San Antonio Spurs chính thức bước chân ra khỏi Playoffs với thất bại được ấn định bởi Golden Stats Warriors, đây là lần đầu tiên Spurs bị loại thẳng thừng ra khỏi Playoffs kể từ năm 2010. Trong một mùa giải mà thiếu vắng trụ cột kì cựu Tim Duncan, Spurs giành tổng cộng 61 trận thắng và đi đến loạt chung kết miền Tây lần thứ 10 dưới thời của HLV Gregg Popovich.

Họ đã bị loại, một sự thật phũ phàng dường như được báo trước khi MVP Kawhi Leonard dính chấn thương trong một pha bóng gây tranh cãi mà nhân vật chính là Za Za Pachulia, vốn đã có tiền sử với không ít lần có những cú “va chạm vô ý” chết người. Thế nhưng, hãy nhìn lại 20 năm lịch sử của SA. Spurs, họ sẽ trở lại! họ sẽ trở lại!

Mùa giải 2017 đối với Spurs thực sự rất khác, chứng kiến sự thiếu vắng của Duncan và Matt Bonner do giải nghệ, bổ sung 7 gương mặt hoàn toàn mới. Sắp tới có lẽ sẽ là sự ra đi của một trong 3 danh thủ kỳ cựu một thời, chính là Manu Ginobili khi anh sẽ chính thức bước qua U40 vào tháng 7 tới, để lại trận đấu cuối cùng trong sự nghiệp với 15 điểm, 6/12 ném thành công, 7 kiến tạo, 3 cướp bóng và chỉ duy nhất 1 lần mất bóng trong suốt 32 phút thi đấu.

Loạt trận Playoffs trước Golden State Warriors là minh chứng rõ ràng nhất sự nhất quán trong lối chơi của Spurs, không phải sáng tạo ra một cách đánh mới như Warriors đã làm với Stephen Curry, cũng không phải cách chơi dũng mãnh lấy sức đè người như Lebron hay Westbrook, ở Spurs còn có một thứ gì đó lớn hơn cá nhân của mỗi người, nó đã dần trở thành một phong cách đặc trưng hơn là một lối đánh thông thường. Vậy nên mới có chuyện hai thế hệ khác nhau hoàn toàn như Duncan và Leonard lại có thể hòa hợp một cách khó hiểu đến vậy, đó không đơn thuần là cách mà mỗi cầu thủ chơi bóng, mà là cách họ đến với bóng rổ, cách họ tham gia vào mỗi trận đấu.

Khi mà các trụ cột kỳ cựu đều đã bắt đầu rời khỏi sau những năm miệt mài cống hiến, Duncan năm ngoái, rồi lần lượt đến Ginobili (có thể năm nay) và kế đến có lẽ là Tony Parker, người vừa bước qua tuổi 35 cuối tuần trước, sẽ nhanh thôi, thế nhưng cái phong cách đặc trưng này sẽ không bao giờ thay đổi, nó như một thứ tôn giáo bí mật do Popovich dựng nên tại Spurs để mà khi Duncan, Parker hay Ginobili khi bước vào đều phải chấp nhận, Leonard cũng không ngoại lệ. Chừng nào thứ tôn giáo này còn tồn tại, thì lúc đó vẫn còn Spurs. Nếu như Ginobili thật sự rút lui, vẫn còn có Danny Green tiếp nối với thành tích 95 trận Playoffs dắt lưng.

Ở Spurs luôn luôn có sự nhất quán đến mức thần thánh, nhưng không phải theo cách cũ nữa.

Chẳng vì thế mà, khi thất thủ trước GSW tại bán kết, Spurs trở về nhà tay trắng nhưng không phải để xây lại đội hình, mà là để nạp lại cho các cầu thủ, họ đã có đầy đủ những thứ mình cần cho mùa giải năm sau. Leonard và Parker sẽ hồi phục, Ginobili sẽ có quyết định của mình, cũng như Pau Gasol sẽ có lựa chọn dự phòng cho năm tới. Và thế hệ kế tiếp, gồm Dejounte Murray, Dewayne Dedmon, Kyle Anderson và Jonathon Simmons, họ sẽ không ngừng tiến bộ. Cả đội hình dường như lúc nào cũng luôn thẳng hướng về phía trước.

Cái gọi là “Triều đại” trong thể thao luôn không bao giờ vĩnh viễn, khi leo lên đến đỉnh cao thì cũng là lúc bắt đầu của suy thoái. Trụ cột nghỉ hưu, luật chơi thay đổi, lối chơi cải tiến,… tất cả những thứ đó dường như đã được Spurs chuẩn bị ngay từ 20 năm trước, có lẽ cho đến lúc họ không muốn thi đấu nữa thì thôi.

Tổng hợp