Bill Russell huyền thoại với 11 chức vô địch trong 13 mùa giải hay huyền thoại của chiến thắng

“Đó là vào một ngày tại Las Vegas,” John Havlicek kể lại. “Bulls vừa có được một chức vô địch nữa và có ai đó bước tới Bill Russell và nói, ‘Ông nghĩ sao về cú ăn 3 của Bulls?’”

“Russell nhìn vào anh ta và nói, ‘Chẳng gì cả.’”

>>> Bài viết liên quan:

Bill Russell không hề có ý thiếu tôn trọng Michael Jordan, Scottie Pippen hay Phil Jackson. Nhưng khi bạn là chìa khóa mang về 11 danh hiệu vô địch cho CLB trong suốt 13 năm sự nghiệp, bạn ở một tầm vóc cao hơn.

Dưới đây là sự thật không thể chối cãi: Bill Russell chơi từ mùa 1956-57 đến 1968-69. Trong thời gian đó, Celtics đã giành 11 chức vô địch và chỉ một lần không vào được Final. Và Bill Russell luôn có mặt trong danh sách đội hình chính.

Bill Russell là một cầu thủ rất đặc biệt, ông có ảnh hưởng trực tiếp đến cả 1 loạt playoff trước khi cả ông ra sân. Mùa xuân năm 1957, Celtics phải gặp Syracuse Nationals ở vòng đầu. Một ngày trước loạt đấu, HLV Syracuse-Paul Seymour có thông báo gây sửng sốt. Trung phong Johnny Kerr, cầu thủ có khả năng giữ bóng rất tốt, sẽ phải ngồi dự bị. Chỉ vì Russell từng khiến Kerr phải vất vả trong suốt regular-season.

“Tôi làm vậy chỉ để làm mất lợi thế của Russell,” Seymour giải thích.

Điều đó hầu như không có ý nghĩa. Celtics thắng Game 1, 108-89, và tờ The Boston Globe lập tức lên tiêu đề: “RUSSELL THÔI MIÊN ĐỘI KHÁCH”. Russell ghi tổng cộng 16 điểm, 31 rebounds và 7 blocks.

[​IMG]

“Ông ta nhận được bao nhiêu một năm nhỉ?” Dolph Schayes, tiền đạo của Syracuse. “Sẽ tốt hơn nếu chúng tôi có thể trả 5 năm để ông ấy vắng mặt trong series đó.”

Russell đã chơi hơn 164 trận playoff, nơi mà ông đã có được những chiến công vĩ đại. Ông ghi trung bình 16 điểm và 24 rebounds trong một trận playoff, nhưng với những ai từng biết ông sẽ hiểu rằng số liệu chẳng mang nhiều ý nghĩa. Những gì mà Bill Russell tác động đến bóng rổ là điều mà chưa ai từng làm được, trước đây hay hiện tại.

“Nếu được chọn bất cứ cầu thủ nào,” Hậu vệ Lakers-Jerry West phát biểu sau loạt Finals không thể vượt qua Boston năm 1968, “Lựa chọn số 1 của tôi luôn là Bill Russell. Bill Russell chưa bao giờ ngừng làm tôi kinh ngạc.”

Allow Havlicek mô tả lại cảnh Russell phá hỏng đợt phản công nhanh của đối phương.

“Cứ gọi là 1 chống 3,” Havlicek nói. “Ông ấy chiếm lĩnh cả sàn đấu. Ông ấy hiểu được mọi ý đồ của đối phương, và tùy thuộc vào người cầm bóng thuận tay nào ông ấy sẽ khiến anh ta phải làm điều mình không muốn làm. Ông ấy có thể khiến một cơ hội rõ đến 90 % chỉ còn 50 % khả năng vào rổ. Như Bill thường nói, ‘Tôi thống trị một nữa sân đấu. Cứ đến đi và thử xem liệu bạn có thể ghi điểm.’”

Bill Russell cao khoảng 2m06. Ông nặng khoảng 100 kg. Phù hợp cho làm một “small forwards,” hay “vị trí số 3,” trong bóng rổ hiện tại. Nhưng lại chưa từng có ai ở khổ người này hội đủ được khả năng nhảy cao, sức rướng, bậc nhanh, tốc độ, sự khôn ngoan và trên hết là sự mãnh liệt. Mọi thứ mà Bill Russell làm đều hướng đến 1 mục tiêu – giành chiến thắng. Chính là nó. Chiến thắng từng trận và bước tới chức vô địch.

Chẳng vấn đề gì dù cho đó chỉ là một giải đấu cấp sinh viên, nơi mà đội University of San Francisco của ông giành 2 danh hiệu NCAA liên tiếp (1955 và 1956), hay Olympics (huy chương vàng, 1956), hay NBA. Bill Russell không trông ngóng vào những số liệu thống kê mà chỉ luôn mơ về chiến thắng.

