đảo hàng thủ Philippines ở SEABA Stankovic Cup 2016.

Như FOX Sports Asia nhận định, trung phong Teerawat Chanthachon là cầu thủ nổi bật của Thái Lan dựa vào sức mạnh, trong lúc hàng thủ trông cậy ở các ngôi sao đang lên Nattakarn Muangboon và Kannut Samerjai cùng tay ném 3 Nakorn Jaisanuk.

Đoàn quân của Tim Lewis sẽ không ngán Singapore, bất chấp đối thủ có nòng cốt gồm 5 cầu thủ của Singapore Slingers là Wong Wei Long, Leon Kwek, Larry Liew, Hanbin Ng và Delvin Goh được đánh giá ném tốt và phòng ngự ổn.

Singapore có nòng cốt là Singapore Slingers
Singapore có nòng cốt là Singapore Slingers

Bởi lẽ, “Sư tử biển” vắng một số tên tuổi nổi bật có khả năng xoay chuyển tình thế như Desmond Oh, Toh Qing Huang, Lim Shengyu và Wu Qingde. Vì thế, họ chỉ đủ sức sắm vai ngựa ô mà thôi.

Minh Châu | Webthethao

Damian Lillard – Hơn cả người thủ lĩnh, đó chính là linh hồn của Blazers

Không chỉ là người “đối nội đối ngoại” của Portland Trail Blazers, Damian Lillard còn là hiện thân cho những giá trị cốt lõi tạo nên nét cá tính riêng cho đội bóng.

Kể từ khi gia nhập NBA 5 năm trước, Damian Lillard luôn duy trì 2 việc mà anh rất tự hào: Chưa bao giờ từ chối ký tặng cho fan trước mỗi game đấu và chưa bao giờ bỏ buổi nói chuyện với báo chí sau trận, “dù chỉ 1 lần”.

Và thói quen đó của Lillard đã được ghi nhận khi mới đây anh được Hiệp hội Cây viết bóng rổ chuyên nghiệp vinh danh ở giải Magic Johnson 2017, giải thưởng dành cho cầu thủ không chỉ xuất sắc trên sân mà còn chuyên nghiệp và thiện chí với truyền thông.

Lillard là người đầu tiên 3 năm liên tiếp lọt vào danh sách đề cử cuối của giải thưởng Magic Johnson. Năm nay, anh đánh bại DeMar DeRozan (Toronto Raptors), Paul George (Indiana Pacers), Paul Millsap (Atlanta Hawks) và Draymond Green (Golden State Warriors).

“Đó là một công việc”, cầu thủ thứ 2 trong lịch sử Portland Trail Blazers giành giải này nói: “Rồi sẽ tới ngày mọi người không muốn chữ ký của tôi và báo đài chẳng quan tâm những điều tôi nói. Vì vậy tôi nghĩ bạn nên trân trọng nó, cả 2 việc tôi đều rất coi trọng”.

Bên cạnh sự hợp tác với báo chí, đây còn là sự ghi nhận với những điều Lillard chia sẻ. Hậu vệ 26 tuổi thể hiện anh là một trong những cầu thủ chín chắn và cởi mở nhất giải bóng rổ NBA hiện nay với những nhận định thẳng thắn, không né tránh.

Lillard giành giải Magic Johnson 2017
Lillard luôn cởi mở với báo chí

Lillard, giống như các cây viết thường nói, là người có thể đem đến những câu chuyện chân thật cho các phóng viên. Đối với họ, Lillard là vị khách đáng mến và đáng quý ở một giải đấu mà không ít cầu thủ lảng tránh phỏng vấn sau màn trình diễn kém cỏi hoặc một trận thua. Thậm chí, một số còn coi truyền thông như kẻ thù.

“Đó là cơ hội để tôi chia sẻ suy nghĩ”, Lillard nói: “Bằng cách đó, tôi có thể giúp mọi người hiểu rõ hơn những điều đang diễn ra. Tôi có dịp giải thích bản thân, nói lên suy nghĩ”.

Còn với câu lạc bộ Blazers, giải thưởng này không phải điều bất ngờ. Ngay từ năm 2012 được Portland draft, Lillard đã được coi như người phát ngôn không chính thức của đội bóng. Thế nhưng cách ứng xử với truyền thông mới chỉ là một nửa câu chuyện về con người Lillard.

Qua nhiều năm, không quá khi nói rằng Lillard là hiện thân cho văn hóa, những giá trị cốt lõi của Blazers: chăm chỉ, trách nhiệm và luôn quan tâm đến mọi người. Với Lillard, người hâm mộ không lạ gì những nghĩa cử đẹp của Lillard phía sau chiếc micro và máy quay phim.

Gần đây nhất, một ngày sau khi Blazers bị loại khỏi vòng 1 Play-off với sự thất vọng lớn khi không giành được 1 game thắng nào trước Golden State Warriors, Lillard vẫn không quên “nhiệm vụ” của mình: chia tiền thưởng cho các nhân viên phục vụ đội bóng và thuyết phục đồng đội làm tương tự.

