Sân bóng rổ, chiều tháng 3 Sài Gòn, cụ già trông luống tuổi với outfit kết hợp giữa tanktop và quần short bóng rổ. Trên tay là quả bóng với những cú xoay người và huých bóng thật đẹp. Cái nắng chói chang khiến quả bóng như căng tròn, vỡ tung trong tay Bố già “slam dunk”…73 tuổi.

Chúng tôi tìm được cụ qua lời giới thiệu của mọi người trong sân bóng rổ Phú Thọ. Nhắc tới A Xúc, không một ai không biết. Từ những người bảo vệ, tới những bạn trẻ và cả những tiểu thương trong khu vực. A Xúc trong lòng mọi người là một cụ già thật ngầu khi chơi bóng và một cụ già dễ thương, hiền lành trong cuộc sống hằng ngày.

Ít ai có thể ngờ rằng cụ già 73 tuổi có thể hừng hực trên sân bóng rổ qua người với những động tác Tripple Threat điêu luyện. A Xúc – cụ già được mệnh danh là Bố già bóng rổ ở sân vận động Phú Thọ. Chỉ cần nhắc đến tên cụ, không ai là không biết.

Cuộc sống 73 tuổi của một cụ già đơn giản là những buổi bán vé số mưu sinh vào buổi sáng và những buổi tập luyện bóng rổ vào buổi chiều. Cho dù cuộc sống vất vả đến mấy, nhưng niềm đam mê bóng rổ là nguồn cảm hứng bất tận trong con người A Xúc. Bắt đầu chơi bóng rổ từ năm 14 tuổi trong quân đội chế độ cũ, A Xúc có cơ hội chơi và tiếp xúc với những lối chơi từ nhiều quốc gia khác nhau, từ đó tôi luyện nên một cái đầu nhạy bén trong lối chơi và tạo ra phong cách của riêng mình.

Chất hào sảng của một người Việt gốc Hoa thể hiện trong ánh mắt mãnh liệt khi nói về bóng rổ. Những năm tháng huy hoàng của tuổi trẻ khiến cụ nhớ mãi không quên. Cụ tâm sự: “Chơi bóng rổ quan trọng ở cái đầu. Cái đầu mình phải nhạy với những tình huống khác nhau và xử lý nó một cách tốt nhất.” Cụ tự hào khi nhắc về quá khứ, thời trai trẻ với niềm đam mê bất tận với bóng rổ, không ngại khó, không ngại khổ và lối chơi “đẹp” như những thước phim trên tivi mà những người trẻ tuổi vẫn ngưỡng mộ.

Với cụ A Xúc, những đôi giày là công cụ để cụ bảo vệ bản thân khỏi những chấn thương trong lúc tập luyện. Nhưng càng dần về sau, những đôi giày càng gắn bó và dần trở thành một phần trong cuộc sống của một dân chơi bóng rổ chính hiệu.

Chúng tôi được cụ khoe về đôi giày Jordan 11s, một trong những đôi giày yêu thích của A Xúc trong những buổi tập. Đôi giày được cụ nhận định là một trong những đôi giày tốt để bảo vệ chính mình trong lúc tập luyện. Với phần đế giày đệm dành riêng cho các tín đồ bóng rổ. Ngoài ra cụ còn có khoảng 3 đôi giày khác thuộc dòng thể thao để thay đổi thường xuyên trong quá trình chơi bóng.

Những đôi giày được cụ chăm sóc thật kĩ, bởi nó gắn với những năm tháng chơi bóng, niềm vui, nỗi buồn trên sân. Không chỉ giày, đối với cụ outfit chơi bóng phải là những outfit ngắn, thoải mái, dễ dàng thấm hút mồ hôi. Cụ quan niệm chính những bộ quần áo với chất lượng tốt sẽ bảo vệ bản thân khỏi những chấn thương trong lúc tập luyện. Bên cạnh đó sự fairplay trong lối chơi nên gần 60 năm chơi bóng cụ rất tự hao bởi chưa một lần cụ mắc phải những chấn thương nặng.

Nhìn outfit tone sur tone đỏ – đen kết hợp với đôi Jordan 11s cùng tone màu, khiến chúng tôi thực sự tin rằng bóng rổ và Streetwear có mối liên hệ mãnh liệt với nhau. Bởi cái máu của dân chơi bóng rổ sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến chất Street trong phong cách ăn mặc. A Xúc chính là một minh chứng cụ thể – một cụ già 73 tuổi với outfit là Tanktop kết hợp cùng giày Jordan. Đậm chất Streetwear, dù cụ thật sự không biết: Streetwear là gì.

Niềm tiếc nuối lớn nhất của cụ có lẽ về cậu con trai không đam mê về bóng rổ. Cụ kể những ngày đầu cũng dẫn anh đi tập từ một người thầy người Hoa khác, nhưng một phần anh không thích, một phần vì gánh nặng mưu sinh nên anh đã nghỉ, không chơi nữa. “Thật ra tôi cũng không buồn lắm, vì quan trọng tôi muốn nó rèn luyện cho sức khoẻ của nó nhưng nó không thích tôi đành chịu. Đối với nó, đi làm kiếm tiền còn hay hơn chơi bóng rổ nhiều.” A Xúc nói với nét trầm vơi đi không ít.

Nỗi buồn xuất hiện thoáng qua, kịp kéo cụ về thực tại với niềm đam mê bóng rổ mãnh liệt. Cụ say mê kể về bóng rổ, về những năm tháng huy hoàng của tuổi trẻ, về những người bạn chơi những trận bóng không kém cạnh “bọn Mỹ” trên phim trong lời kể của A Xúc.

Xem thêm: Huyền Thoại Sân Phú Thọ

Khi được hỏi về những lứa học trò của mình, A Xúc tự hào cho biết: “Mấy người tay ngang là tôi không dạy đâu. Bởi họ không có đam mê, những người tôi dạy là họ phải thật sự thích. Cũng không phải nhận tiền hay dạy kèm gì, mấy đứa nhỏ không biết cái gì thì tôi chỉ. Mà tập với tôi phải kiên trì, học mà bỏ giữa chừng dạy mất công. Tốn thời gian!”

Cụ cũng cho rằng nền bóng rổ Việt Nam chưa phát triển là do nhà nước chưa có những chính sách hỗ trợ người chơi. Bên cạnh đó môn bóng rổ cũng là một môn thể thao mới mẻ đối với Việt Nam: “Thật ra nếu nhà nước có những giải thưởng lớn hơn cũng như chế độ bảo trợ tốt hơn thì tôi tin rằng nền bóng rổ Việt Nam còn phát triển hơn nữa. Tham gia mà không có giải thưởng, chấn thương không có người hỗ trợ thì người ta cũng ngại, không dám tham gia thi đấu…”

Mười mấy năm chơi tại sân Phú Thọ, cụ thấy sự tiến bộ từng của lớp trẻ. Từ những ngày đầu lạ lẫm đến ngày hôm nay sân bóng chật nít người như hôm nay chính là sự phát triển rõ nhất. Cụ hy vọng một ngày không xa, được nhìn thấy giới trẻ Việt Nam chơi một trận bóng rổ thực thụ trên đấu trường thế giới.

Bài viết đã được viết cách đây khá lâu, vì thế thông tin về tuổi tác của Bố có sai lệch một chút, các bạn nào biết thông tin chính xác xin comment bên dưới post để bộ phận admin chỉnh lại cho phù hợp. Xin cảm ơn.

Account: Chinh Hoàng

Concept & Photo: Lợi Lio

Bài viết: Nguyễn Yến Xuân Tùng

Nguồn: Vietnamese StreetWear