“Russell là cầu thủ biết biến kỹ năng của mình thành cơ hội,” Auerbach hồi tưởng, người thầy của Russell trong 10 năm đầu sự nghiệp. “Anh ta có nguồn lực lớn để đến với chiến thắng. Anh ta không bao giờ quan tâm đến thành tích thống kê.”

“Khát vọng chiến thắng khiến ông ấy khác biệt,” Bob Cousy, người đồng đội trong 6 chức vô địch đầu tiên của Russell phát biểu. “Ông ấy không có kỹ năng toàn diện của những người như Wilt (Chamberlain) hoặc Kareem (Abdul-Jabbar). Tuy nhiên, sự mãnh liệt của mình, ông đưa mình đến một đẳng cấp trên cả hai người kia.”

Phần lớn giải đấu không đủ sẵn sàng đối mặt với ông, đơn giản chỉ vì ông là nhà cách mạng. Các big-man nổi bậc trước đây thực hiện phần lớn nhiệm vụ của họ trên hàng công. Thật vậy, có nhiều hoài nghi rằng trong khoảng giữa những năm 50, Russell sẽ khó là một tên tuổi vĩ đại nếu chỉ hạn chế vai trò của mình trên hàng công.

Sự thật thì Russell là một cầu thủ chơi công tuyệt vời. Ông luôn biết cách lắp đầy những hạn chế. Khả năng chuyền và chọn vị trí xuất sắc, và cực kỳ nguy hiểm khi ở dưới rổ. Khả năng ném tầm trung tạm được. và là một cầu thủ alley-oopĐây là một tình huống tấn công khi một cầu thủ thực hiện đường chuyền gần rổ (hoặc đ... More kiểu mẫu. Nếu lơ là, bạn sẽ nhận hậu quả. Khả năng tận dụng tốt cơ hội. Cứ chứng kiến 30-điểm của ông trong Game 7 của Finals 1962 trước L.A.

[​IMG]

Russell là cầu thủ đầu tiên giúp xây dựng hàng công của đội bóng từ chính lối chơi phòng ngự, như cách mà Hlv của Minneapolis Laker-John Kundla choáng váng thừa nhận khi xem Russell lãnh đạo Celtics “sweep” các học trò của ông trong Finals 1959.

“Có chút gì đó rối rắm, một cầu thủ phòng ngự sao có thể là tạo nên sự khác biệt?” Kundla. “Chúng tôi không sợ Celtics-không có Bill Russell. Đưa anh ta ra và chúng tôi có thể đánh bại họ … Anh ta là mẫu tấn công tinh thần. Russell khiến cả đội chúng tôi lo sợ từng giây một. Mỗi một người trong năm cầu thủ trên sân đều nghĩ Russell có thể chặn đứng họ với bất kỳ tình huống nào. Một cú ném bị block, và trước khi bạn nhận ra điều đó, Boston đã phản công và chiến thuật kiểu Russell hoàn tất.”

Một năm sau, St. Louis Hawks nỗ lực đưa Boston tới Game 7. Không may cho họ, Russell vẫn chạy tốt. Ông ghi 22 điểm và 35 rebounds tất nhiên thống trị hoàn toàn sân phòng ngự. Celtics thắng 122-103, khiến Bob Pettit, tiền đạo vĩ đại nhất NBA trước khi Larry Bird xuất hiện, gục ngã trước Russell.

“Tôi nghĩ thể hiện ngày hôm nay của anh ấy có thể được gọi là một trong những trận đấu hay nhất mọi thời đại”, Pettit tuyên bố. “Anh ấy làm cho chúng tôi như vô hình trên sân. Và khiến chúng tôi tôn trọng anh với mỗi giây trôi qua. ”

Nếu đó là ấn tượng, thì hiệu suất trong Game 7 với Lakers hai năm sau đó gọi là gì? Trong chiến thắng over-time, Russell đã kết thúc với 30 điểm đã nói ở trên và 40 rebounds.

Hay Game 3 Finals 63 trước L.A., khi ông có 38 rebounds và 6 kiến tạo? Hay Game 3 Finals Miền Đông 1965 trước Philadelphia, khi ông khiến Chamberlain ghi chưa quá 20 điểm trong 3 hiệp đầu? Hay Game 5 cũng series đó, với 28 rebounds, 10 blocks, 6 steals và 7 kiến tạo? Schayes, Hlv-Philadelphia 76ers: “Celtics nên cảm ơn Chúa vì đã ban cho họ Bill Russell.”