Lillard là người đại diện cho các giá trị của Portland
Lillard là người đại diện cho các giá trị của Portland

Chính thức nhận vai trò thủ lĩnh trong 2 mùa qua, Lillard quán triệt rõ quan điểm tới các đồng đội, rằng họ không nên giữ toàn bộ số tiền thưởng nhận thêm từ vòng NBA Play-off, mà nên chia sẻ một phần tới các nhân viên, từ chuyên gia massage tới người phụ trách phòng tập của đội.

Nhìn lại quá khứ, không phải lúc nào thủ lĩnh trong phòng thay đồ của Blazers cũng hào phóng như vậy. Ví dụ như ba mùa trước, khi cựu binh Chris Kaman còn thi đấu, trung phong này tin rằng các cầu thủ không cần thiết phải chia nhỏ số tiền thưởng của mình.

Nhưng Lillard không nghe theo người bạn thân Kaman và ở mùa giải năm nay, anh tiếp tục nói chuyện với cả đội để đảm bảo số tiền thưởng vòng NBA Play-off được chia cho 25 nhân viên hỗ trợ với giá trị mỗi người khác nhau, phụ thuộc vào vị trí của họ.

Một câu chuyện khác diễn ra vào tháng 10 năm ngoái, Lillard và C.J. McCollum bỏ tiền túi cho chuyến thăm bất ngờ tới nhà một bệnh nhân ưng thu tại Portland. Câu lạc bộ Blazers không muốn công khai việc đó và đề nghị gia đình giữ kín.

Nhưng chỉ 1 ngày sau, bệnh nhân này đã đăng tấm ảnh chụp cùng 2 ngôi sao Blazers lên mạng xã hội và dĩ nhiên, cả Lillard và McCollum liên tục nhận phải sự “tra khảo” của báo chí với thái độ có phần sửng sốt bởi họ không nghĩ đây là chuyện lớn.

“Tôi làm những việc kiểu này suốt”, Lillard trả lời: “Tôi làm vì tôi muốn, chứ không phải vì đội bóng bảo tôi nên làm vậy để trông tốt bụng. Tôi biết vị trí của mình có thể giúp đỡ mọi người và tôi cố gắng làm như vậy nhiều nhất có thể”.

Lillard rất được các cổ động viên quý mến
Lillard rất được các cổ động viên quý mến

Tại Portland, Lillard có thể đột nhiên tới chúc mừng sinh nhật một cậu bé, đến thăm bệnh viện hoặc tặng quà lưu niệm, từ cái ba-lô cho đến tấm vé, đôi giày. Hay như trường hợp của Matty Vachter – một bệnh nhân mắc bệnh bại não – luôn nhận được sự quan tâm từ các các cầu thủ, huấn luyện viên Blazers với vị trí ngồi đẹp nhất trên sân Moda Center. Tất cả là nhờ Damian Lillard.

Và sau từng đó hành động, Lillard ngày càng được cổ động viên Blazers yêu mến bởi lòng trung thành. Trong thời đại mà nhiều ngôi sao sẵn sàng rời bỏ đội nhà để tìm kiếm vinh quang, cầu thủ 26 tuổi vẫn tiếp tục khẳng định tương lai ở Portland, chấp nhận thử thách và chiến đấu.

“Tôi thà không lấy nhẫn nếu tôi không thể gây dựng và giành lấy nó từ nơi tôi đứng” là phản ứng của Lillard trước lời khuyên anh nên ra đi để vô địch giải bóng rổ NBA.

Quân Võ | Webthethao

We The North – và câu chuyện đầy tự hào của người Canada đối với Torronto Raptors

Khi Raptors trở thành đội bóng đại diện duy nhất cho Canada tại giải bóng rổ NBA hàng đầu thế giới, có rất nhiều câu chuyện để thể hiện sự kỳ vọng của người Canada dành cho tập thể này.

Như lời của một nhân viên hoạt động tại Air Canada Centre tự hào chia sẻ: “Rõ ràng, Toronto Raptors là một trong những đội bóng có cổ động viên tốt nhất, hiếm khi bạn vào một sân vận động mà ở đó các khán giả đều mặc chung màu áo biểu hiện cho tính quốc gia”.

Thực vậy, ở NBA Play-off năm ngoái cũng như năm nay, trên những hàng ghế tại Air Canada Centre trong những trận đấu của Raptors, rất dễ trông thấy những hàng dài lưng áo mang hình lá phong đỏ.

Những chiếc áo được đặt sẵn dành cho các cổ động viên tại Air Canada Centre.
Những chiếc áo được đặt sẵn dành cho các cổ động viên tại Air Canada Centre.

Đây cũng chính là biểu tượng cho đất nước Canada kể từ năm 1.700. Khi các cầu thủ Raptors ra sân, vinh dự và trách nhiệm đè nặng hơn bởi kỳ vọng dành cho họ không chỉ dừng ở mức độ một đại diện vùng miền ở giải bóng rổ NBA.

Đại diện của Canada

Raptors được thành lập vào năm 1995 cùng với Vancouver Grizzlies trong chiến dịch mở rộng của NBA sang Canada. Tuy nhiên, họ trở thành đội bóng Canada duy nhất khi Grizzlies tái thiết lập ở Memphis, Tenessee (Mỹ) để trở thành Memphis Grizzlies.

