[one_third][/one_third]

[one_third]

[dropcap]S[/dropcap]ẽ thật tuyệt nếu các ngôi sao bóng rổ chỉ là những cỗ máy vô tri, hoặc hình ảnh trong game, giống như cái cách mà một số người đối xử với họ. Kết hợp cùng những con số, nếu thi đấu tốt đến cuối mùa sẽ được nhận danh hiệu, MVP, nhẫn vô địch gì đấy. Không thì trở thành những con cờ trong trò chơi chuyển nhượng 30 bên. Nếu thật sự họ chỉ là một cái máy, xem bóng rổ sẽ bớt phải đau lòng hơn.

Hãy nhìn trận mở màn NBA mùa giải 2017-18 giữa Boston Celtics và Cleveland Cavaliers. Chuyện gì sẽ xảy ra khi cầu thủ trên sân đều là những cỗ máy chơi bóng? Chấn thương của Gordon Hayward cũng chỉ là một vết gãy ở chân, hoặc thậm chí vỏn vẹn một đoạn thông báo: “Cầu thủ của bạn đã chấn thương, hãy thay cầu thủ mới” (nếu ai chơi game bóng rổ sẽ biết điều này).

Vậy mà, mọi chuyện lại chẳng đơn giản như vậy. Gordon Hayward cũng là người trần mắt thịt như chúng ta, chứng kiến điều đó xảy ra với một con người, thật không hề dễ dàng.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Ngày 18/10, sân Quickloans Arena, ngay vị trí hình thang đầy khốc liệt, người ta trông thấy một cầu thủ bật lên đón đường bóng alley-oopĐây là một tình huống tấn công khi một cầu thủ thực hiện đường chuyền gần rổ (hoặc đ..., vướng vào 2 cầu thủ đối phương rồi ngã khuỵu xuống sân.

“Hayward gãy chân! Hayward gãy chân rồi!”

giọng điệu khẩn cấp của bình luận viên liên tục vang lên bao trùm cả nhà thi đấu. Khán giả đứng hết cả dậy chỉ để ôm đầu, cầu nguyện. Băng ghế dự bị của Cleveland Cavaliers chỉ biết quay lưng về phía Hayward. Cảnh tượng đó, họ không dám chứng kiến.

Đám đông hàng nghìn người tại thánh địa Cleveland hoàn toàn im lặng đến đáng sợ. 6 phút thi đấu và rời khỏi sân bằng cáng, mọi thứ như đã chấm dứt với Hayward, chả ai ngờ được.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Mọi sự bắt đầu đều là những hy vọng, hoặc lẽ ra nó nên như vậy. Khởi đầu một mùa giải mới, cho dù nhiều người đã sẵn sàng cho chức vô địch kế tiếp của Golden State Warriors, chúng ta vẫn không giấu được niềm vui khi được chào đón một điều gì đó quan trọng trở lại. Các cầu thủ đều đã cập bến những đội bóng mới. Những câu chuyện, màn đấu khẩu, vở kịch trong suốt mùa hè qua sẽ được giải quyết trên sân bóng.

Gordon Hayward rời Utah Jazz, mang đến Boston Celtics một SF đang ở phong độ rất cao trong sự nghiệp, mang đến đội bóng cỏ 4 lá này một niềm hy vọng mới. Rất nhiều chiến lược, kế sách đã được soạn ra để đưa Celtics đến với trận chung kết NBA. Thế nhưng, không hề có một dự tính nào cho cú tiếp đất này của Hayward. Và rồi giờ đây, chẳng còn hy vọng nào nữa.

Lúc đó, ban huấn luyện đương kim vô địch Warriors đang ngồi trong phòng họp và theo dõi trận đấu.

“Thật sự kinh hoàng, tất cả đội ngũ HLV đều thất thần khi trông thấy cảnh đó. Sự việc lần này, nó lại càng chứng tỏ rằng, các ngôi sao bóng rổ cũng mỏng manh như bao người bình thường khác”

HLV Steve Kerr của Warriors chia sẻ.

Đúng vậy, cơ thể của các VĐV, dù đã được rèn luyện, củng cố, nó vẫn dễ dàng bị tổn thương, đầy đủ những điểm yếu như người bình thường. Họ có thể cố gắng duy trì nó với nhiều phương pháp và dụng cụ khác nhau, thế nhưng phải liên tục chạy và nhảy như vậy, áp lực đó sớm sẽ hủy hoại cơ thể các VĐV.