Bill Russell có 11 trận đấu quyết định trong sự nghiệp 13 năm của mình. Nói cách khác, ông đã chơi trong 10 Game 7 và 1 Game 5 (series 5-game). Kỉ lục của đội – đúng hơn là kỉ lục của ông –11-0. Chỉ số trung bình trong 11 Game là 18 điểm và 30 rebounds.

Khó mà nói về Russell mà không nhắc đến người bạn và cũng là đại kình địch, Chamberlain. Hai lần gặp gỡ trong 10 mùa cuối của Russell, Chamberlain nở nụ cười một lần, năm 1967. Đó là năm Chamberlain sung sức nhất, trung bình 24 điểm, 24 rebounds và 9 kiến tạo cũng như 76ers đạt kỉ lục 69 chiến thắng và có chức vô địch sau 5 game trước Celtics.

Khi đội để mất một loạt playoff lần đầu tiên khi ông đã hoàn toàn khỏe mạnh, Russell đánh giá: “Ngay bây giờ, anh ấy (Wilt) đang chơi như tôi.”.” Tất nhiên không có nghĩa rằng Russell đánh giá thấp Chamberlain. Russell đang muốn nói Wilt đã hoàn toàn thi đấu vì chiến thắng.

Một năm sau đó, Russell lại là người nở nụ cười cuối, khi tất cả những gì Chamberlain có trong suốt 2 hiệp cuối của Game 7 là 4 điểm, 100-96 Boston thắng.

Không nghi ngờ gì về việc Russell gây ảnh hưởng Chamberlain. Mặc cho ưu thế thể hình và mặc cho khả năng tất công đáng sợ của mình, Chamberlain vẫn không tỏ một chút lơ là với Russell.

“Ông ấy thay đổi nhiều vì Russell,” Frank Ramsey chia sẻ. “Khi ông ấy muốn ghi điểm với bất kì ai, anh ấy chỉ hạ trọng tâm, nhảy và kết thúc. Với Russell, thì phải là hạ trọng tâm, nhá, ném, rồi lại nhá sau đó mới kết thúc. Ông ấy sợ Russell block. Trung phong khác thì không thể, nhưng Russell lại có thể, và nó đáng để lo lắng.”

Có một mẫu chuyện, một ký ức ưa thích về Russell. Thế hệ Celtics fans trước đây sẽ chẳng quên được tiếng thét của Blv huyền thoại-Johnny Most, “Bị Russell block rồi! Bị Russell block rồi! Anh ta như từ trong bóng tối vậy!” và thật thú vị khi những người như Cousy, Auerbach và Tom Heinsohn đều nhất loạt rằng pha bóng của Russell là thứ tuyệt vời nhất họ từng thấy. Hay đơn giản là sự ra đời của cụm từ “The Coleman Play.”

Tình huống xảy ra ở phút thi đấu chính thức cuối cùng của Game 7 Finals 1957 trước St. Louis. Tờ The Boston Globe, mô tả: “Pha bóng hay nhất đến khi anh chạy về từ giữa sân lao thẳng vào rổ bật nhảy và phá bóng khi mà (hậu vệ St. Louis Jack) Coleman nếu layup thành công sẽ khiến Hawks vượt 103-102 và thời gian chỉ còn đúng 39 giây.”

[​IMG]

Cousy: “Đó là màn trình diễn thể lực siêu phàm nhất tôi từng được thấy trên sân. Tôi tỳ người để anh ấy chạy về, và với đà đó có lẽ vẫn kịp. Nhưng khi nhìn lên Coleman đã nhận bóng từ giữa sân, và đã chạy trước bốn, năm bước. Ông ta sẽ ghi bàn, và họ sẽ dẫn trước trong 40 còn lại. Russell cứ bước lao tới, chỉ sáu hoặc bảy bước dài nhất mà tôi từng thấy. Anh ấy hoàn tất 94 feet khi mà không còn chút hy vọng và blocked cú ném của Coleman. Coleman không có tốc độ tốt, nhưng thể lực và sức rướng vẫn rất tốt.”

Cả thế giới bóng rổ đã được thấy một huyền thoại trong suốt 13 năm và luôn như vậy cho tới trận cuối cùng. 21 rebounds và Celtics thắng (108-106) đơn giản là một cái kết đầy ngọt ngào cho Bill Russell.

“Chúng tôi đã thắng,” Russell nói, “bởi vì tình đồng đội, tình bạn và tinh thần tập thể.”
Vẫn cần một lý do nữa, lý do lớn nhất. Vì đó là Bill Russell, một trong những tượng đài lớn nhất của thể thao Mỹ.

Người dịch: Nguyên Sơn | BRVN Forum