Có người nói người Canada không quá cuồng nhiệt với bóng rổ, ý kiến này không hoàn toàn đúng. Nó có thể âm ỉ nhưng sẽ nhận được sự kỳ vọng và quan tâm rất lớn một khi xuất hiện những tập thể có khả năng đua tranh với các đội bóng tại Mỹ. Nếu ai đó cần dẫn chứng cho quan điểm này, họ có thể tìm thấy nhiều câu chuyện trong quá trình phát triển của Toronto Raptors.

Những năm xa xưa, Canada từng có Toronto Huskies như thành viên từng tham gia thi đấu tại giải bóng rổ chuyên nghiệp Mỹ. Vào năm 1995, Raptors và Grizzlies được thành lập như 2 đội bóng nằm trong chiến dịch mở rộng của NBA. Điểm xung đột đến từ ngay bước đầu tiên là tên gọi, thiết kế logo và hình ảnh cho đội bóng đại diện của Toronto.

Những hoạt động tưởng nhớ thành tựu bóng rổ Canada vẫn thường được tổ chức.
Những hoạt động tưởng nhớ thành tựu bóng rổ Canada vẫn thường được tổ chức.

Ban đầu, các ý kiến đều cho rằng nên dùng lại cái tên Huskies (những chú chó Husky) để làm hồi sinh niềm tự hào thuở nào. Nhưng sau đó, ban lãnh đạo đội bóng nhận ra hình ảnh này quá bị trùng lẫn với “sói rừng” của Minnesota Timberwolves.

Họ quyết định thay đổi hoàn toàn bằng cách tổ chức một cuộc thi trong phạm vi Canada để tìm ra logo biểu tượng phù hợp nhất. Qua hơn 2.000 mẫu từ rồng, bò cạp, linh miêu…, sự lựa chọn cuối cùng là Raptors, được công bố hẳn trên kênh truyền hình quốc gia Canada vào ngày 15/05/1994. Raptors được biết như loài khủng long săn mồi cỡ nhỏ, được gợi cảm hứng từ bộ phim rất nổi tiếng JurassicPark (Công viên kỷ Jura).

Còn về màu sắc của đội bóng, những tông màu được sử dụng như đỏ, tím, đen và đặc biệt là màu bạc. Màu bạc của Naismith, được lựa chọn tiêu biểu nhằm nhấn mạnh đến yếu tố lịch sử: “Bóng rổ được phát minh bởi James Naismith, một giáo sư thể chất người Canada chứ không phải một người Mỹ”.

Khi đã có đủ những thứ cần thiết, Raptors mở chiến dịch quảng bá mang tên “We The North” (Chúng tôi người phương Bắc). Tới lễ kỷ niệm tròn 20 năm thành lập, đội bóng cho mở lại chiến dịch này với một trong những sản phẩm quảng cáo đình đám có tên “I Am Canadian” (Tôi là người Canada).

Biểu ngữ “We The North” được giơ cao như một niềm tự hào.
Biểu ngữ “We The North” được giơ cao như một niềm tự hào.

Vào năm 2016, thời điểm mà Raptors đứng trước cơ hội tiến xa trong lịch sử đội bóng, đài truyền hình quốc gia Canada đã ghi nhận trận đấu game 7 giữa Raptors – Pacers ở vòng 1 Play-off chính thức trở thành chương trình truyền hình được theo dõi nhiều nhất tại quốc gia này hôm đó. Nó đạt đỉnh 2,63 triệu người xem và có thể còn cao hơn về mặt con số nếu xét về thực tế.

Ở Canada cũng có những hiệp hội hay giải đấu bóng rổ nhưng tầm cỡ chưa thể đạt tới tầm của NBA. Do đó, đại diện duy nhất của người Canada tại giải đấu bóng rổ số 1 hành tinh đương nhiên được đặt kỳ vọng.

Người Canada và người Mỹ thường chế giễu nhau về nhiều lĩnh vực tuy họ được coi như những hàng xóm. Qua những điều kể trên, chúng ta sẽ thấy niềm tự hào dân tộc của người Canada gửi vào Toronto Raptors không hời hợt chút nào.

Hi vọng chưa bao giờ tắt

Như hầu hết các đội bóng mở rộng ở các giải thể thao Mỹ, Raptors chật vật trong những năm đầu và ở nhiều quãng thời gian sau đó. Nhưng người hùng nổi tiếng đầu tiên trên sân bóng của họ đã xuất hiện từ đợt draft năm 1998: Vince Carter.

Và cả cùng với sự tiến bộ dần dần của Tracy Mcgrady, Raptors tham dự NBA Play-off trong 3 năm liền từ 2000 tới 2002. Chính Vince Carter đã cho các cổ động viên Canada cảm giác tự hào với chức vô địch úp rổ có một không hai trong lịch sử của anh, cùng việc đưa đội bóng tiến sâu chưa từng thấy tới bán kết khu vực miền Đông.

Họ dừng bước trước Philadelphia 76ers nhưng cũng đủ làm hài lòng số đông khán giả ủng hộ. Thương hiệu Raptors chính thức khởi sắc từ đây.

