Khám phá những bí mật chưa bao giờ được bật mí trong cách ném của Stephen Curry

Đúc kết sau hơn 1 năm nghiên cứu tỉ mỉ từ cách đánh, form ném, cách di chuyển của "Thánh ném" nhằm chia sẻ và tiếp bước cho những ai đang mong muốn trở thành Curry thế hệ kế tiếp

Sự khác nhau cơ bản đến không ngờ giữa bóng Spalding và bóng Molten

Trong quá trình tập luyện và thi đấu chắc hẳn sẽ luôn có những vướng mắc mà không phải ai cũng có thể giúp bạn giải đáp một cách thỏa đáng, phần lớn là dựa trên kinh nghiệm nhưng lại thiếu đi kiến thức khoa học thực tiễn

Nhìn lại cả sự nghiệp huy hoàng đã qua, người hùng của San Antonio Spurs cảm thấy như anh đã trải qua một giấc mộng nồng nàn say đắm.

Lúc Manu Ginobili lên 10 tuổi, anh ngồi xem những đoạn băng tư liệu về Michael Jordan, thích thú NBA nhưng khi nào cũng được người cha đứng cạnh nhắc nhở: “Con trai, đã hơn 50 năm, không có người Argentina nào đủ trình độ để trở thành ngôi sao NBA“.

Chú nhóc Ginobili gật đầu đồng ý. Rõ ràng, Ginobili 10 tuổi chưa hề điên rồ, chưa hề tham vọng và chưa hề nghĩ rằng một ngày anh sẽ trở thành điều đặc biệt của giải bóng rổ hấp dẫn nhất hành tinh.

Ginobili thú nhận bản thân khi lớn lên anh mới biết uống rượu, mới biết cảm giác say. Anh hiểu rằng mình cũng đã say bóng rổ, điều giúp anh gạt qua mọi thứ không tưởng để bước vào giấc mộng lớn của cuộc đời.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 1.
Chỉ cần hơn 7 năm thi đấu chuyên nghiệp, Ginobili đã được công nhận như một ngôi sao NBA.

Một vũ sư Argentina từng nói rằng: “Đất nước của chúng tôi nổi tiếng với vũ điệu Tango. Mà các bạn biết không? Một vũ điệu Tango tuyệt nhất được tạo nên từ rượu vang của xứ Mendoza. Men rượu nồng nàn quyến rũ giúp các vũ công thực hiện những bước nhảy nóng bỏng và mê hồn nhất“.

Ginobili dường như cũng vậy, cơn say đã giúp anh thực hiện điệu Tango tuyệt vời và khác lạ tại giải bóng rổ nhà nghề Mỹ. Để đến mức các huyền thoại có một không hai của San Antonio Spurs đã phải dành tặng cho anh những lời khen mĩ miều nhất.

Cậu ấy là duy nhất trong lịch sử đội bóng, không còn ai khác giống cậu ấy. Nhiệt huyết, đam mê, khác biệt” – “đô đốc” David Robinson lên tiếng khẳng định.

Trong khi đó, HLV Gregg Popovich của vương triều 20 năm thừa nhận: “Cậu ấy kỳ lạ lắm. Không hiểu sao trước mỗi trận đấu, tôi cứ phải ra chạm vào người cậu ấy. Tôi có cảm giác chiến thắng khi làm vậy“.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 2.
Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 3.

Ginobili sở hữu chỉ số cá nhân khiêm tốn ở thời điểm kết thúc sự nghiệp. Trung bình ghi 13,3 điểm, 3,8 kiến tạo, 3,5 rebound và 1,32 lần cướp bóng, những con số này của anh không quá ấn tượng nếu so với nhiều huyền thoại khác tại NBA.

Lạ lùng không kém, một trong 3 chàng lính ngự lâm của San Antonio Spurs lại chỉ sở hữu vỏn vẹn trung bình 25,4 phút ra sân mỗi trận qua hơn 16 mùa giải.

Lí do đơn giản bởi Ginobili đã hy sinh cái tôi quá nhiều để đóng vai trò dự bị trong hầu hết sự nghiệp. Nhưng cũng chính lựa chọn này đã tạo ra một đội hình Spurs khó lường hệt như lối chơi của Ginobili.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 4.
Dù ra sân hầu hết từ ghế dự bị, Ginobili vẫn được xếp vào nhóm Big 3 gây ảnh hưởng lớn tới Spurs.