Bóng rổ là vậy, một môn thể thao nguy hiểm mà bạn khó lòng biết được mình sẽ gặp phải điều gì. Mặc dù đã có nhiều biện pháp, điều luật được đặt ra để tránh việc tổn thương cơ thể giữa những tình huống dồn dập, hỗn loạn trên sân bóng, điều đó vẫn là chưa đủ. Chả có gì bảo vệ được Hayward khi anh tiếp đất sai sau một pha bật mà anh đã thực hiện nó cả nghìn lần trước đây. Tất cả những bài tập cũng không thể ngăn cổ chân của Hayward gãy lìa đầy đau đớn.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Trước Gordon Hayward, chấn thương kinh hoàng đã từng ghé thăm rất nhiều cầu thủ NBA. Shaun Livingston, một trong những nhân tố quan trọng cho 2 chức vô địch của Golden State Warriors, cũng là một nạn nhân.

Nếu theo dõi NBA từ những năm 2005, chắc chắn bạn sẽ nhớ đến một hậu vệ với sải tay dài và chiều cao dạng khủng, cùng mái tóc luống ngô giống Allen Iverson hay Carmelo Anthony (thời đó), thi đấu vô cùng ấn tượng tại Los Angeles Clippers. Đó chính là Shaun Livingston. Cho đến ngày 26/02/2007, cách đây hơn 10 năm, trận đấu định mệnh của Livingston diễn ra.

Ngày hôm đó, Clipper có trận tiếp đón Charlotte Bobcats trên sân nhà. Khi trận đấu chỉ vừa bắt đầu được vài phút, trong một pha tấn công nhanh, Livingston đã có một cú tiếp đất khá tồi tệ khiến chân trái của anh như bị gãy làm đôi. So sánh vói Hayward, cảnh tượng đó cũng không hề dễ chịu hơn chút nào.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Chấn thương đó tưởng chừng đã hủy hoại sự nghiệp của anh. Thế nhưng may mắn rằng giờ đây, Livingston đã trở lại đầy mạnh mẽ và thậm chí còn nhận được 2 danh hiệu vô địch vô cùng xứng đáng. Vết thương 10 năm trước có thể đã lành ở chân, nhưng trong tâm trí anh thì không.

Cho đến tận ngày hôm nay, anh vẫn không dám xem bất kỳ đoạn clip hay hình ảnh chấn thương nào. “Tôi không thể chứng kiến bất kỳ chấn thương nào nữa. Tôi chưa từng dám xem Kevin Ware đã ngã xuống như thế nào, không dám nghĩ đến những đau đớn mà Derrick Rose đã trải qua. Paul George ư? Chắc chắn là không”, Livingston chia sẻ.

Vào những năm 2007, đó chính là thời điểm bùng nổ của YouTube. Mọi người cố gắng tìm mọi cách để đăng tải những đoạn video clip được nhiều người xem nhất để thu về lợi nhuận, tất nhiên là cả những kênh thể thao danh tiếng như ESPN. Đoạn clip chấn thương của Livingston được chiếu lại nhiều lần liên tục để thu hút người xem.

“Tôi còn nhớ cái cảm giác khi đang nằm trong bệnh viện ăn sandwich và nghĩ rằng có lẽ mình sẽ phải nghỉ ngơi từ 6-8 tháng. Rồi một cô bác sĩ bước vào, thông báo rằng tôi có thể phải cắt bỏ chân trái. Mọi thứ như đổ sụp trước mắt khi tôi vẫn còn nghe rõ tiếng bàn luận xôn xao của các bệnh nhân bên ngoài về pha bóng của tôi lại đang được ESPN chiếu một lần nữa”

Livingston nhớ lại.

Tất nhiên điều đó không thành hiện thực nhưng nó đã để lại một vết sẹo lớn trong suy nghĩ của anh. Anh từng chia sẻ việc tránh coi những đoạn clip, hình ảnh đó giúp anh có được sự bình tĩnh và tập trung cần thiết khi đứng trên sân bóng. Mặc dù vậy, không thể phủ nhận rằng Livingston vẫn chưa đối mặt được với nỗi sợ này.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Tất cả những rủi ro, nguy hiểm trên, là một cầu thủ thi đấu chuyên nghiệp, họ hiểu rõ điều đó. Đã chọn con đường này, tức là họ chấp nhận thứ gọi là hi sinh.

Gordon Hayward, cha của 2 người con, có lẽ sẽ không thể đi lại trong vài tháng tới. Vợ của anh, Robyn Hayward chắc chắn cũng đang xem trận đấu mở màn của chồng mình vào đúng thời khắc đó. Khó có thể tưởng tượng cảm giác khi phải nhìn thấy người mình yêu thương gặp phải chấn thương kinh hoàng như vậy. Điều tệ nhất có thể xảy ra với Hayward là gì? Anh sẽ phải ngồi trên chiếc xe lăn với đôi chân không nguyên vẹn, rời xa đam mê và nhìn người khác chơi bóng.