Raptors từng sở hữu 2 siêu sao rất nổi tiếng là Vince Carter (phải) và Tracy Mcgrady (trái).
Raptors từng sở hữu 2 siêu sao rất nổi tiếng là Vince Carter (phải) và Tracy Mcgrady (trái).

Thế nhưng, Raptors cũng phải chịu đựng nhiều nỗi đau khi niềm tin đặt trọn nhưng rồi thất vọng. Năm 2004, đội bóng đành để Vince Carter gia nhập New Jersey Nets, tạo nên mối thâm thù giữa 2 đội bóng trong nhiều năm.

Sau thời của Carter, Chris Bosh nổi lên như niềm hi vọng mới và Raptors cũng có được nhiều giải thưởng danh hiệu trong khoảng 2006-2010. HLV Mitchell trở thành HLV đầu tiên trong lịch sử đội bóng đạt giải thưởng Huấn luyện viên xuất sắc nhất năm.

Andrea Bargnani 2 lần được trao danh hiệu Rockie của tháng và Chris Bosh trở thành cái tên thứ 3 trong lịch sử Raptors được bình chọn vào đội hình NBA All-Star.

Ở thời điểm tiền mùa giải 2009-2010, có nhiều cái tên đình đám gia nhập vào nhóm chuyển nhượng tự do (free agent) như Chris Bosh, LeBron James, Dwyane Wade và Amar’e Stoudemire. Một bộ khung vừa đẹp nếu Bosh cùng ban lãnh đạo Raptors sử dụng hết mọi cách để thuyết phục được từng bấy siêu sao cùng gia nhập Raptors.

Nhưng không, ngược lại, Bosh và James bị thuyết phục gia nhập Miami Heat để sát cánh với Dwyane Wade. Heat thăng hoa sau đó, để lại một Raptors loay hoay bắt đầu lại công đoạn tái thiết sau mất mát. Mùa giải ngay sau khi vắng Bosh, Raptors chỉ thắng 22 trận ở mùa giải thông thường. Cảm giác đau lòng khó tả trong các trái tim Canada.

Lại thêm một thế hệ mới trỗi dậy
Lại thêm một thế hệ mới trỗi dậy

Gần đây, năm 2014, lần đầu có một bài báo nói về sự kỳ vọng mới đang trỗi dậy tại Toronto. Người dân ở đây bàn luận sôi nổi về đội hình triển vọng với những gương mặt trẻ như DeMar DeRozan, Kyle Lowry hay Jonas Valaciunas.

Ấy vậy mà chỉ sau 2 năm, đội ngũ này đã mang đến niềm tin lớn chưa từng thấy cho những fan bóng rổ mang nặng tinh thần Canada. Như trên đã nói, chỉ trận game 7 vòng 1 khi Raptors gặp Indiana Pacers đã thu hút sự theo dõi của hơn 2,63 triệu người, trở thành chương trình truyền hình thu hút nhất tại Canada ngày hôm đó.

Cũng trong năm 2016, Raptors lập nhiều kỷ lục chưa từng có trong lịch sử. Họ chiến đấu quật cường với Cleveland Cavaliers sau 6 game và đủ tự hào khi chỉ để thua nhà đương kim vô địch của giải bóng rổ NBA năm đó.

Có điều, kỳ vọng nơi các fan hâm mộ đã tăng lên, họ chờ đợi tới một ngày đội bóng đại diện duy nhất của mình sẽ nâng cao chiếc cúp vô địch, dù chỉ là vô địch khu vực.

Năm nay (2017), Raptors vẫn lép vế trước Cavaliers nhưng họ đang xây dựng một đội hình dành cho viễn cảnh tương lai. Đây là thứ mà nếu thành công có thể làm ngây ngất hàng triệu con tim “phương Bắc” đang dõi theo tại Canada. Hãy cùng chờ đón sự trở lại mạnh mẽ hơn của Raptors ở mùa giải năm sau.

Lê Nghĩa | Webthethao

Wizard thắng đậm Celtics rút ngắn cách biệt 1-2 trên sân nhà

Cũng giống như 2 trận đấu đầu tiên ở vòng 2 NBA Play-off, Washington Wizards tiếp tục vượt lên dẫn trước sớm với khoảng cách khá xa. Nhưng không giống như 2 trận đấu trước, lần này “Những phù thủy” đã rời sân với một chiến thắng khi được chơi trên sân nhà tại giải bóng rổ NBA. 

Washington Wizards giành thắng lợi trước Boston Celtics với tỷ số 116-89 trong Game 3 và rút ngắn tổng tỷ số xuống còn 1-2.

Có vẻ như việc để thua 2 trận đấu đầu tiên dù đều sớm dẫn trước với khoảng cách 2 chữ số, thầy trò huấn luyện viên Scott Brooks đã rút ra được nhiều kinh nghiệm hơn. Họ chơi tập trung hoàn toàn trong 48 phút thi đấu và không cho đối thủ bất kỳ một cơ hội phản kháng nào.