Giám đốc điều hành Spurs, ông R.C Buford từng có nhận xét về cầu thủ số 20:

Cậu ấy đóng vai trò lớn cũng giống Tim (Duncan) hay Tony (Parker) vậy. Khi Manu Ginobili bước ra sân từ băng ghế dự bị, các đối thủ trên sân của chúng tôi đều ước rằng thà cậu ấy ở đội hình chính thức còn hơn. Tôi biết điều đó, chính vài người trong số họ từng nói thế với tôi.

Hàng chục năm sau, tôi, Pop (Popovich) và người hâm mộ Spurs sẽ đều nhắc đến câu chuyện huyền thoại về Manu không ích kỉ, người đã được coi như anh hùng tại San Antonio.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 5.
Vẫn luôn được coi như một người hùng tại San Antonio.

Điều tuyệt vời nhất là Ginobili chịu hy sinh nhưng vẫn để lại một di sản sự nghiệp ấn tượng. Anh chơi tổng cộng 1.057 trận đấu cho Spurs. Đúng như cảm nhận HLV Popovich, khi có Ginobili, Spurs của ông có tới 762 chiến thắng và chỉ để thua 295 trận.

Con số 72% tỷ lệ chiến thắng của Ginobily giúp anh đứng cao nhất lịch sử NBA trong nhóm các cầu thủ chơi hơn 1.000 trận. Ngoài ra, anh cũng đứng thứ 4 trong lịch sử Spurs về tổng các chỉ số cá nhân.

Trong 16 năm chơi bóng đỉnh cao, Ginobili có 4 nhẫn vô địch NBA, 2 lần tham dự All-Star và giành danh hiệu Siêu dự bị (Sixth Man) năm 2008. Thành công như vậy là điều đặc biệt hiếm có đối với một cầu thủ tới từ Châu Mỹ.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 6.
Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 7.

Ginobili trông chẳng giống kẻ điên nhưng 2 đồng đội thân thiết nhất của anh thường nói điều ngược lại.

Tony Parker trong một lần trả lời phỏng vấn đã thẳng thừng hé lộ: “Anh ấy làm cả đống điều rồ dại.” Đồng đội Bruce Bowen ngồi cạnh đưa mắt nhìn phóng viên xác nhận: “Tôi xin thề là điều đó đúng“.

Nhưng chẳng có người hâm mộ nào nghĩ vậy cho tới lúc chứng kiến vụ việc con dơi ngày 31/10/2009. Một chú dơi bay lạc vào nhà thi đấu, nơi diễn ra trận đọ sức giữa Spurs và đối thủ Sacramento King.

Thế rồi chính Ginobili vung tay vụt rơi chú dơi tội nghiệp xuống sàn nằm bất động. Anh cẩn thận mang chú dơi đưa cho bảo vệ sân để mang ra ngoài. Lí do được Ginobili giải thích nhằm để tránh việc chú dơi gây trì hoãn trận đấu.

Sau đó, các tờ báo San Antonio trong ngày đều đưa lại tin tức này kèm câu giải thích thú vị của Ginobili: “Con dơi không sao đâu, nó chỉ ngất thôi. Người ta mang nó ra ngoài và thấy nó bay đi rồi“.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 9.

PETA, hiệp hội bảo vệ động vật lên tiếng phản đối cú vụt của Ginobili. Trong khi hiệp hội y tế San Antonio lại lo sợ Ginobili sẽ nhiễm bệnh và truyền bệnh cho những người khác.

Vụ việc hài hước khiến người hâm mộ biết thêm 2 kiến thức quan trọng, một sinh vật nhỏ cũng có người bảo vệ phía sau và dơi là loài có thể mang đến dịch bệnh.

Với nhiều rắc rối sau hành động của Ginobili, đồng đội Tony Parker thêm lần nữa có lí do để củng cố lời nói trước đó: “Đó, tôi đã bảo rồi mà. Thật không tin nổi sao anh ấy lại làm thế. Nhưng mà tôi cũng quen rồi.”

Chốt lại tất cả, Ginobily truyền thông điệp thông qua ESPN rằng: “Đừng làm việc như vậy tại nhà hay bất cứ đâu. Hãy tránh tiếp xúc với dơi, sóc, chồn, chuột và các loại thú hoang.”

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 10.
Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 11.

Euro Step, cách biến hóa bước lên rổ được phát triển bởi dân chơi bóng cam tại Châu Âu. Tới thập kỷ 90, cầu thủ Lithunia Sarūnas Marčiulionis trở thành người đầu tiên du nhập kỹ thuật này vào NBA.