Hayward chắc chắn sẽ phải chịu nhiều đau đớn, trải qua chế độ luyện tập nghiêm ngặt để có thể quay lại sân bóng. Tuy nhiên, rõ ràng ban lãnh đạo Celtics đã chuẩn bị một kế hoạch dài hơi hơn rất nhiều với những tài năng trẻ như Tatum, Brown. Chấn thương của Hayward có thể sẽ khiến con đường vô địch mùa giải 2017-18 trở nên cam go hơn, nhưng nó sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến kết quả 5 mùa sau của họ.

Rồi nhiều tháng sau, thời gian tiếp tục trôi, mọi thứ sẽ bắt đầu chìm vào quên lãng. NBA sẽ không dừng lại để chờ Hayward bình phục. Trong cả bức tranh toàn cảnh NBA nhiều năm sau, hóa ra cảnh tượng kinh hoàng vừa qua chỉ là một thứ gì đó rất nhỏ. Nếu may mắn trở lại nhưng không còn thi đấu tốt, người ta sẽ chỉ nhớ đến Hayward như một cầu thủ hết thời, chứ không phải một người vừa chiến đấu vượt qua chấn thương để trở lại với đam mê.

Ở đây, chúng ta không hạ thấp cảnh tượng kinh hoàng đó, không nói rằng: “Ồ đó chỉ là một phần tất yếu của thể thao”. Chúng ta thương tiếc cho Hayward. Nhưng sự thật rằng, mọi chuyện rồi sẽ xảy ra như thế, và Hayward hiểu rõ điều đó.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

[one_third][/one_third]

[one_third]

Và Shaun Livingston cũng thế, nếu bạn chỉ vừa biết đến NBA từ thời của những đường chuyền ma thuật của Spurs, thời big-3 của Miami Heat hay thời bá chủ của Warriors, liệu có được bao nhiêu người biết được về chấn thương kinh khủng của Livingston.

Thế nhưng vốn dĩ điều đó không còn quan trọng. Là cầu thủ bóng rổ, họ không chiến đấu để được ca tụng hay nhớ tới. Họ chơi bóng vì đó là đam mê. Họ đấu tranh để được đứng trên sân, ghi điểm và giành lấy chiến thắng.

Khi gặp phải chấn thương đó, Livingston chỉ mới 21 tuổi. Phải mất 9 năm tại NBA, anh mới mang màu áo Warriors và bắt đầu có được những thành tựu nhất định. “Khi lên kế hoạch cho việc trở lại NBA, mục đích của tôi chỉ muốn truyền cảm hứng cho mọi người có đủ dũng khí để vượt qua khó khăn và thử thách”, Livingston chia sẻ.

Gordon Hayward chắc chắn cũng sẽ trở lại mạnh mẽ. Đó là điều mà Kyrie Irving, đồng đội mới của Hayward tại Boston Celtics khi được hỏi về chấn thương này. Từ trước đến nay, có không ít cầu thủ NBA đã vượt qua chấn thương đầy ấn tượng. Đó chính là Derrick Rose, là Jamal Crawford, Grant Hill hay huyền thoại Lakers, Elgin Baylor. Gần đây nhất chính là Paul George với chấn thương nghiêm trọng không kém. Không có lý do gì để cho rằng đây là dấu chấm hết của Hayward.

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

Shaun Livingston of the Golden State Warriors, on August 28, 2014, in Los Angeles, Ca. (Photo by Jed Jacobsohn/The Players’ Tribune)

[one_third][/one_third]

[one_third]

Cuối cùng, xin mượn tạm trích đoạn từ dòng trạng thái trên Instagram của Kobe Bryant động viên Gordon Hayward để kết thúc bài viết này:

[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]

“Có thể cậu sẽ phẫn uất và muốn thời gian quay trở lại ngày hôm ấy, muốn trở lại trận đấu đó. Nhưng thực tại không là không thể quay đầu, và cậu cũng vậy. Đã đến lúc bước tiếp, tập trung mọi thứ cậu có thể cho cuộc phẫu thuật. Khi trở lại NBA, điều này sẽ giúp cậu thi đấu với một tâm lý hoàn toàn khác. Cậu sẽ trân trọng hơn cảm giác được đứng, được đi, được chạy nhảy như người bình thường, điều mà cậu đã trải qua đau đớn để giành lại được”

[one_third][/one_third]

[one_third]

Bạn có thích đọc những bài viết dạng này?

View Results

Loading ... Loading ...
[/one_third]

[one_third_last][/one_third_last]