Video: Diễn biến chính trận đấu giữa Boston Celtics và Washington Wizards

https://www.youtube.com/watch?v=SNqzXpbptXQ

John Wall vẫn là ngôi sao sáng nhất của Wizards khi có được 24 điểm và 8 assists. Anh lập kỷ lục mới của giải bóng rổ NBA khi trở thành cầu thủ đầu tiên có ít nhất 20 điểm và 7 assists trong 9 trận liên tiếp ở vòng Play-off.

Washington Wizards tiếp tục có một hiệp 1 vô cùng thành công khi có chuỗi lên điểm 22-0 ở cuối hiệp 1 và dẫn trước 39-17. Đây là trận thứ 3 liên tiếp trong Series này họ dẫn Boston trên 10 điểm ngay sau hiệp 1.

Họ tiếp tục giữ vững lợi thế trong hiệp 2 nhờ sự xuất sắc của tiền phong trẻ Otto Porter. Porter ném thành công cả 7 pha dứt điểm của anh trong hiệp và hiệp 2 qua đó giúp Wizards dẫn 63-40 khi 2 đội bước vào giờ nghỉ.

Những cầu thủ chơi nổi bật của Wizards
Những cầu thủ chơi nổi bật của Wizards

Khoảng cách giữa 2 đội có lúc đã lên đến 30 điểm trong phần sau của trận đấu và không bao giờ xuống thấp hơn 20 điểm. Trận đấu kết thúc với cách biệt 27 điểm cho đội chủ nhà và 119 điểm ghi được của Wizards là số điểm nhiều nhất của cả 2 đội kể từ đầu Series.

Trận đấu không có nhiều điều đáng nói về mặt kỹ chiến thuật nhưng lại khá “nóng” trên sân vì những pha va chạm và cãi vã giữa cầu thủ cũng như huấn luyện viên 2 đội.

John Wall vẫn là đầu tàu của Washington Wizards
John Wall vẫn là đầu tàu của Washington Wizards

Đỉnh điểm là tình huống tiền phong trẻ Kelly Oubre JR. của đội chủ nhà lao thẳng vào Kelly Olynyk định ăn thua đủ sau khi hứng trọn cái vai của anh này trong một pha làm tường.

Oubre JR. sau đó nhận lỗi phi thể thao loại 2 và bị đuổi khỏi sân. Trận đấu kết thúc với 7 lỗi kỹ thuật cho cả 2 đội, trong đó cả Brandon Jenning của Wizards và Terry Rozier của Boston đều bị đuổi khỏi sân.

Pha va chạm của 2 cầu thủ đều mang tên “Kelly-O”. Oubre JR. sau đó bị đuổi khỏi sân
Pha va chạm của 2 cầu thủ đều mang tên “Kelly-O”: Oubre JR. sau đó bị đuổi khỏi sân

Siêu sao của Boston là Isaiah Thomas không thể giúp gì cho Celtics khi anh có trận đấu tồi nhất kể từ đầu vòng Play-off. Anh chỉ ghi được 13 điểm với hiệu suất dứt điểm 3-8.

Một báo cáo từ Cetlics cho hay Thomas đã gặp những vấn đề về răng (IT4 bị gãy răng trong Game 1 và mới trồng lại răng cửa) và cần sự giúp đỡ của nha sĩ trong giờ nghỉ.

Boston chỉ có 2 cầu thủ khác ghi được trên 10 điểm là Jae Crowder (14 điểm) và Al Horford(16 điểm). Wizards tiếp tục thể hiện khả năng phòng thủ tốt trong Series này khi chỉ để Celtics dứt điểm với tỷ lệ 35,1% trong cả Series.

IT4 có trận đấu tồi nhất kể từ đầu vòng Play-off
IT4 có trận đấu tồi nhất kể từ đầu vòng Play-off

Cả 2 đội sẽ có 1 ngày để nghỉ ngơi trước khi gặp nhau trong Game 4 vào 6 giờ 30 phút chiều thứ chủ nhật (giờ Mỹ). Sau trận đấu này, có thể biết đây chắc chắn sẽ là một Series dài hơi và hết sức hấp dẫn khi cả 2 đội bóng đều khá cân tài cân sức.

Ở mùa giải chính, VerizonCenter luôn là điểm tựa rất vững chắc của Washington và việc Boston muốn kiếm 1 trận thắng trên sân khách là điều rất khó khăn.

Nếu Wizards bảo vệ được vững chắc lợi thế sân nhà thì sẽ có một Series 7 Games nữa ở vòng Play-off mùa giải năm nay.

Kết quả các trận sáng ngày 05/05 của vòng 2 Play-off giải bóng rổ NBA

Washington Wizards – Boston Celtics: 116-89

Golden State Warriors – Utah Jazz: 115-104

Minh Quân | Webthethao

Saigon Heat – Đường đến ABL Playoffs 2017

Hai trận thắng liên tiếp trước các đối thủ sừng sỏ như Malaysia hay Pilipinas đã giúp Saigon Heat rộng đường đến Playoffs mùa giải ABL 2017. Tuy nhiên điều quan trọng hơn là các cầu thủ đã lấy lại sự tự tin cần thiết trong từng pha đi bóng, lấy lại cả niềm tin nơi người hâm mộ Việt Nam.

Saigon Heat – Các sao mang gì lên sân?