Nhưng cho tới nay, nhiều ngôi sao giỏi Euro Step như Dwyane Wade hay James Harden, đều phải thừa nhận chính Ginobili mới là ông vua đích thực của kỹ thuật này. Một thời, những bước chân biến hóa của hậu vệ Spurs được ví như bước chân của một gã say rượu.

Chỉ trong 2 bước chân trước khi lên rổ, Ginobily đã biến đoạn đường đi bóng trở thành nấc thang lên thiên đường.

Manu Ginobili khuấy đảo NBA bằng Euro Step.

Thật khó để truy cản Ginobili khi anh có cơ hội thi triển Euro Step. Mọi hướng đi đều quá lắt léo, hệt như một gã nát rượu lạng lách mô tô ngoài đường phố. Chỉ có điều, gã vẫn đến được đích mà chẳng mấy khi đâm sầm vào đâu.

Jason Kidd, hậu vệ tiêu biểu của NBA những năm 2000, thay mặt các đồng nghiệp thốt lên:

Khi cậu ấy vào sân, chúng tôi phải điều chỉnh kiểu phòng thủ ngay. Cậu ấy có khả năng thay đổi cả trò chơi này.”

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 13.
Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 14.

Đúng như cha của Ginobili từng nói, bóng rổ Argentina trong 50 năm không có ai đủ trình độ trở thành ngôi sao NBA.

Nền bóng rổ của quốc gia Nam Mỹ này từng đạt vinh quang với huy chương vàng cúp thế giới năm 1950. Nhưng phải chờ tới 45 năm sau, tuyển Argentina mới có được vị trí á quân tại sân đấu bóng rổ khu vực Châu Mỹ, đây cũng là huy chương khu vực đầu tiên kể từ năm 1950.

Song song với thời gian đó, Mỹ thống trị môn bóng rổ và mặc định trở thành quốc gia phát triển nhất về bộ môn này. Những năm đầu của thế kỷ 21, Ginobili xuất hiện rồi trở thành ngôi sao dẫn lối cho thế hệ mới của Argentina. Bên cạnh người đồng nghiệp tại NBA, Luis Scola, Ginobili đã giúp Argentina giành huy chương vàng Olympic Athens năm 2004.

Argentina gây sốc khi đánh bại Mỹ tại Olympic 2004.

Ý nghĩa hơn, trên đường tới đỉnh vinh quang, Argentina đã vượt qua chính tuyển Mỹ với tỉ số 89-81. Ginobili khi 10 tuổi chẳng thể tưởng tượng anh sẽ trở thành một ngôi sao NBA, giành vô địch NBA, mà còn giúp đất nước Argentina vượt qua người Mỹ ở môn bóng rổ. Trong 16 năm, tuyển bóng rổ Mỹ lần đầu để tuột ngôi vương tại Olympic.

Trước đó và về sau, thế hệ Ginobily đã mang về cho Argentina 1 huy chương vàng giải bóng rổ Châu Mỹ cùng hàng chục huy chương khác trong các giải đấu quốc tế.

Năm 2016, Ginobili nói lời chia tay tuyển quốc gia. Đó là khoảnh khắc bịn rịn khó quên bởi người hâm mộ Argentina không biết bao giờ họ mới lại có được Ginobili thứ 2.

Manu Ginobili - Giấc mộng hoang dại từ một cơn say - Ảnh 16.
Khoảnh khắc chia tay đội tuyển quốc gia Argentina của Ginobili.

Ngày tuyển Argentina đánh bại tuyển Mỹ trùng vào ngày mà Ginobili tuyên bố về hưu. Nhưng người Mỹ cũng không để bụng quá khứ, bởi họ đã yêu mến cầu thủ Argentina này quá nhiều.

Với người hâm mộ San Antonio, tình cảm của họ dành cho Ginobili có lẽ không thua kém so với những đồng hương của anh tại Argentina.

Sự nghiệp 23 năm thi đấu chuyên nghiệp của Ginobili đã khép lại trong cảm giác tuyệt vời như chính anh chia sẻ: “Nó còn đi xa hơn những giấc mộng hoang dại nhất của tôi”.

Theo Webthethao

Đây là vấn đề mà bất cứ cầu thủ bóng rổ nào cũng từng gặp phải một lần trong đời

Trong quá trình tập luyện và thi đấu chắc hẳn sẽ luôn có những vướng mắc mà không phải ai cũng có thể giúp bạn giải đáp một cách thỏa đáng, phần lớn là dựa trên kinh nghiệm nhưng lại thiếu đi kiến thức khoa học thực tiễn