Đối với nhiều người, giày là một loại trang phục giúp tạo ra phong cách năng động hoặc sang trọng, tùy theo thời gian và loại giày mà người ta sử dụng. Tuy nhiên với các vận động viên, đặc biệt là vận động viên bóng rổ chuyên nghiệp, giày có thể được coi là một thứ không thể thiếu. Nó không chỉ giúp bảo vệ đôi chân, giảm khả năng chấn thương mà còn là ‘nơi’ để các cầu thủ thể hiện cá tính, sở thích và thậm chí là cả gu thời trang của mình, mặc dù là lên sân bóng. Có thể nói, những đôi giày thể thao luôn là người bạn đồng hành, là một ‘sidekick’ chính hiệu cho bất kỳ một ngôi sao nào. Đặc biệt là với bóng rổ, môn thể thao mà đôi chân đóng một vai trò rất quan trọng và luôn cần sự bảo vệ đến mức tối đa.

Trong chủ đề ‘kick spotting’ lần này, hãy cùng xem thử các cầu thủ thi đấu tại trận thắng gần đây nhất của Saigon Heat trước Alab Pilipinas, họ mang gì trên sân nhé. Từ các mẫu mới ra mắt cho đến những BST hoành tráng, và còn có cả Nike iD nữa, tất cả sẽ được “soi” một cách cụ  thể.

Chúng ta hãy bắt đầu với đội nhà Saigon Heat

Nguyễn Tâm Phúc

Nguyễn Tâm Phúc lên sân với NikeiD Kobe XI EM “Mamba Day”
Nguyễn Tâm Phúc lên sân với NikeiD Kobe XI EM “Mamba Day”

 

Stefan Nguyễn

Stefan lên sân với mẫu Kobe mới nhất - Nike Kobe A.D. “Chrome”
Stefan lên sân với mẫu Kobe mới nhất – Nike Kobe A.D. “Chrome”

Lenny Daniels

‘Lenny’ cùng mẫu giày ưa thích Kobe XI Elite “Master of Innovation” của anh

Dây giày đỏ được Lenny chọn thay vì dây xám như bản gốc.
Dây giày đỏ được Lenny chọn thay vì dây xám như bản gốc.

 

Trận thắng vừa rồi trước Alab Pilipinas, với sự hỗ trợ của đôi Kobe XI Elite đã giúp anh đạt cú đúp ghi 24 điểm, 15 bắt bóng cùng 2 tình huống kiến tạo.

Moses Morgan

Moses Morgan lên rổ cùng Nike KD9 “Battle Grey”
Moses Morgan lên rổ cùng Nike KD9 “Battle Grey”

Moses Morgan cũng không thua kém với 20 điểm, 4 bắt bóng và 1 kiến tạo cùng đôi Nike KD9 phiên bản “Battle Grey”

Nguyễn Văn Hùng

Nhà vô địch Taekwondo tích cực phòng thủ với Adidas Crazylight Boost 2016 “Red”.

Jordan Henriquez

Center của Saigon Heat lên sân với Nike Kyrie 2 “Inferno”
Center của Saigon Heat lên sân với Nike Kyrie 2 “Inferno”
Nike Kyrie 2 “Inferno”.
Nike Kyrie 2 “Inferno”.

“Bigman” mới tuyển của Saigon Heat cũng kịp ghi cho mình cú đúp với 13 điểm và 13 pha bắt bóng, tuy cao to và phải bật nhảy nhiều nhưng anh vẫn lựa chọn đôi giày “signature” của hậu vệ số 1 NBA, Kyrie Irving, điều này cũng giải thích vì sao anh luôn có những pha đi bóng cực kì linh hoạt bên trong khu cấm địa.

David “Việt” Arnold

Ban đầu, Captain của SGHeat ra sân với Nike Lebron 14 “BHM”
Ban đầu, Captain của SGHeat ra sân với Nike Lebron 14 “BHM”
Sau đó ở giữa trận, anh trở về với mẫu KD anh hay sử dụng gần đây.
Sau đó ở giữa trận, anh trở về với mẫu Nike KD9 “Battle Grey” anh hay sử dụng gần đây.

Về phía đội bạn, Alab Pilipinas cũng lên sân với rất nhiều mẫu giày đình đám.

Paulo Hubalde

Paulo Hubalde lên sân cùng Nike KD9 “Battle Grey”

Bobby Ray Park Jr.

Ray Park Jr. lên sân cùng Nike Kyrie 3 “BHM”.

Lawrence Domigo

Domigo với mẫu giày chìm nhất sân – Nike Hyperdunk 16 “Black/Anthracite”

JR Cawaling

Cawaling với mẫu Nike Kobe XI EM “Philippines”.

 

Sampson Carter

Sampson Carter phòng thủ Lenny Daniels với Nike Kobe A.D. “University Red”

 

Robby Celiz

Robby Celiz đang quan sát sân bóng với Nike Kobe XI EM “Summer Pack”.

 

Jeric Fortuna

Jeric Fortuna lên sân với Nike Kobe XI Elite “Oreo”

 

Anthony Gavieres

Anthony Gavieres với Nike Kobe XI EM “Lower Marion”

 

Jens Knuttel

Jens Knuttel cùng dồng đội với Nike Kyrie 2 “Velvet”

 

Hans Thiele

Han Thiele lên sân với Adidas Lilliard 2 “Easter”

 

James Hughes

Trung phong James Hughes quan sát sân với Nike Lunar HyperQuickness.

Tổng hợp

Graffiti – Nghệ thuật hay sự nổi loạn?

Đã có thời, nếu cầm bình sơn màu xịt lên một bức tường, bạn có khả năng sẽ bị cảnh sát thổi còi và phạt nặng nhưng giờ đây, những bức tranh trên các mảng tường quanh thành phố đã thành tài sản tinh thần được bảo vệ và tôn vinh. Hành trình từ kẻ bị xua đuổi thành con cưng này chẳng phải đơn giản.

Các tác phẩm nghệ thuật đường phố đáng ngưỡng mộ
Các tác phẩm nghệ thuật đường phố đáng ngưỡng mộ

Trước đây, khi nói đến graffiti, rất nhiều người phương Tây sẽ nghĩ ngay đến những gã mặc áo có mũ trùm đầu, tay cầm bình sơn, hay chửi thề và phá hoại cảnh quan với những thông điệp nổi loạn. Đó là vào khoảng những năm 1970, khi phong trào phản chiến diễn ra mạnh mẽ. Những người biểu tình, những thanh niên bất bình chọn việc phun lên tường những lời tuyên bố giận dữ chống đối lại chính quyền. Cứ sau mỗi đêm, những bức tường của nhà ga, các thành cầu hay những khu phố cổ lại chi chít những hình vẽ sặc sỡ. Người qua đường phần lớn chẳng hề bận tâm đến những thông điệp lộn xộn được ghi trên đó, một số người khác thì tỏ ra rất giận dữ.

Nghệ thuật vẽ tranh trên tường graffiti
Nghệ thuật vẽ tranh trên tường Graffiti

Sự thay đổi của thời đại

Chẳng bao lâu sau khi graffiti xuất hiện, đột nhiên, truyền thông bỗng thay đổi thái độ – những người lên án graffiti trước đây giờ bị chê là thủ cựu, không nhìn thấy được vẻ đẹp thực sự của nghệ thuật, còn những tác phẩm bị coi là làm dơ bẩn cảnh quan giờ đây được đánh giá như các kiệt tác. Đó là bởi giữa trào lưu của những bức tranh màu phun sơn loạn xạ, có những nghệ sĩ thực sự xuất hiện, đỉnh cao có thể nói là Robert Banks, hay còn được biết đến với cái tên quen thuộc hơn: Banksy.

Những tác phẩm phun sơn của Banksy đã trở nên quá nổi tiếng đến mức người ta sẵn sàng gỡ phần bức tường mà ông vẽ ra, rồi bán tác phẩm với giá đắt đỏ. Sự thành công của ông trở thành cảm hứng cho nhiều nghệ sĩ đường phố khác và cả các cá nhân sưu tầm tác phẩm nghệ thuật. Người ta nhận ra rằng các bức tường, hầm cầu cũ kỹ cũng có thể trở thành phần nền để các nghệ sĩ sáng tạo. Các tác phẩm mang tính chất bốc đồng cũng dần bớt đi, thay vào đó là các tác phẩm có đầu tư, mang thông điệp rõ ràng và tạo thiện cảm hơn.

Các tác phẩm có đầu tư, mang thông điệp rõ ràng và tạo thiện cảm hơn
Các tác phẩm có đầu tư, mang thông điệp rõ ràng và tạo thiện cảm hơn

Tuy nhiên, trước khi tôn vinh Banksy, những người ủng hộ nghệ thuật hiện đại đã có những động thái thể hiện sự tôn trọng dành cho graffiti, và coi đó là một thể loại nghệ thuật đô thị. Từ cuối 1970, đầu 1980, một số góc phố tại New York như Houston Street hay Bowery đã trở thành không gian tự do của các nghệ sĩ đường phố. Một số khu vực tại Anh như Brixton hay Westbourne Grove cũng cho phép các nghệ sĩ tự do thể hiện, ghi lại tên tuổi của mình. Và khi giới trẻ bắt đầu chú ý đến những bức tranh sặc sỡ trên tường cũng là lúc những người làm trong lĩnh vực truyền thông nhận thấy sức ảnh hưởng của những tác phẩm đầy màu sắc tưởng chừng ngớ ngẩn ấy.

Nhờ sự quảng bá của truyền thông, một số nghệ sĩ đường phố đã dần dần bước vào thế giới nghệ thuật chính thống – dù họ vẫn tiếp tục sáng tác trên đường phố. Nhiều thương hiệu ngay lập tức nhận ra hiệu quả thị giác của những tác phẩm trên các bức tường, thành cầu và mau mắn hợp tác với các nghệ sĩ để tổ chức các chiến dịch quảng cáo. Một số nghệ sĩ thì tự phát triển sản phẩm dựa trên thương hiệu cá nhân của mình. Keith Haring là một trong những nghệ sĩ sớm đi theo con đường này khi mở ra một cửa hàng tại khu SoHo (New York), bán quần áo, đồ chơi. Ông còn thiết kế quảng cáo cho một hãng rượu và đồng hồ Swatch.

Nhờ sự quảng bá của truyền thông, một số nghệ sĩ đường phố đã dần dần bước vào thế giới nghệ thuật chính thống

Nhờ sự quảng bá của truyền thông, một số nghệ sĩ đường phố đã dần dần bước vào thế giới nghệ thuật chính thống

Thậm chí một số nhãn hàng cũng tung ra sản phẩm mang hơi thở nghệ thuật Graffiti như thương hiệu dụng cụ thể thao nổi tiếng thế giới Spalding

[products ids=”18254, 2240″]

Càng về sau này, sự tôn vinh dành cho các nghệ sĩ đường phố càng trở nên hiển nhiên hơn. Năm 2008, nghệ sĩ Shepard Fairey vẽ nên một bức chân dung ứng cử viên tổng thống vào thời điểm đó là Barack Obama trên phố. Sau đó, anh mau chóng được những người phụ trách vận động bầu cử đặt hàng vẽ một tấm chân dung Obama cho riêng cuộc bầu cử. Tấm chân dung này, thậm chí sau đó còn được đưa lên làm bìa của tạp chí Time.

Cũng trong năm 2008, bảo tàng danh giá Tate Modern tại Anh cũng tổ chức một cuộc triển lãm Nghệ thuật đường phố, một lần nữa chính thức coi những tác phẩm trên đường này là một phần giá trị văn hóa. Điều này hòa chung với trào lưu nghệ thuật đường phố đã phát triển trên khắp thế giới. Từ Paris, Berlin đến Sao Paolo, Tokyo, Seoul… nghệ thuật đường phố dần bước vào đời sống, được người dân và chính quyền địa phương ủng hộ. Thậm chí, chúng còn được coi như một trong những địa điểm quan trọng, thu hút khách du lịch tham quan.

Điểm thu hút du khách tham quan

Điểm thu hút du khách tham quan
Tại Việt Nam, dù phong trào nghệ thuật đường phố vẫn còn khá yếu ớt, nhưng sự xuất hiện của con đường gốm sứ (Hà Nội), những nghệ sĩ đường phố tại các kỳ festival Huế, tác phẩm graffiti tại các góc phố nhỏ tại nhiều thành phố như Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Hội An… đã cho thấy tinh thần sáng tạo của các nghệ sĩ trẻ. Tuy nhiên, một phần vì tinh thần bảo thủ của nhiều người lớn tuổi, một phần vì cách ứng xử thiếu văn minh của nhiều bạn trẻ khi đến tụ tập chụp ảnh, khá nhiều tác phẩm graffiti đã bị xóa bỏ. Chúng ta còn phải chờ lâu để nghệ thuật đường phố trở thành chính thống tại Việt Nam.

Mặt trái của sự đắt giá

Dẫu vậy, không phải cứ thành chính thống là tốt. Nghệ thuật đường phố cũng dần vấp phải những ý kiến nghi ngại về tính tự do, ngẫu hứng vốn là đặc trưng của trào lưu này. Những cuộc đấu giá các tác phẩm nghệ thuật đường phố ngày càng được tổ chức nhiều hơn. Vậy làm sao các nghệ sĩ còn có thể tự hào tuyên bố mình là nghệ sĩ đường phố, khi tác phẩm của họ được gỡ ra khỏi đường phố, đóng khung kính và đem trưng bày tại những bảo tàng sang trọng rồi sau đó được bán với giá cao ngất ngưởng?

Nghệ thuật đường phố cũng dần vấp phải những ý kiến nghi ngại về tính tự do, ngẫu hứng vốn là đặc trưng của trào lưu này

Nghệ thuật đường phố cũng dần vấp phải những ý kiến nghi ngại về tính tự do, ngẫu hứng vốn là đặc trưng của trào lưu này

Tính ngẫu hứng, tự do trong nghệ thuật đường phố
Tính ngẫu hứng, tự do trong nghệ thuật đường phố

Một vấn đề nghiêm trọng nữa cũng nảy sinh ra là số phận của các tác phẩm nghệ thuật đường phố. Sau khi Banksy trở nên nổi tiếng, tác phẩm của ông trên các con phố không còn được yên ổn như trước đây. Tháng 5/2014, nhiều tác phẩm danh tiếng của ông như No ball game hay Liverpool Rat sau khi bị ăn cắp thậm chí còn được tổ chức bán đấu giá công khai, bất chấp sự phản đối dữ dội của chính tác giả và người hâm mộ. Số tiền thu được từ cuộc đấu giá này ước tính lên tới hàng triệu USD.

Đã trải qua cả một hành trình dài để được công nhận như một hình thức nghệ thuật đích thực, nhưng các tác phẩm trên đường phố có lẽ vẫn còn lâu mới tìm được sự bình yên. Câu chuyện của nghệ thuật đường phố có lẽ từ đây sẽ phải đi theo một hướng khác. Thay vì nỗ lực khẳng định giá trị của mình và trốn tránh khỏi cảnh sát, các nghệ sĩ sẽ phải bước vào cuộc chiến mới: Cuộc chiến bảo vệ đặc tính của mình và chống lại trộm cắp.

ELLE.VN